“Đó là trọng điểm hả?”
“Nhưng mẹ nói mẹ nói…”
Thẩm Thanh đã dạy rất nhiều nghi thức trên bàn ăn nhưng Hứa Minh Tâm nghe xong vẫn chỉ thấy mông lung, thậm chí cả khi cô đã dùng cây bút thu âm Cố Yên đưa cho để ghi lại cả rồi.
Cuối cùng cô yếu ớt nói: “Cuối cùng con cũng hiểu tại sao người giàu lại ít ỏi vậy trong khi người bình thường lại chiếm phần đông rồi.”
“Tại sao?”
Thẩm Thanh nói, miệng lưỡi đều khô khốc, bà ấy ưu nhã nâng ly lên uống nước, nhưng một ngụm nước còn chưa kịp nuốt xuống đã nghe thấy Hứa Minh Tâm nói tiếp..
“Chiếu theo lễ nghi dùng bữa như vậy thì nếu không phải là chết đói thì cũng là chết mệt. Đoán chừng là do ăn không đủ no, tích tụ lâu ngày cuối cùng là đoản mệnh. Nếu không phải vậy thì cũng là thủ tục rườm rà quá cuối cùng mệt chết luôn!”
Một ngụm nước vừa uống vào họng đã bị Thẩm Thanh phun thẳng ra ngoài.
“Mẹ nuôi… mẹ tính phá hỏng lễ nghi sao?”
Hứa Minh Tâm run rẩy nhìn bà ấy.
Thẩm Thanh chỉ lầm bầm mấy từ “gỗ mục không thể khắc” rồi bỏ về phòng mình.
Hứa Minh Tâm vô tội đứng tại chỗ, cô quả đúng là có ngáo một chút nhưng vẫn khắc được mà!
Thẩm Thanh trở về phòng chưa được bao lâu đã nhận được điện thoại của Ngôn Hải.
Anh ta đang ở Anh Quốc.
“Mẹ, con nghe bảo mẹ đã đến khách sạn rồi đúng không?”
“Ừ, con đặc biệt hỏi thăm mẹ hay là muốn hỏi han xem người yêu con giờ đang làm gì thế?”