– Nào có? Ta chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Hòa Thái Đầu đứng dậy:
– Ta qua chỗ Hiên lão sư một chút, trước giờ nghe Vũ Hạo nói về năng lực Hiên lão sư ở các phương diện, mà chưa có cơ hội thỉnh giáo. Bây giờ đã là người một nhà, ta sẽ không khách sáo.
Nói xong hắn quay đầu đi mất.
Cũng không phải sao? Cùng là Hồn Đạo Sư cấp 8, nhưng Phàm Vũ so với Hiên Tử Văn, bất luận kinh nghiệm hay lý luận đều có chênh lệch không nhỏ. Có sẵn lão sư như Hiên Tử Văn ở đây, tự nhiên Hòa Thái Đầu sẽ thích thú. Bản thân hắn cũng đã là Hồn Đạo Sư cấp 7, quen thuộc Đường môn, có hắn giúp đỡ, việc nghiên cứu của Hiên Tử Văn cũng nhanh hơn một chút.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Đại sư huynh, tối nay chúng ta ở lại Đường môn đi, ngày mai rồi trở về. Aida không được, ta còn phải về trước một chuyến, ta cũng muốn tặng một lễ vật cho Đường môn chúng ta.
Vương Đông Nhi cũng đứng lên:
– Ta cùng đi với ngươi.
Bối Bối nhìn mọi người, nụ cười trên môi càng tỏa sáng, sâu lắng nhìn trời, trong lòng tự nhủ:
“Tiểu Nhã, nếu nàng còn ở đây, thấy Đường môn không ngừng phát triển, nhất định sẽ rất vui.”
– Này! Lại thương cảm nữa à? Cứ như đứa con gái.
Từ Tam Thạch lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Bối Bối.
– Con gái thì sao?
Giang Nam Nam và Tiêu Tiêu tỏ ra bất mãn nhìn hắn.
– Óe óe! Con gái thì tốt! Con gái dịu dàng đa tình, đa sầu đa cảm, cái này nên có một chút, nhưng nếu như một tên con trai mà như thế thì phải coi lại rồi.
Giang Nam Nam đứng dậy lập tức:
– Vậy ta đi ra ngoài tìm con trai dịu dàng đa tình đây!
– Đừng đừng! Vợ ơi, ta sai rồi.
Từ Tam Thạch tuyệt đối không hổ có võ hồn Huyền Minh Quy Giáp Thuẫn, rất giống con rùa, thò ra thụt vào.
– Ai là vợ ngươi? Quản cái mồm thối của ngươi đi.
Giang Nam Nam kể từ khi xác lập quan hệ với Từ Tam Thạch, địa vị tuyệt đối chỉ cao hơn. Đối với Từ Tam Thạch, cứ ba ngày cho hắn một khảo nghiệm nhỏ, năm ngày một khảo nghiệm lớn, hành hạ hắn thật thống khoái, mà có vẻ hắn cũng thích bị hành hạ, đánh mỏi tay thì thôi.
Bối Bối cũng đứng lên, nói:
– Tam Thạch, đi, chúng ta cũng đi ra ngoài tập thể dục một chút, lâu rồi không đánh ngươi, tay chân ngứa ngáy.
Từ Tam Thạch không nịnh nọt Giang Nam Nam nữa, cười khẩy:
– Ai thắng ai thua còn chưa biết. Nam Nam, chúng ta cùng nhau đập hắn.
Bối Bối cũng chẳng kém:
– 2vs2, ai sợ ai? Tiêu Tiêu, cùng đại sư huynh một tổ.
– Dạ.
Tiêu Tiêu ngoan ngoãn đáp ứng.
Lát sau, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi dẫn theo hai nhóc Ám Kim Khủng Trảo Hùng trở lại, nhìn thấy ai nấy mặt xám mày tro.
Giang Nam Nam và Tiêu Tiêu thì bình thường, Bối Bối với Từ Tam Thạch thì bộ dạng rất tức cười. Trên trán Bối Bối đang chườm bằng một cái trứng to.
Từ Tam Thạch thảm hại hơn, nửa bên mặt sưng lên.
– Bối Bối, ngươi có nhân tính không? Đã nói là đánh nhau không đánh vào mặt, ngươi lại cứ nhè gương mặt anh tuấn của ta, nhất định là cố ý.
Từ Tam Thạch ra vẻ oán hận.
Bối Bối nổi cáu quát lại:
– Ta cố ý? Ngươi chẳng lẽ không như vậy? Ngươi nhìn cái đầu của ta, bị ngươi đánh thành cái dạng gì rồi? Sưng to như vậy, ngươi có nhân tính sao? Ngươi bảo ta làm sao đi gặp người khác?
– Thôi thôi! Hai vị sư huynh, chúng ta đã trở lại.
Hoắc Vũ Hạo vừa vào cửa đã thấy hai sư huynh cãi nhau ỏm tỏi, mỉm cười chạy đến hòa giải.
– Gì, Vũ Hạo, ngươi hai con cún này về làm gì?
