-Có thể là Lệnh Hồ Xung, dù sao kiếm pháp của hắn được xưng danh là người số một của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, huống chi Dương Quá đã bị đứt đoạn mất một cánh tay, khi giao đấu sẽ chịu thiệt nhiều.
………………………………………………………………………………………
Nghe được xa xa tiếng bàn luận, Tống Thanh Thư khẽ mỉm cười, lần này Lệnh Hồ Xung chỉ sợ làm cho những người này lại thêm một lần thất vọng rồi.
Đúng như dự đoán, Dương Quá ở trên lôi đài chờ đợi rất lâu cũng không thấy hình bóng Lệnh Hồ Xung, bây giờ có một người của Nhật Nguyệt Thần Giáo vội vã chạy đến bên tai Hoàng Dung lặng lẽ nói vài câu, trên mặt Hoàng Dung hiện lên kinh ngạc, đành là đứng dậy nói:
-Lệnh Hồ công tử bất ngờ bị trọng thương trong người, vòng thi đấu này quyết định bỏ quyền, đo đó cuộc tỷ thí thì Dương. . . thiếu hiệp xem như thắng trận.
Hoàng Dung vô cùng khó chịu, nàng vốn muốn cho Lệnh Hồ Xung thi triển thần uy đánh bại Dương Quá coi như thay mình trút giận, tối hôm qua suýt chút nữa bị nghĩa phụ Dương Quá làm cho thân bại danh liệt..
Nghĩ đến hành động của Dương Khang và Âu Dương Phong , Hoàng Dung lại càng thấy không ưa Dương Quá, phụ thân của hắn thì thật là chán ghét, nghĩa phụ của hắn cũng là chán ghét, bây giờ nhi tử nhìn thấy cũng chán ghét như vậy, có phải là do kiếp trước mình mắc nợ bọn họ không a….
Nếu như Dương Quá quả thật đoạt được làm Kim Xà vương, bằng vào mối quan hệ của hắn cùng với mẫu tử của nàng, một khi hắn có dự định trả thù thực sự là vô cùng nguy hiểm..
Hoàng Dung đang đau đầu đột nhiên trong lúc lơ đãng thì nhìn thấy khuôn mặt mỉm cười của Tống Thanh Thư, chẳng biết vì sao trái tim của nàng dần dần an định lại, tự an ủi mình: “ Dù sao vẫn còn tên khốn kiếp kia ở đó, thì Dương Quá không thể đoạt lấy được làm Kim Xà vương…”
Lúc này quần hùng ồn ào t so với trận đầu của Tông Thanh Thư lớn hơn gấp đôi, dù sao lại thêm một trận đấu bỏ quyền nữa, muốn cho người không hoài nghi cũng là khó khăn.
………………………………………………………………………………………..
Hoàng Dung cùng với vài đầu lĩnh của Kim Xà Doanh thật vất vả mới trấn định lại được tâm tình của quần hùng, giờ thì vừa nhìn thấy Dương Diệu Chân cùng Thạch Phá Thiên lên đài, tiếng mọi người ồn ào mới dần dần thấp xuống.
-Lão huynh, ngươi cảm thấy trong hai người bọn họ ai sẽ thắng?
-Đoán gì mà đoán, lát nữa lại có một người bỏ quyền, còn đoán cái rắm a!
………………………………………………………………………………………….
Dương Diệu Chân ngưng thần tĩnh khí, đem âm thanh hỗn loạn ngoại giới tiêu trừ hoàn toàn, trong mắt nàng chỉ còn lại Thạch Phá Thiên một người mà thôi.
Ngày hôm qua Thạch Phá Thiên cùng Hà Sư Ngã tỷ thí nàng đã quan sát rất kỹ, cái này Thạch Phá Thiên tuy rằng nhìn bề ngoài đần độn, thế nhưng hắn lại có một thân nội công cường hãn doạ người, có điều chiêu thức của hắn vẫn còn đơn giãn thô ráp điểm, chỉ trách là Hà Sư Ngã công lực không đủ nên phải chịu thất bại.
