: “Thời gian không gấp. Sau khi chắc chắn ngươi không sao cả thì chúng ta sẽ đi.”
Kinh Thế ngồi trên ghế một lúc, lại cảm thấy hơi khó xử vì bầu không khí quá yên lặng.
Hắn cởi áo sơ mi nhuốm máu ra, thay bằng một cái khác. Đồng thời băng bó lại vết thương. Vết bầm tím xen lẫn vết rách sâu hiện ra rõ ràng trên làn da trắng. Mùi máu thoang thoảng.
Bầu không khí dường như đang trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Linh Uyên xị mặt, tự động nhích gần. Lại nhìn xem Ly Vân tức giận đến hô hấp khó khăn, Mephisto còn đầy mặt hung ác muốn quay lại chỗ cũ quất xác người.
Kinh Thế không khỏi hơi rụt đầu lại, nhanh chóng cài hết cúc áo che đi vết thương. Hắn có vẻ lưỡng lự nhìn qua một vùng hoang tàn trước mắt
: “Hai người ra tay hơi nặng thì phải.”
: “Bọn chúng còn may đấy. Thân thể của Linh Uyên mà ở đây thì chưa chắc đã dừng lại ở mức này đâu.” Giọng điệu Mephisto hiếm thấy mềm mỏng cực kỳ: “Tên chó này lúc phát điên thật sự tàn nhẫn, chuyện gì đều làm được ra tới.”
Thời điểm phòng livestream của những người chơi trong phó bản lọt vào top 50, người xem hoàn toàn bùng nổ. Trải qua trận càn quét của hai Bán Thần, số lượng nhanh chóng chạm tới cột mốc hàng triệu. Để rồi khi mọi thứ bình lặng trở lại, phòng phát sóng riêng của Kinh Thế lại ập tới một trận cãi cọ với fan của công hội Ám Sát:
[ Hu hu hu! Anh Kinh an toàn rồi. May quá! Tim tôi đập thình thịch suốt từ nãy đến giờ. ( Thưởng 300 điểm) ] [ Ám Sát bị vậy là đáng đời! May mà anh Kinh nhà tôi không sao. Không thì bà đây sẽ lật cả công hội đấy lên cho xem. ] [ Nhiều má bị hề hước hay mất nhận thức à? Với tính cách của Irene thì khử người có nguy cơ đe doạ đến họ là dĩ nhiên rồi chứ sao? Đã thế công hội người ta còn là công hội lớn. Chưa biết sau này có bị làm sao không nhưng riêng việc mất đi thanh danh đã ảnh hưởng đủ thứ rồi. Trong đấy có cả cuộc sống của các thành viên khác nữa. ] [ Cái mồm cũng nghiệp lắm cơ. Cứ thấy bên nào đẹp là khơi khơi ra chửi bên còn lại. Toàn một lũ dại trai thôi. ] [ Mấy lầu trên lắp não vào hộ cái. Phòng live của ai thì người xem ủng hộ bên đấy là đương nhiên, các bạn còn muốn gì nữa? Thích làm người tốt thì cút sang phòng live của Ám Sát mà hô hào. Sợ lá phong năm nay chưa đủ đỏ hay gì? ] [ Fandom nhà Ám Sát đến kéo thêm anti à? Lượn m* m*y đi. Hoặc không ấy chờ bao giờ đủ nhận thức rồi hẵng xem live được ko? ] [ Ngừng victim blaming hộ tôi cái. Irene của mấy người đã bị sao chưa? Ám hại người ta vào phó bản có vấn đề rồi còn chơi mai phục lấy số lượng chèn ép. Thế mà các người vẫn bênh được thì chịu. ]Kinh Thế không thèm nhìn mà tắt đi cửa sổ trạng thái. Quay sang ôm lấy bạn nhỏ đã mệt mỏi vì khóc.
Búp bê Linh Uyên trộm lau mặt, xong rồi mới chịu leo lên người Kinh Thế. Y dùng hai tay nhỏ chạm nhẹ, lại xoa xoa nơi vết thương của hắn. Sau đó níu lấy áo bò lên trên vai, cả người co lại thành một nắm nho nhỏ. Thỉnh thoảng thân mật mà cọ gương mặt Kinh Thế.
