“Tuần? Anh ấy cũng không biết, em và anh ấy còn chưa đến bước này, em cũng không cần phải thật lòng nói với anh ấy những chuyện này.” Cô ấy nhẹ nhàng lắc đầu, hỏi: “Anh muốn biết anh ấy sẽ làm thế nào phải không? Anh là anh, anh không cần phải để ý đến người khác. Có lẽ anh ấy chấp nhận được, nhưng mà anh thì chưa chắc. Em biết tính tình của anh thiện lương, chắc chắn không có lòng dạ ác độc như vậy. “Vậy nên, em không thích hợp với anh, xin lỗi..
Cô ấy đứng dậy, không muốn tiếp tục nữa.
Cô ấy sợ cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến bản thân tổn thương.
Cô ấy bước đi vội vàng, có thể nói là đi rất chặt vật, chạy trối chết giống như tướng sĩ bại trận.
Ôn Mạc Ngôn không đuổi theo mà vẫn đang ngồi ngây ngốc tại đó, rõ ràng là chưa phản ứng kịp.
Bạch Minh Châu với tâm trạng phức tạp về đến tập đoàn, ngồi lo lắng không yên ở bàn làm việc, gần xanh trên huyệt thái dương đập thình thịch, vô cùng Hứa Trúc Linh thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, không khỏi quan tâm mà hỏi: “Cậu không sao chứ? Sao sắc mặt của cậu lại khó coi như vậy ? “Có thể là tụt huyết áp, tớ ăn chút gì đó là ốn thoi
Cô ấy ăn qua loa một chút đồ ngọt, bản thân quả thật có hơi tụt huyết áp, nhưng mà không nghiêm trọng lắm, trước đây dù có ngất xiu cũng không khó chịu như lần này.
Hứa Trúc Linh dìu cô ấy đến phòng trà nước, để cô ấy nằm ở đó nghỉ ngơi một lát. “Đỡ hơn chút nào chưa?”
“Tớ không sao rồi, bản báo cáo đó cậu làm giúp tớ một chút, chắc là hôm nay tớ không làm xong được rồi, cấp trên đang cần gấp.”
“Ừ, để tớ làm, cậu cứ ở đây đi. Tớ pha cho cậu chút hồng trà để ấm dạ dày, tay cậu lạnh quá.”
Cô ấy gật đầu, uống trà mà cô pha, trong lòng đã khá hơn nhiều.
Cô ấy biết gần đây Hứa Trúc Linh cũng xảy ra rất nhiều chuyện, Cổ Thành Trung trở nên như vậy, người buồn nhất là cô.
Nhưng mà có biểu hiện rất kiên cường, không hề làm trẻ nãi chuyện công việc.
Thậm chí cũng không dự định thực tập qua loa, trái lại còn nghiêm túc mà làm.
Cô muốn tốt nghiệp ngành này, nhưng mà cô cảm thấy theo đuổi việc mà mình thích tuy là tốt, nhưng… nếu như ngành học của bản thân có thể trợ giúp cho người mà mình yêu nhất, đó mới là điều hạnh phúc nhất.
Cổ Thành Trung phải quản lý tập đoàn, vậy thì cô cũng muốn cống hiến một chút sức lực nhỏ.
Giang sơn của anh rất lớn, bản thân lại nhỏ bé không đáng kể như thế, sức lực cũng nhỏ bé.
Nhưng vậy thì có làm sao, cô sẽ không từ bỏ.
Anh không đứng dậy được, vậy sau này trời sập xuống sẽ do cô chống đỡ trước.
Bạch Minh Châu nằm một hồi lâu mới đột nhiên ý thức được điều gì đó.
Hình như mấy ngày này là ngày bản thân đến tháng.
Vừa nãy cảm nhận được một dòng ẩm nóng chảy ra, chẳng lẽ là
Trong lòng cô ấy thoảng hồi hộp, cô ấy không mạng băng vệ sinh, Hứa Trúc Linh cũng không có Cũng may là cô ấy mặc váy sắm màu, không nhìn ra điểm khác thường.
Cô ấy vội vàng xin nghỉ để về nhà.
Tôi hôm qua thức đêm, hôm nay lại đau thương quá mức, tâm trạng lên xuống quá lớn cho nên bụng cứ quặn đau không ngừng.
Bạch Minh Châu vẫn luôn cảm thấy mình rất kiên cường, sẽ không bị chút đau bụng kinh này đánh đổ.
Nhưng bây giờ cô ấy nằm ở trên giường, đau đến nỗi lặn qua lộn lại, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Thân thể nho nhỏ của cô ấy cuộn lại thành một cục, cuối cùng đã đau đến chết lặng.
Ý thức của cô ấy cũng bắt đầu mê man, tối cùng trực tiếp ngủ thiếp đi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đến khi cô ấy tình lại đã ngửi thấy mùi thơm của canh gà.
Thơm quá…
Đói quá đi…
Mình đang nằm mơ ư? Nếu không tại sao lại ngửi thấy mùi thơm.
Bên ngoài sắc trời đã tối, cô ấy vẫn còn nhỏ trước khi ngủ mình không dấp chăn, sao bây giờ chắn lại đang đắp ngay ngắn trên người, góc chăn cũng được nhét vào cẩn thận.
Cô ấy khó khăn đứng dậy, lao đảo đi ra phòng khách
Vừa ra khỏi cửa phòng thì mùi thơm lại càng đậm
Là bay ra từ phòng bếp.
Mình đang nằm mơ đúng không? Hay là Hứa Trúc Linh đến nấu cơm cho mình, nhưng mà cô ấy cũng không có thể mở cửa nhà, làm sao mà lên được. Chẳng lẽ là do người quản lý mở cửa?