Trong lòng nàng đã có chủ ý, quyết định phải phát huy chiêu thức để chiếm ưu thế, tuyệt đối tránh không cùng hắn đấu cứng đối cứng.
So với ngày hôm qua thì ngày hôm nay Thạch Phá Thiên trong tay nắm lấy một thanh đoản đao, hiển nhiên hắn cũng không cho là mình có thể dùng tay không mà đánh thắng được cây thương trong tay Tứ Nương Tử .
-Kim Ô Đao Pháp …
Nhìn hai người giao thủ qua đi mấy chiêu, Tống Thanh Thư liền nghĩ tới tên gọi của đao pháp Thạch Phá Thiên, đao pháp này giống như là của thê tử Bạch Tự Tại sáng tạo ra chuyên môn dùng để khắc chế Tuyết Sơn Kiếm Pháp.
Lúc trước Tống Thanh Thư và Hồ phu nhân cùng đến thành Kinh Châu tìm kiếm Thần Chiếu Kinh, cũng đã từng trải thử qua Tuyết Sơn Kiếm Pháp, tuy rằng tinh diệu, nhưng dựa theo ánh mắt bây giờ của Tống Thanh Thư, thì cũng không thể xem là tuyệt đỉnh kiếm pháp, Kim Ô Đao Pháp này lại dùng để khắc chế nó, lợi hại đến đâu cũng không là gì.
Tống Thanh Thư nghiền ngẩm, xem ra thì Thạch Phá Thiên chưa có lên đảo Hiệp Khách học được Thái Huyền Kinh cùng với các loại võ công trên vách đá, nếu không thì mình đau đầu rồi. Bây giờ Thạch Phá Thiên, chỉ có một thân tuyệt đỉnh nội lực, nhưng lại không có chiêu thức võ công tương xứng, nên cũng không có gì phải kiêng kỵ.
Trên lôi đài hai bóng người trong phút chốc đã tách ra, Dương Diệu Chân nhìn đối phương, trong lòng suy nghĩ: “ Đao pháp của hắn so với công phu quyền cước của hắn thì cao minh hơn rất nhiều, nhưng còn kém rất xa Hoa Lê Thương của mình. ..”
Vừa rồi giao thủ thăm dò mấy chiêu để cho Dương Diệu Chân hoàn toàn yên tâm, thương pháp của nàng triển khai càng là ung dung không vội, quần hùng chỉ thấy Hoa Lê Thương đầy trời xoay tròn chung quanh thân Thạch Phá Thiên tầm một trượng, vừa lúc mới bắt đầu còn có thể nhìn thấy Thạch Phá Thiên thỉnh thoảng phản kích, đến lúc sau thì bóng người của hắn đã sắp bị Hoa Lê Thương bao phủ, vòng tròn Hoa Lê Thương quay chung quanh thu hẹp dần lại càng chặt, mọi người giờ chỉ có thể dựa vào tiếng va chạm binh khí tương giao truyền đến mà phán đoán Thạch Phá Thiên vẫn còn đang kiên trì chống đỡ
-Ồ, tên ngốc tiểu tử kia xem ra tình hình không ổn a.
Quách Phù một bên lẩm bẩm, vô tư bình luận.
Tống Thanh Thư hơi nhướng mày, Thạch Phá Thiên này xem ra là đã có cao nhân chỉ điểm, chiêu thức của hai người chênh lệch quá lớn, Thạch Phá Thiên liền chủ động từ bỏ so đấu chiêu thức, mà là lựa chọn cách dùng toàn lực phòng thủ chung quanh khu vực chật hẹp trên thân thể của mình, Dương Diệu Chân nhìn qua như là đang chiếm thượng phong, nhưng thực tế cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi.