So thân pháp với Lăng Hàn? Ngoại trừ loại quái vật như Hổ Nữu, cùng cấp ai có thể so?
Chỉ mấy cái lên xuống, Lăng Hàn liền đuổi theo người kia.
– Hừ, trả ngươi!
Người kia cũng rất thẳng thắn, thấy đi không thoát, tay phải liền rung lên, ném đầu hổ ra ngoài, hiển nhiên là muốn thừa dịp lúc Lăng Hàn đi lấy, lại nhân cơ hội đào tẩu.
Tay trái của Lăng Hàn vung lên, Hấp Huyết Nguyên Kim bay ra, cuốn lấy đầu hổ kéo về, thu vào Hắc Tháp, thân hình không thay đổi, tiếp tục đuổi theo người kia, ánh mắt như kiếm, điềm nhiên nói:
– Có chuyện tiện nghi như vậy sao?
Hắn vung kiếm chém tới.
– Lăng đại sư, đoạt bảo là chuyện rất bình thường, hà tất để ở trong lòng?
Người kia cũng không yếu, múa đao chống đỡ, có bảy đạo đao khí dương động.
Lăng Hàn hừ một tiếng nói:
– Nếu như ngươi tham dự giết đại yêu, vậy quả thật có tư cách phân phối chiến lợi phẩm. Nhưng rõ ràng chỉ là tiểu nhân đi trộm cướp, còn dám nói khoác không biết ngượng, thật khiến người ta chê cười!
Leng keng leng keng… đao kiếm va chạm, đốm lửa tung tóe, ý chí võ đạo bắn ra thần quang chói mắt.
Sức chiến đấu của Lăng Hàn ra sao? Chỉ mấy chiêu, người kia liền biến sắc, hoàn toàn không địch lại.
Hắn vội vàng kêu lên:
– Ta chính là đệ tử của Hàn Thủy Tông Phong Cảnh Thắng, coi như ngươi là Đan sư Thiên Cấp, cũng không thể xằng bậy!
– Ngu ngốc!
Lăng Hàn mắng một câu, kiếm thế không dứt.
Hắn là Đan sư Thiên Cấp, còn sợ trở mặt với ai sao? Cũng chỉ có loại thế lực như Thiên Thi Tông, mới sẽ không sợ một Đan sư Thiên Cấp, bằng không chỉ cần tông môn “trộn lẫn” bình thường, lại có ai dám không cho Đan sư Thiên Cấp mặt mũi?
– Ta liều mạng với ngươi!
Phong Cảnh Thắng hét lớn, từ trong giới chỉ lấy ra một tờ linh phù, giơ lên nói.
– Đây là Liệt Diễm Phần Thiên phù, chính là một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh của bản tông chế tác, có thể đánh ra sức chiến đấu tương đương với một phần mười của hắn, ngươi không nên buộc ta!
Lúc này Lăng Hàn không thèm mắng nữa, trường kiếm chém liên tục.
– Chết!
Phong Cảnh Thắng ném linh phù ra, oanh, nhất thời, một đạo liệt diễm từ trong linh phù dương động, hóa thành một biển lửa thiêu về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn hơi cảm ứng một hồi, liền phát động Lôi Đình Chiến Giáp, nhất thời, một hàng rào tia chớp hình thành, bảo hộ hắn ở bên trong, sau đó vọt thẳng ra biển lửa, lại chém một kiếm.
– Cái gì!
Phong Cảnh Thắng lộ ra vẻ không thể tin tưởng, kia cũng là một đòn của Sinh Hoa Cảnh a, lại bị Lăng Hàn ngăn cản, đây cũng quá không chân thực đi! Chỉ là hắn còn chưa có động tác, Ma Sinh Kiếm đã gọt đến, cả người hắn bị chém thành hai đoạn.
Lăng Hàn thu kiếm, lấy lực lượng của hắn lúc này, toàn lực thôi động Lôi Đình Chiến Giáp, chặn một đòn của Sinh Hoa Cảnh cấp thấp vẫn thừa sức.
Tất cả mọi người dùng ánh mắt kiêng kỵ nhìn hắn, vẻ mặt hết sức phức tạp.
Chỉ là thân phận Đan Sư Thiên Cấp liền không có người dám ở bề ngoài đối phó hắn, mà sức chiến đấu bản thân càng nghịch thiên. Cùng Lăng Hàn sinh ở một thời đại, quả thực là bất hạnh.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không lưu ý người khác nhìn hắn thế nào, hắn nhìn Nhạc Khai Vũ cười nói:
– Buổi tối lại có thịt yêu thú Vương cấp ăn.
Nhạc Khai Vũ ngẩn người, Lăng Hàn mới vừa nói “lại”, lẽ nào trước đó hắn đã ăn qua vật đại bổ như vậy? Hắn không dám tin tưởng, chỉ cho rằng Lăng Hàn nói sai, lúc này cười to nói:
– Lãng phí một tời pháp chỉ Linh Anh Cảnh mới giết được, nhất định phải ăn bù!
Lăng Hàn vỗ vai của hắn nói:
– Trên người ngươi tuyệt không chỉ có một tờ pháp chỉ Linh Anh Cảnh, không nên giả nghèo.
Nhạc Khai Vũ cười khà khà, hiển nhiên là bị Lăng Hàn nói trúng, nhưng vẫn phản bác:
– Ngươi cho rằng pháp chỉ Linh Anh Cảnh rất tiện nghi sao? Giấy, mực, còn có bút, đều là tài liệu vô cùng quý giá! Hơn nữa, dù thái gia gia vẽ một tờ pháp chỉ cũng phải khôi phục mấy tháng!
Lăng Hàn mặc kệ hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm hồ nước nói:
– Hàn ý đang biến mất, lẽ nào nơi tuyệt lạnh này là bởi vì con Đại Yêu kia mới hình thành?
—————