Từ Tam Thạch lập tức phát hiện ra hai chú nhóc Ám Kim Khủng Trảo Hùng đang ôm ghì lấy ngực Hoắc Vũ Hạo, mắt sáng rỡ:
– Lẩu thịt chó đúng không? Tối nay ngon rồi, Vũ Hạo nấu ăn tuyệt đối không thể chê! Ca không so đo với tên vô sỉ này. Vũ Hạo, Tam sư huynh giúp ngươi. Sao, giết nó thế nào, phanh ngực xé bụng hay một đao cắt yết hầu?
Vừa nói Từ Tam Thạch vừa hùng hổ xông tới, bộ dạng thèm thuồng.
Hoắc Vũ Hạo méo mặt:
– Tam sư huynh, chúng không thể ăn được! Là bảo bối ta tặng cho Đường môn.
Có lẽ cũng cảm nhận được sự “thèm khát” của Từ Tam Thạch đối với mình, hai con gấu con gầm gừ đe dọa.
Từ Tam Thạch ngạc nhiên:
– Ố, hai con quái này còn nhỏ nhưng mà coi bộ lớn lên giống gấu lắm nha!
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Cái gì mà giống như gấu? Tụi nó vốn là gấu mà, chính là Ám Kim Khủng Trảo Hùng. Đây chính là thu hoạch lớn nhất khi chúng ta vào Tinh Đấu đại sâm lâm.
Lập tức mọi người vây kín lại, hai chú gấu con bộ lông nhung mượt mà đáng yêu, Tiêu Tiêu và Giang Nam Nam lập tức đưa tay muốn bồng.
Hai chú nhóc này dù còn bé, nhưng đã rất hung hăng, há mồm muốn cắn.
Từ Tam Thạch lập tức động thủ, một tay một con, thộp cổ chúng xách lên.
– Bé nhỏ mà lợi hại quá ha! Ta còn chưa ăn thịt Ám Kim Khủng Trảo Hùng bao giờ, lát nữa cho các ngươi vào nồi lẩu gấu.
Chẳng biết chúng có hiểu được lời Từ Tam Thạch uy hiếp hay không, bị hắn bắt lại, trở nên hiền lành sợ hãi, tru lên ư ứ không ngừng.
“Bốp”
Giang Nam Nam lập tức giáng cho Từ Tam Thạch một tát nổ đom đóm.
– Ngươi dám làm đau chúng nó!
Dứt lời nàng đã bế ngay một bé gấu.
Nói cũng kỳ quái, con gấu nhỏ này đúng là có linh trí, Từ Tam Thạch làm kẻ ác, Giang Nam Nam làm người tốt giải cứu, nó liền thuần phục, không dám cắn nàng, ánh mắt nhìn Từ Tam Thạch lại có vẻ gian xảo.
Tiêu Tiêu cũng nhân đó bế chú gấu còn lại.
Bối Bối nhìn mà ngẩn người, thì thào hỏi Hoắc Vũ Hạo:
– Tình hình là sao? Chẳng phải các ngươi đi cả một tổ đến Tinh Đấu đại sâm lâm sao? Có thu hoạch cũng phải thuộc về học viện chứ?
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Huyền lão đặc biệt chiếu cố chúng ta, giao hai cậu nhóc này cho chúng ta nuôi dưỡng và quản lý. Chúng nó còn nhỏ, nếu thuần dưỡng tốt, thì sau này lớn lên sẽ là vũ khí bí mật của Đường môn.
Bối Bối liếc nhìn hai chú gấu con, khổ não:
– Tiểu sư đệ, đệ thấy Ám Kim Khủng Trảo Hùng dễ nuôi sao?
Hoắc Vũ Hạo đành thở dài:
– Đệ cũng không biết, ít nhất hiện tại chúng không tỏ ra quá hung hăng, có lẽ hôm nào ta phải đến Đấu Thú khu hỏi lão sư trong học viện mới được.
Bối Bối tán thành:
– Nên như vậy, bây giờ thì phải sắp xếp cho chúng đã, để ta gọi người ra ngoài mua đồ ăn tối. Tối nay chúng ta mở tiệc mừng Hiên lão sư và Quý Tuyệt Trần, Kinh Tử Yên gia nhập môn phái.
– Được, vậy để ta gọi họ đến. Chỉ có điều không biết Quý Tuyệt Trần kia bế quan đến mức độ nào.
Đúng như Hoắc Vũ Hạo lo lắng, Quý Tuyệt Trần đóng chặt cửa hoàn toàn, chẳng màng dạ tiệc.
Dạ tiệc cũng khá thịnh soạn, để khoản đãi Hiên Tử Văn và Kinh Tử Yên, Hoắc Vũ Hạo thân chinh xuống bếp làm vài con cá nướng.
Bữa cơm này không chỉ mời khách, thất quái Sử Lai Khắc cũng đã lâu mới tụ họp, mọi người ăn uống no nê, tất cả đều định ở lại Đường môn.
Sau khi ăn cơm xong, Hiên Tử Văn gọi Hoắc Vũ Hạo về phòng của mình…