Cảm giác bị chĩa súng vào người thật sự không hề dễ chịu, rợn cả tóc gáy.
Hai chân cô mềm nhũn, không sao nhúc nhích nổi.
Đúng lúc này thì Khương Anh Tùng đi tới vì mãi không thấy cô xuất hiện. “Cô Trúc Linh, sao cô vẫn còn ở đây? Cậu chủ đang đợi tôi đưa cô về đấy. “Tôi, anh đỡ tôi với được không? Chân mềm nhữn, không đi được nữa. “Cô bị làm sao thế này?”
“Không
Cô không nói rõ ràng, sợ rước họa vào thân. Và cô cũng chẳng hề bận tâm đến lời mà người đó nói.
Dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, chưa chắc gì anh ta đã nhìn rõ được gương mặt mình, huống chỉ có đâu cần anh ta trả ơn cơ chứ.
Kiểu người nguy hiểm như thế, tránh xa mình ra là Hứa Trúc Linh về đến nhà, Cổ Thành Trung đã tốt nhất. chuẩn bị sẵn bữa ăn khuya.
Món canh hạt sen ngân nhĩ đã hầm suốt mất tiếng đồng hồ, húp lúc còn đang nóng hay để nguội cũng đều ngon.
Hứa Trúc Linh mới vừa hoàn hồn lại, nhìn thấy đồ ăn là hớn hở ngay tức khắc. “Sao anh biết là em đang đói?”
“Anh đợi em lâu lắm rồi, cho anh ôm đã rồi hãy “Cậu chủ, tôi vẫn chưa đi đâu, anh kiềm chế chút ăn.” có được không? Nghe thấy những lời ấy, Khương Anh Tùng lập tức tỏ ra bức xúc. “Xem ra cậu không định xin nghỉ phép để lấy vợ đầu nhì
Cổ Thành Trung nheo mắt lại, giọng điệu dọa dām. “Nghỉ phép? Lấy vợ? Anh sắp cưới Lâm Thanh Huyền đấy à?” Hứa Trúc Linh tròn mắt ngạc nhiên.
Khương Anh Tùng nghe thấy vậy thì bối rối gãi đầu, cảm thấy ngượng ngùng. “Vâng, định là cuối năm sẽ về quê làm đám cưới.. “Cuối năm? Thế thì sắp rồi còn gì?”
“Vâng…” Khương Anh Tùng cười đáp. “Chúc mừng nhé, chúc mừng nhé! Nhất định chúng tôi sẽ đến uống rượu mừng! Đến lúc đó tôi phải đòi một bao xì lớn mới được!”
“Chắc chắn rồi!”
Cổ Thành Trung thấy họ trò chuyện rôm rả thì tỏ ra hậm hực.
Anh gỗ tay lên bàn phát ra tiếng động lộn xộn, Khương Anh Tùng lập tức hiểu ý ngay
Câu chủ đang ghen đây mà. Khương Anh Tùng cuống quýt kiểm lấy một cái cớ rồi nhanh chân bỏ đi.
Hứa Trúc Linh ngồi vào bàn ăn, vừa ăn vừa bùi ngùi xúc động, không ngờ là Khương Anh Tùng đã chuẩn bị làm đám cưới rồi. Anh ta và Lâm Thanh Huyền cũng chỉ mới quen nhau chưa được bao lâu, nhưng tình cảm của hai người tiến triển rất tốt, đến bây giờ cũng coi như trồng cây đã tới ngày hái quả. “Quê nhà Khương Anh Tùng ở đâu thế? Bao giờ cưới chúng mình sẽ cùng đi…
Cô còn chưa kịp nói hết thì đã liếc thấy Cổ Thành Trung đang mặt nặng mày nhẹ, tối sầm lại như lớp nhẹ dưới đáy nồi.
Cô bỗng chợt hiểu ra, Cổ Thành Trung lại lên cơn hẹp hòi.
Lúc này giai đoạn “tiền mãn kinh” của anh đến sớm, không chịu đựng nổi sự kích thích. Hễ nghe thấy những câu có liên quan đến việc lấy vợ, sinh con là tâm trạng trở nên bực dọc.
Cô vội vàng né tránh chủ đề này, sợ tự châm lửa đốt mình.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của CÔ Thành Trung vang lên, là cuộc gọi của ông Cổ Chi Thanh. Anh không tránh đi mà nghe máy ngay trước mặt
Hứa Trúc Linh “Bố ạ, muộn thể này rồi tìm con có việc gì? “Năm nay đã đi làm kiểm tra sức khỏe tổng thể chưa? Đợt trước bố đi kiểm tra sức khỏe, chợt nhớ đến con nên gọi hỏi “Vẫn như vậy thôi.”
Anh trả lời hờ hững. “Con không có nhiều thời gian nữa đâu” Giọng nói của ông Cổ Chí Thanh trở nên nghiêm nghị, nặng nề. “Con biết, con đã bảo Khương Anh Tùng đi kiểm tra rồi, nếu như tìm được thích hợp thì sẽ thông báo cho con ngay”
“Tốt, bố đã mất anh hai con rồi, anh cả con chẳng làm nên được trò trống gì, bố chỉ còn lại con với Vy Oanh thôi. Các con phải thật khỏe mạnh đấy, biết chưa?”
“Biết rồi ạ.
Cuộc gọi kết thúc, Hứa Trúc Linh nhận thấy sắc mặt của anh không được tốt, cô không khỏi lo lắng nhìn anh: “Sao thế gi “Không sao, em mau ăn dì rồi ngủ, em cũng mệt rồi, anh muốn ôm em ngủ Hữa Trúc Linh không nghĩ ngợi gì nhiều, gật đầu la lịa và ăn thật nhanh.
Vào ngày lễ Quốc khánh, Cổ Thành Trung phải đến chi nhánh ở London và bàn việc hợp tác với Ôn Thanh Hoàn
Tuy Bạch Minh Châu cũng muốn đi London nhưng cả phòng tài vụ đều phải tăng ca nên vì công việc mà cô ấy đành phải đau lòng bỏ lỡ.
Dĩ nhiên Hứa Trúc Linh chẳng có lí do gì để xin nghỉ nên cuối cùng đã tiến Cổ Thành Trung lên đường.
Cà phòng tài vụ của cô chia nhau ra nghị luận phiên, sau lễ Quốc khánh, những người khác đều đi làm còn Hứa Trúc Linh thì được nghỉ, ôm giường ngủ li bì.
Cuối cùng, cô bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức.
Cô tưởng Cổ Thành Trung gọi về nhưng liếc nhìn thì nhận thấy là một số điện thoại lạ.
Cô băn khoăn nhận cuộc gọi, hỏi với giọng mơ mắng ngái ngủ: “Ai thế?”
“Là tôi đây, tối hôm đó cô đã cứu tôi, còn nhớ không?”
“Là anh?” Hứa Trúc Linh giật thót mình, ngồi bật dây khỏi giường,