Cực kỳ ngoan. Siêu cấp ngoan.
Thích quá đi mất!
Vành tai Kinh Thế nổi lên một tầng hồng nhạt, đáy lòng có chút ngo ngoe rục rịch.
Mephisto ở bên cạnh hắng giọng, Kinh Thế nhanh chóng dập tắt suy nghĩ của mình. Hắn giãn gân cốt một chút, đoạn gật đầu
: “Tôi nghĩ mình ổn hơn rồi. Chúng ta…”
—— Rắc!
Tay nắm của ghế dựa bị bóp nát.
Kinh Thế nhàn nhạt nhìn vụn gỗ trong tay. Trong mắt hiện lên thần sắc khó lường.
: “Hình như vừa rồi có con mắt trên thành ghế.”
Viên cầu trắng trong túi áo cũng rục rịch ấm lên như báo hiệu cái gì.
Mephisto giật mình cảnh giác: “Mắt?!”
Ly Vân đỡ Kinh Thế đứng dậy, móng vuốt nhanh chóng chém ghế dựa ra làm trăm mảnh. Tuyệt đối không có nghi ngờ gì với điều mà Kinh Thế nói.
Kinh Thế thò tay quơ quơ đống vụn gỗ. Cố gắng quan sát kỹ lại, có điều không phát hiện gì khác.
: “Bỏ qua đi. Đến Thánh điện trước đã.”
Thám thính giáo đường Mặt Trăng, mang đi ‘Thần’ của đám Rồng, gây ra chấn động gần Thánh Điện. Rắc rối tìm đến vốn là điều sớm muộn. Về phần xử lý thế nào và những biến số có thể xảy ra tiếp theo, chỉ đành đi bước nào tính bước nấy.
_
Thành phố hiện đại, sát ven biển có một làng chài du lịch khá lớn. Người dân đa số là tín đồ của Thần Mặt Trời. Ở đây còn có điểm cho thuê tàu du lịch ra đảo.
Ly Vân chủ động rời đi, lát sau đã quay lại với một con tàu lớn và bốn người đeo mặt nạ khoác áo choàng trắng. Đều là người của Sứ giả.
Nhóm người vừa thấy Kinh Thế liền kích động quỳ rạp xuống, ánh mắt sáng rực rưng rưng. Có người thậm chí hưng phấn đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Kinh Thế không biểu cảm, lẳng lặng mà nhìn một màn này. Trong khi Mephisto thảng thừng đưa ra bình luận
: “Một đám điên.”
Tiếng gió thổi rít gào bên tai, mặt biển phản chiếu ánh sáng chuyển động vô cùng xinh đẹp.
Thời gian trôi qua rất nhanh. Chẳng mấy chốc ba người đã có mặt trước cổng Thánh Điện.
Những toà đá trắng nhiều cửa sổ đâm lên bầu trời. Kiến trúc sắc bén toát lên sự nghiêm cẩn thánh khiết. Thế nhưng lại khiến tiềm thức không ngừng thúc giục bọn họ rời đi.
Thánh điện cho phép tín đồ ra vào thoải mái. Hành lang rất rộng, mái vòm rất cao. Mọi thứ trên đường đi đều được sắp xếp rất gọn gàng ngăn nắp. Thời điểm đi vào cũng không gặp phải hiện tượng kỳ lạ nào.
Đám Kinh Thế tách lẻ, phân công kiểm tra nghe ngóng nhưng vẫn giữ cảnh giác. Sau hơn nửa tiếng thì tập trung lại, cùng đi về nơi trang trọng nhất dùng để cầu nguyện trong Thánh điện.
Giống hệt như Kim điện và Giáo đường Mặt Trăng, có tìm kiếm kĩ đến đâu cũng không tra ra được thông tin có ích gì.
