Giọng nói êm ái bay tới: “Ta không ngại.”
Ngọc Huy: “…”
Bây giờ, hắn không thể cược được. Cô sẽ không cảm thấy mình đang sợ sệt chứ?
Ngọc Huy hơi dao động.
Không muốn bị cô khinh thường nhưng cũng không muốn lộ quá nhiều. Thực lực của bản thân hắn đối phó Tạ Sơ Dương không thành vấn đề nhưng cơ thể này thì không ổn.
Cuối cùng Ngọc Huy cũng cam chịu, dù sao cô cũng mắng mình vô dụng thì cần gì phải đi gánh thêm mạo hiểm.
“Ta không đi.” Ngọc Huy hừ một tiếng, thẳng thắn nói:
“Bây giờ người là của ta, tại sao ta phải cược với hắn.”
“Chỗ nào của ta là của ngươi?” Sao trẫm lại không biết!
“Chỗ nào của người cũng đều là của ta.” Ngọc Huy càng tức giận:
“Sư phụ, người muốn ta hôn người đánh dấu chủ quyền ở đây sao?”
Tạ Sơ Dương nghe được cuộc nói chuyện của Ngọc Huy và Minh Thù, sắc mặt hắn ngày càng tối sầm.
Hắn muốn cô trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ trích, tìm cơ hội tốt đưa cô đi. Chỉ có đưa cô đi mới chính là cách hắn có thể làm để giữ cô ở bên cạnh mình.
Nhưng…
Hắn nhìn thấy hai người bên kia.
Vì sao cô tình nguyện ở cùng tên tiểu tử lông còn mọc chưa đủ, không muốn liếc hắn một cái.
Năm tháng ấy bọn họ cùng nhau đi qua, cô đều quên hết rồi sao?
[Giá trị thù hận của Tạ Sơ Dương đã đầy.]Minh Thù thu tầm mắt lại, nhìn đám yêu đang điên lên. Hình bóng người đàn ông mạnh mẽ cao lớn dị thường đó, Tạ Sơ Dương cũng là một kẻ có khả năng nhẫn nhịn.
Ây da!
Giá trị thù hận đầy rồi.
Hiện tại chỉ còn lại thù hận của tập thể Tiên giới.
Tập thể thù hận này không biết phải làm thế nào mới tính là hoàn thành…
[Giá trị thù hận của nhiệm vụ ẩn, lúc ký chủ ra đi mới thanh toán, ký chủ chỉ cần không ngừng thu hoạch giá trị thù hận là được.]Vậy không phải là không giới hạn sao?
Giống như lượm tiền, lượm được bao nhiêu thì lượm.
[Có thể hiểu như vậy.]Hài Hòa Hiệu nói: [Cho nên nhiệm vụ ẩn là nhiệm vụ tốt nhất để hoàn thành, mời ký chủ tùy ý tăng thù hận!]
Rất tốt.
Nhiệm vụ ẩn của người khác siêu khó tham gia, nhiệm vụ ẩn nhà cô chính là phân phát lợi ích.
Hài Hòa Hiệu không hổ là kẻ sẽ thả tiểu yêu tinh đánh nhau.
Không giống nhau.
Cấp cao mà không biết xấu hổ
“Sư phụ, người nhìn hắn làm gì?” Ngọc Huy thấy Minh Thù nhìn chằm chằm Tạ Sơ Dương, lão đại không vui:
“Người nhìn ta không được sao? Tại sao muốn nhìn hắn?”
“Ngươi có gì để nhìn.” Minh Thù đẩy hắn ra.
“Đừng cản ta xem kịch.”
“Chỗ nào của ta cũng đẹp. Sư phụ, trong mắt người chỉ cần có ta.” Ngọc Huy xoay Minh Thù lại, đột nhiên hắn kéo Minh Thù rời khỏi chiến trường.
Tạ Sơ Dương thấy hai người đi rồi lập tức đuổi theo bọn họ.
Nhưng Ngọc Huy đâu thể để hắn đuổi kịp, cũng không biết đã làm gì mà người phía sau đã không thấy tăm hơi. Cảnh sắc xung quanh xẹt qua cực nhanh, tiên khí thưa dần, bọn họ đã ra Tiên giới.
Lúc này họ bay trên mây trắng.
Ngọc Huy đè Minh Thù trên mây, môi răng hòa quyện đoạt không khí trong bụng cô.
Minh Thù có chút thở không nổi: “Ngọc…”
Âm thanh của cô bị Ngọc Huy ngăn lại, nụ hôn nồng nhiệt không có kẽ hở, thân thể gối lên mây trắng giống như đặt mình trong cây bông. Minh Thù hơi chóng mặt, còn có chút… đói.
Cô đột nhiên cảm thấy Ngọc Huy thật ra cũng giống bữa ăn ngon.
Y phục tán loạn trong mây, mây trắng giấu đi thân hình của bọn họ, mơ mơ hồ hồ.
Hơi thở hổn hển mập mờ làm cho đám mây trắng cũng ngượng ngùng, vầng sáng nhàn nhạt.
Ngọc Huy dừng ở bước cuối cùng, ánh mắt đầy mê hoặc nhẹ nhàng hôn xương quai xanh của Minh Thù: “Sư phụ, nàng có thích ta không?”
“Không… A…”
Minh Thù kêu lên một tiếng, thân thể dung hợp với hắn.
Hắn lại hỏi: “Sư phụ, nàng có thích ta không?”
Minh Thù dùng miệng thở hổn hển hai cái: “Không thích…”
Ngọc Huy chặn miệng cô: “Rất tiếc, dù sư phụ không thích ta, cũng chỉ có thể là của ta.”
Không thích đúng không?
Vậy sẽ ngủ đến khi nào cô thích mới thôi!