Đạt Tán Đốn Tố thầm thở dài một tiếng, ngày mai hắn đã có thể trở về nước rồi, Hắn cười khan một tiếng, lại khom người thi một lễ với hoàng đế Lý Thích nói: “Hoàng đế điện hạ đáng kính của Đại Đường, lần này ta xuất sứ đến Đại Đường quý quốc có hai mục đích, một là hi vọng Đại Đường có thể hoàn trả lại đất đai vùng Bách Hải, Ô Hải cho Thổ Phồn, thứ hai nữa là vì muốn biểu đạt sự tôn kính của tán phổ bọn ta với Đại Đường. Tán phổ bọn ta đặc biệt cho chuẩn bị một phần lễ vật nhỏ, biếu hoàng đế điện hạ.”
Hắn khoát khoát tay, một phó thú bèn tức tốc đi lên. Trong tay hắn cầm chiếc khay to, trong khay là đủ các loại lễ vật, như Hồ bình bằng vàng, chén vàng, đĩa vàng, ly ngọc mã não, ngoài ra là một chiếc đuôi linh dương cùng đuôi bò I-ắc (Bò rừng Tây Tạng.)
Một tên thị vệ nhận lấy chiếc khay to kia, lúc này, Lý Hanh bèn cười nói: “Hôm nay cũng chỉ là tiếp kiến, cùng ôn lại mối tình hữu hão thân thiết giữa hai nước Đại Đường Thổ Phồn, sứ thần các hạ có thể đi tham quan phong mạo nhân tình Đại Đường ta, Đợi vài hôm nữa bọn ta chuẩn bị lễ vật xong, sẽ đưa về nước cho sứ thần sau.”
“Đa tạ giám quốc điện hạ, đa tạ hoàng đế điện hạ, đa tạ các vị tướng quốc, hôm nay thật là đã quấy nhiễu đến triều vụ của các vụ, ta cũng xin cáo từ trước!”
“Tiễn sứ giả Thổ Phồn về dịch quán!”
Sứ thần Thổ Phồn vừa cáo lui đi về, do chưa có kế hoạch đàm phán tiếp theo, các triều thần cũng chẳng cần phải họp hành thương thảo gì thêm, bèn mạnh ai nấy đi về. Lúc này, trong đại đại chỉ còn lại hai ông cháu Lý Thích và Lý Hanh. Từ sau khi Lý Thích lên ngôi vua đến nay, hai ông cháu họ chưa từng đụng mặt riêng như lúc này. Dù cho Lý Thích tạm thời vẫn chưa thể nắm quyền hành hoàng đế, cũng chẳng có uy hiếp gì với Lý Hanh, nhưng thái độ của Lý Thích trong buối triều hội ngày mồng năm tháng tám đã thật sự khiến Lý Hanh có phần lo lắng. Tên tiểu tứ này không những không tuân thủ theo quy cừ triều hội, tự tiện đưa ra quyết định, hơn nửa hắn lại có thể phản lại mình quay sang ủng hộ Lý Khánh An. Lý Hanh lo lắng không biết phải Lý Thích đã nghe được tin đồn gì, hay có ai đó đã nói với hắn điều gì chăng? Lý Hanh thật sự lo lắng tên tiêu từ ngốc này vì một phút chốc bồng bột mà làm việc gì bất lợi cho mình, nên hắn giờ cần phải nói chuyện với tên tiểu tử này.
‘Thích Nhi, cháu có thể đi theo hoàng tổ phụ đến triều phòng một lát không, hoàng tổ phụ có vài lời muốn nói với cháu.”
Nụ cười của Lý Hanh trông rất ư hiền từ, giọng điệu cũng nhỏ nhẹ dịu dàng. Trước đây hắn đã từng có lúc rất thích trường tôn của mình, từ lúc nhỏ hắn đã hay dẫn cháu mình đi chơi, dạy nó học hành nhận chữ. Lúc đó, hiền từ của hắn là xuất phát từ lòng yêu thương thật sự trong lòng với cháu minh, nhưng từ khi hắn bị con ác quỷ quyền lực nhập vào người đến nay, sự hiền từ của hắn cũng không còn nữa. Dù cho đôi lúc thê hiện, như bây giờ chẳng hạn, thì đó cũng chẳng qua là một thứ ngụy tao và giả vờ.
Sau sự kiện hoàng trang, trong lòng hắn đã không còn gì là tình thân, cũng chẳng còn biết đến tình cảm con cháu. Trong lòng hắn chỉ có hai chữ duy nhất: quyền lực.
Không hiểu phải do thần giao cách cảm giữa những người máu mủ ruột thịt, trong mấu tất cả thị vệ hoạn quan xung quanh, nụ cười của Lý Hanh thật là bao dung đáng kính, nhưng trong máu của Lý Thích, nụ cười đấy thật là hung hãn ghê tởm, cũng như nụ cười khát máu của quỹ dữ. Lý Thích vừa nhìn thấy đã phát hoảng vội cúi gằm mặt xuống, Hắn làm dám đi đến triều phòng của Lý Hanh. Mẫu hậu đã dặn dò đi dặn dò lại, dù cho thế nào đi chăng nữa hắn thật sự không thể không đến triều phòng để gặp hoàng tổ phụ, càng không thể ăn những gì hoàng tổ phụ cho người mang đến. Lý Thích vội nhỏ giọng nói: “Cháu chiều nay còn có bài tập phải làm, hôm khác cháu sẽ lại đến thỉnh an hoàng tổ phụ sau.”
“Không sao cả, ta chỉ là muốn nói vài câu với cháu thôi, sẽ không làm lờ thời gian làm bài của cháu đâu, Đi nào, đến triều phòng của ta!”
Nói xong. Lý Hanh bèn cười tít mắt đưa tay ra dắt Lý Thích. Lý Thích sợ run cả người, hắn vội giật tay lại. Lần này sắc mặt Lý Hanh có phần không còn tốt, hắn lập tức tối sầm mặt lại hỏi: “Cháu làm sao thế này? Sao cháu lại sợ ta thế?”
“Cháu không sao cả, cháu quả thật có việc.”
Lý Thích quay lung vội vội vàng vàng muốn bỏ chạy, trong lòng Lý Hanh giận dữ đến cực độ, hắn nghiêm giọng thét: “Ngươi đứng lại!”
Lý Thích phảng phất như chiếc đinh bị đóng cột, hắn đứng như trời trồng tại chỗ thở cũng không dám thở mạnh. Lý Hanh từ từ chạy lên trên, hắn đưa tay giữ chặt vai Lý Thích, giọng trầm trầm nói: “Ngươi hãy nói thật với ta xem nào, rốt cuộc ngươi sợ gì ta chứ?”
Lý Thích giờ cũng bình tĩnh lại, hắn nói: “Không có gì cả, chỉ là do hoàng tổ phụ nghĩ nhiều mà thôi.”
“Ta nghĩ nhiều ư?” Lý Hanh cười lạnh một tiếng nói: “Ta nghĩ nhiều gì cơ chứ, ta chẳng nghĩ gì cả, ta xem chính ngươi là người nghĩ nhiều mới đúng.”
Nói đến đây. Lý Hanh lại nhìn quanh quẩn trái phải, thấy chỉ có vài tên thị vệ và hoạn quan túc trực, nhưng đều đứng xa ngoài mười bước, hắn bèn khẽ giọng nói: “Tôn nhi, cháu có phải đã nghe phải lời đồn đại xằng bậy nào không, mà giờ đã hiểu lầm hoàng tổ phụ rồi?”
Răng Lý Thích cắn mạnh như muốn rách toạt cả môi, sự phẫn hạn trong lòng đã bắt đầu bừng bừng xông lên, lúc này sự sợ hãi trong lòng hắn cũng bị xua tan không còn tông hơi đâu. Hắn cố kiềm nén phẫn nộ mãnh liệt trong nội tâm, nói: “Cháu không hiểu ý hoàng tổ phụ nói lời đồn là chỉ lời đồn nào?”
“Ý ta nói là về tin đồn về việc phụ hoàng cháu qua đòi, gần đây ta cũng có nghe nói đến một số lời đồn vô căn cứ, ta lo lắng rằng cháu đã chịu những lời đồn nhảm đó mê hoặc, ảnh hưởng đến tình cảm của tổ cháu chúng ta.”
“Đúng thế.”
Lý Thích thẳng thắng thừa nhận nói: “Cháu gần đây có nghe người ta đồn thế, nói phụ hoàng không phải do bị thích khách giết chết, mà là do..
“Do gì?” Lý Hanh hồi hộp cắt ngang lời hắn.
Lý Thích từ từ quay lưng lại, nhìn chằm chằm vào mắt Lý Hanh, từng câu từng chữ nói: “Lời đồn phụ hoàng đã bị hoàng tô phụ hại chết.”
Không hiểu vì sao, trong lòng Lý Hanh bỗng thấy sợ hãi, hắn không ngừng lần tránh ánh mắt như sói con của Lý Thích, hắn cười khan hai tiếng nói: “Thật đúng là bọn rỗi hơi, thật là nực cười quá, ta làm sao lại có thể giết chết chính con trai của mình, Hồ độc còn không ăn con mình, ta làm sao lại có thể.. Đây là lời đồn xàm do ai phát tán? Ta phải đi điều tra, ta mà điều tra ra sẽ cho băm hắn ra trăm ngàn mảnh!”
Lý Hanh như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đó, mặt mày hắn cũng méo mó đáng sợ. Lý Thích vẫn nhìn chằm chằm mắt hắn. Lúc này nước mắt hắn không kiềm được cứ tuôn chảy không ngưng, hắn lùi ra sao hai bước, vô cùng bi thương nói: “Đúng, hổ độc còn không ăn con mình, nhưng người lại có thể giết chết con trai của mình, có thể thấy… có thể thấy ngươi cả thúc sinh cũng không bằng!”
“Hỗn xược!”
Lý Hanh như máu bừng bừng xông lên não, hắn tức điên gào thét, bước nhanh lên trước đánh một bạt tay thật mạnh vào mặt Lý Thích. Lý Thích bị đánh ngã xuống, nhưng do trượt chân lại bị rơi lăn lốc xuống thềm ngọc.
Đương lúc này, đại tướng quân Vũ Lâm quân An Bảo Ngọc đi vào phiến điện. Vì sứ thần Thô Phồn có mười mấy người đi đến Từ Thần điện, mà sau Từ Thần điện chính là nội cung, nên khi thấy yết kiến kết thúc, hắn phải đến tuần tra khắp nơi trong Tử Thần điện, để ngăn ngừa Thổ Phồn cho thích khách trà trộn vào nội cung. Không ngờ hắn lại ngẫu nhiên bắt gặp cảnh Lý Thích bị Lý Hanh đánh ngã xuống đất này.
An Bảo Ngọc kinh hoảng hô to: “Thánh thượng!” Hắn vội xông lên trước, thị vệ và quan hoạn xung quanh cũng đoạn cả lên, vội vã đi lên đỡ Lý Thích đứng dậy. Có người hốt hoảng đi tìm ngự y, có người phải vào trong cung báo tin.
An Bảo Ngọc xông lên ôm chằm lấy Lý Thích, hắn thấy Thánh thượng đã chết ngất, nhưng khóe miệng và lỗ tay thì máu chảy ròng ròng, hắn cũng bị một phen bàng hoàng, Hắn từ từ ngước đầu lên nhìn về phía Lý Hanh, vô cùng kinh ngạc hỏi: “Giám quốc điện hạ, đây..đây rốt cuộc là thế nào?”
Vừa rồi Lý Hanh giận quá hóa rồ mất cả lí trí, nhưng giờ hắn đã từ từ bình tĩnh trở lại. Bạt tay vừa rồi, tay hắn giờ cũng đau rát cả lên, trong lòng hắn cũng hối hận vô cùng. Không phải hối hận vì mình đã nặng tay đánh cháu mình, hắn chỉ hối hận vì sao mình lại nhất thời không kiềm nỗi giận dữ, mất đi ý chí, như thế sẽ khiến người khác hoài nghi lên người hắn. Nhưng thời điểm bây giờ, hắn không thể có một chút nhượng bộ nào! Hắn khẽ rút tay ra sau lung, hừ mạnh một tiếng nói: “Tên tiểu nghịch tôn này, nó lại dám tuôn lời lãng mạ tổ phụ mình, đúng là đại nghịch bất đạo, ta tất nhiên phải dạy dỗ lại nó.”
Lúc này. Lý Thích cũng dần dần tỉnh lại, Hắn cố nuốt mấy chiếc răng cùng máu trong miệng vào bung, dùng ánh mắt hà khắc độc ác vô cùng trừng trừng mắt nhìn Lý Hanh, Hắn cũng liếc sang nhìn An Bảo Ngọc một cái, lại rung rung tay chỉ về phía Lý Hanh, dùng khầu khí hàm hồ không rõ nhưng lại bi phẫn khôn tả nói: “An tướng quân, chính hắn, chính hắn đã hạ độc hại chết phụ hoàng trẫm, Rồi sẽ có một ngày, trẫm sẽ eiết chết hắn để báo thủ cho phụ hoàng!”
“Á!” An Bảo Ngọc nghe mà hoảng sợ lạnh cả người.
(* Chú thích của tác giả, An Bảo Ngọc chính là danh tướng trung đường Lý Bảo Ngọc, hắn lúc ban đầu họ An, sau An Sừ chi loạn, hắn do xấu hồ vì phải mang chung họ với An Lộc Sơn nên bèn thượng thư yêu cầu đổi họ. Triều đình nhà Đường vì nể phục chí khí của hắn bèn phong cho hắn họ Lý, Hiện nay An Sứ chi loạn vẫn chưa diễn ra, nên hắn vẫn mang họ An, Huynh đệ của hắn An Bảo Chân cũng là một danh tướng.)