– Vâng!
Lập tức hai bóng người đè nặng một trung niên nhân đi tới.
Đó là một trung niên Yêu nhân, khí tức huyết tinh, vừa nhìn cũng biết là một cường đạo kinh nghiệm giết chóc.
Chính là một tiểu đầu lĩnh của Tô Quả, ở trong màn đêm buông xuống đào tẩu kia.
– Người này chính là thuộc hạ của Tô Quả, ngươi bây giờ nói đến cùng là chuyện gì xảy ra!
Giang Hiên hừ hỏi.
– Là bọn hắn, bọn họ và thủ lĩnh Tô Quả của chúng ta cấu kết, cho chúng ta đại lượng tiền tài, muốn chúng ta đánh lén Vinh Thiên Thành! Thủ lĩnh của chúng ta không đồng ý… Đã bị bọn họ giết!
Yêu nhân tiểu đầu lĩnh này chỉ Dịch Thanh, lên tiếng rống to.
– Ngươi…
Không nghĩ tới đối phương bỉ ổi như vậy, dĩ nhiên cùng Yêu nhân liên hợp chung một chỗ muốn vu hãm mình, Dịch Thanh tức muốn điên.
– Thế nào, ngươi còn có lời gì để nói? Người đâu, bắt những tên cấu kết Yêu nhân này cho ta!
Giang Hiên hắc hắc cười âm hiểm, lên tiếng hét lớn.
– Người nào dám động thủ, ta sẽ giết hắn!
Dịch Thanh biết một khi bị bắt, còn muốn giải oan cũng đã trễ, lập tức hét lớn một tiếng, kiếm khí trên người như ba đào.
– Cha ngươi tới, có thể ta còn sợ vài phần, chỉ bằng ngươi cũng muốn đánh với ta? Nằm mơ!
Giang Hiên đi về phía trước một bước, trong mắt lóe lên lãnh ý tà ác.
– Vậy ngươi thử xem!
Dịch Thanh cũng không nhượng bộ, trộm nhìn thiếu niên, thấy hắn dựa vào trên đùi Đà thú, hàm răng cắn một cây cỏ xanh, một bộ sự tình không liên quan tới ta, tức giận đến lần thứ hai giậm chân, cắn răng.
Kỳ thực cũng không trách được người ta, người ta cùng mình bất quá bèo nước gặp nhau, đã cứu mình một lần, cũng không thể để cho người cứu lần thứ hai, thứ ba!
Cứu ngươi nhân tình, không cứu ngươi công đạo, chỉ có mình nợ người ta, người ta không nợ mình.
– Hắc hắc, ngươi đã muốn chết, ta liền không khách khí!
Giang Hiên đang chờ những lời này của nàng, nhe răng cười, thân thể nhoáng lên, khí tức Nguyên Thánh Cảnh hậu kỳ không hề che giấu thả ra ngoài, cường đại dâng trào không thể dao động.
Thấy hắn như vậy, Dịch Thanh biết trận chiến này là không thể tránh được, cổ tay trắng noãn vừa đảo, một thanh thục nữ kiếm xuất hiện ở lòng bàn tay, rạch một cái, kiếm khí đập vào mặt.
– Hanh!
Đối mặt kiếm khí, Giang Hiên cười nhạt, bàn tay to hé ra, ngũ chỉ giống như bát huyền, không trung xuất hiện từng đạo bạch tuyến.
Mỗi một đạo bạch tuyến đều từ đầu ngón tay bắn ra, rậm rạp chằng chịt, nháy mắt đã che lại trường kiếm của Dịch Thanh.
– Phá!
Vừa chiến đấu, trạng thái của Dịch Thanh liền hoàn toàn bất đồng, tinh thần tập trung cao độ, nhướng mày, trong đôi mắt bắn ra quang mang cứng cỏi, cước bộ hơi nghiêng, thân thể mềm mại đong đưa giống như lá liễu, mũi kiếm đi qua lưới lớn do bạch tuyến hình thành, đâm thẳng tới yết hầu của Giang Hiên.
– Cũng không tệ lắm, bất quá… với ta vô dụng!
Ngón tay của Giang Hiên bắn ra, pháp lực Nguyên Thánh Cảnh hậu kỳ hùng hậu kích phá mũi kiếm, Dịch Thanh chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng hung mãnh xông tới, ngực cứng lại.
Đăng đăng đăng đăng… Lui về sau bảy tám bước, sắc mặt ửng đỏ.
Mặc dù nàng là thiên tài, nhưng thực lực quá yếu, so với Giang Hiên khác nhau một trời một vực.
– Đi theo ta đi, ta sẽ hảo hảo kiểm tra!
Đẩy lui nữ hài, Giang Hiên cười rộ lên, hai tay chia ra, pháp lực khổng lồ như dây thừng bao vây tới Dịch Thanh.
Rầm!
Biết một khi bị pháp lực của đối phương vây quanh, liền khó đào tẩu nữa, dưới chân Dịch Thanh lay động, giống như hồ điệp xuyên hoa, né tránh.
– Hồ Điệp linh bộ thật là không tệ, nhưng ta xem ngươi còn có thể kiên trì bao lâu!
Giang Hiên cười ha ha một tiếng, lần thứ hai chộp về phía trước, mỗi tiến lên một bước, mặt đất chấn động rất nhỏ một cái, phạm vi hoạt động của Dịch Thanh liền nhỏ một vòng, như bị hắn từng bước ép sát, động tác thân thể bị gông cùm xiềng xích.
– Nhiếp Vân đại nhân, van cầu ngươi mau cứu tiểu thư, trước kia là ta có mắt như mù, đắc tội ngươi, nhưng tiểu thư vô tội… thái độ làm người của nàng thiện lương, đối với hạ nhân cũng tốt, nếu như ngươi cứu hắn, muốn ta làm cái gì cũng được…