Thu Vãn tiên tôn trầm ngâm chốc lát, giọng nói tang thương tràn đầy nhớ nhung: “Không có đủ dũng khí, đây là loại cảm tình thế tục không cho phép.”
“Tình cảm thì có gì là thế tục không cho phép, chỉ có trong lòng ngươi có cho phép hay không thôi.” Minh Thù gặm ngô.
“Tùy ý tìm một chỗ ẩn cư không cho người ngoài tìm được đối với ngươi mà nói rất khó sao? Chỉ là ngươi không qua được cửa ải của bản thân.”
Thu Vãn tiên tôn trước là ngẩn người, sau đó buồn vô cớ: “Đúng vậy, bây giờ nói gì cũng đã muộn.”
Cũng là bởi vì nàng không có dũng khí nên bây giờ nàng mới ở chỗ này.
Minh Thù cầm quả ngô đứng dậy: “Bây giờ còn kịp.”
Thu Vãn tiên tôn nhìn cô nương trước mặt, hai hàng lông mày của cô mang theo nụ cười thản nhiên đang nhìn về phía chàng trai anh tuấn lần nữa xuất hiện bên ngoài sân, nụ cười đó dường như càng ấm áp bội phần.
“Bây giờ Tiên giới rối loạn, sẽ không có ai quan tâm ngươi làm gì. Cơ hội tốt như vậy, nếu như ngươi từ bỏ sẽ rất đáng tiếc.”
Lòng của Thu Vãn tiên tôn như mặt hồ phẳng lặng đột nhiên bởi vì hai câu này mà gợn sóng nhưng lập tức lại cười khổ: “Không biết hắn đã chuyển thế bao nhiêu lần, làm sao còn nhớ đến ta.”
Minh Thù quay đầu nhìn lại: “Nếu như hắn yêu ngươi đến khắt cốt ghi tâm, vậy thì cho dù chuyển thế bao nhiêu lần, hắn vẫn sẽ yêu ngươi.”
Ánh nắng chiều ở Bồng Lai tiên đảo vô cùng diễm lệ, cả thế giới dường như đều là màu đỏ cam.
Cô gái đứng ở trước sân, ngoài sân chàng trai đang cúi đầu nói gì với cô. Cô ngẩng đầu liếc hắn một cái giống như hơi bất mãn nhưng chàng trai dỗ hai câu, cũng không biết nói gì đó, chớp mắt đôi mắt cô liền sáng lên.
Ánh nắng chiều trong mắt cô rạng ngời rực rỡ.
Thu Vãn tiên tôn nhìn bọn họ rời đi, ánh mắt có chút lay động, lại có chút do dự.
Lúc màn đêm phủ xuống, lão bà bà tóc bạc hoa râm biến thành một thiếu nữ, nàng chậm rãi đi ra sân nhìn mặt trăng trên cao.
–
Ở bờ biển Bồng Lai tiên đảo.
Lúc này Minh Thù ngồi ở bờ biển, Ngọc Huy ra sức lặn biển bắt vài con cá. Tuy là hắn không biết làm nhưng vì cô nên hắn vẫn phải biết.
Làm cá sạch sẽ, Ngọc Huy đưa tất cả cho Minh Thù.
Ngọc Huy cũng phát hiện Minh Thù rất thích ăn nhưng cô không muốn làm, kể cả những món ăn đơn giản. Những chuyện vào bếp cô sẽ không bao giờ làm.
Minh Thù ăn xong cá nướng, rất hài lòng nằm trên bờ cát.
Ngọc Huy dời đến bên cạnh quan sát cô một lúc lâu, cẩn thận ôm cô vào trong lòng, rất sợ Minh Thù đột nhiên đánh hắn.
Minh Thù ăn no rồi nên lười di chuyển, dựa vào lồng ngực hắn ngắm bầu trời đầy sao.
Ngọc Huy bắt lấy ngón tay của Minh Thù: “Sư phụ, nàng thích Bồng Lai tiên đảo không?”
“Ăn cũng được.”
“Vậy nàng thích những món ăn đó sao?”
“Thích.”
“Vậy nàng có thích ta không?”
“Không.” Câu trả lời nằm trong dự tính. Ngọc Huy trước đây còn thất vọng, bây giờ đã không thất vọng nữa – hắn tuyệt vọng.
Ngọc Huy cúi đầu hôn người trong lòng, một lúc lâu vẫn chưa buông ra.
“Sư phụ…”
Hắn nóng bỏng hôn từ trên môi xuống đến cổ, xương quai xanh, một đường đi xuống. Lúc Minh Thù phát hiện, y phục trên người cô đều đã bị cởi hết rồi.
“Ngươi không sợ có người đi qua đây?” Minh Thù thở hổn hển, đẩy hắn một cái.
“Sẽ không, ta đã bày kết giới.” Ngọc Huy nghiêng người về trước, thì thầm hôn cô: “Sư phụ không nên phân tâm.”
Những hạt cát mềm mại bên dưới cơ thể trở nên nóng bỏng.
Minh Thù thật ra không thích cảm giác này lắm, nó làm cho cô mất lý trí.
Thế nhưng lần nào cũng không dừng lại được.
“Sư phụ, gọi tên ta.”
“Ngọc… Ngọc Huy…”
Giọng nói sâu kín truyền ra làm cho người nghe đỏ mặt tía tai, lại vô cùng du dương.
–
Bóng đêm mịt mờ, ngoài khơi đột nhiên xuất hiện vài đóm ánh sáng nhàn nhạt càng ngày càng nhiều, dày đặc từ bãi biển qua đây giống như những ngôi sao đang rơi ngoài khơi.
Ngọc Huy dùng y phục che chắn Minh Thù, ôm cô ngồi trên tảng đá ngoài bãi biển: “Sư phụ, đẹp không?”
“Đây là cái gì?”
“Một loài cá.” Ngọc Huy nhẹ giải thích rõ:
“Hằng năm nó sẽ đến bãi biển Bồng Lai tiên đảo đẻ trứng. Nghe đồn cùng người yêu chứng kiến cảnh này sẽ bên nhau dài lâu. Sư phụ… chúng ta sẽ mãi bên nhau đúng không?”
Minh Thù không hé răng, lẳng lặng nhìn những ánh sáng lấp lánh mập mờ này, một lúc lâu cô hỏi: “Có thể ăn không?”
Ngọc Huy: “…”
Tại sao lão tử phải xem những thứ có thể ăn này cùng một kẻ háo ăn như vậy.