Tín ngưỡng nơi đây rất hỗn loạn, đan xen chồng chéo. Vô cùng hoang đường, không thể cung cấp được manh mối rõ ràng nào. Như thể vừa mới khai sinh, lại như thể đã có từ rất lâu. Là một loại cảm giác kỳ quái nằm ngoài phạm vi khống chế, khó lòng giải thích.
Coi bộ ‘Thần’ của thế giới này cũng chẳng đơn giản chút nào.
Ráng chiều nhanh chóng buông xuống.
Tiếng sột soạt khe khẽ vang lên. Đông đảo tín đồ như những con rối xếp thành các hàng đều tăm tắp, có thể gọi là trật tự ngay ngắn. Không nhanh không chậm từ Thánh điện đi ra ngoài.
Các tín đồ khuôn mặt nhợt nhạt đi chân trần nối đuôi nhau. Toàn bộ quá trình di chuyển không tạo ra chút âm thanh nào, yên lặng quỷ dị.
Đám Kinh Thế đứng ở cửa Thánh điện nhìn ra. Ai nấy cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình trong khi lặng lẽ quan sát.
Bên ngoài bãi cát nhanh chóng diễn ra một trận cuồng sát điên đảo.
Các tín đồ như những con thú vồ vập lấy nhau, dùng mọi thứ có thể tấn công đồng loại. Máu thịt lẫn lộn nhuộm đỏ quần áo. Sâu thẳm trong đáy mắt dấy lên sự phấn khích vặn vẹo.
Chẳng mấy chốc, số lượng người đã vơi đi đáng kể.
Cảnh tượng khiến dạ dày Kinh Thế sôi trào, sắc mặt không tốt lắm. Mãi sau mới chầm chậm ổn định hơi thở. Mephisto và Ly Vân chậm rãi vây lấy hai bên Kinh Thế. Linh Uyên đã hết thời gian rời đi, nhưng tầm mắt của búp bê vẫn luôn dán trên người hắn, trước sau như một.
Máu tươi chảy từng giọt, mùi rỉ sắt nồng nặc. Trận thác loạn ấy diễn ra mãi tới khi ánh nắng mặt trời hoàn toàn biến mất mới kết thúc.
Các thi thể ngay lập tức được những kẻ đeo mặt nạ mỏ chim mang đi. Bị lôi kéo ma sát sàn sạt trên mặt đất. Vết máu bị sóng biển đánh tan, cát vàng vùi lấp. Hiện trường chưa đến một giây đã được dọn sạch không còn dấu vết.
Những tín đồ còn sống sót lững thững mang theo vết thương rời đi. Tiếng bước chân vừa nhẹ vừa chậm, tư thế mất tự nhiên.
Sau khi thay lại một bộ trang phục mới sạch sẽ thì tiếp tục quay về điện. Tư thế nghiêm chỉnh tiến hành cầu nguyện.
Một bầu không khí tôn giáo nặng nề bao phủ, tràn đầy một loại ác ý khó giải thích.
Thánh điện mất đi mặt trời soi sáng, chìm trong màn đêm thanh vắng tĩnh mịch.
Có vẻ như điểm chung duy nhất giữa ba giáo hội, hoặc là tự ra tay, hoặc để tín đồ tự mình tàn sát lẫn nhau. Tín đồ tín ngưỡng Thần vốn dĩ cần càng nhiều càng tốt, nhưng thái độ của Thần trong phó bản này cũng quá qua loa rồi.
Kinh Thế nâng tay đè huyệt thái dương đang giật thình thịch của mình.
Đột nhiên có tiếng kẽo kẹt truyền đến từ phía sau. Một luồng không khí âm lãnh cực điểm phả vào mặt.
Cánh cửa cuối hành lang trượt mở vào trong, để lộ một vùng xám đen kỳ dị.
Cửa phòng bên cạnh vang lên tiếng đóng mở cửa. Có nửa cái đầu người nhô ra, mặt trên nhẵn nhụi không có tóc.
Xung quanh như lập tức hạ mất mười mấy độ, dây tóc bóng đèn trên đầu chớp nháy sáng tối.
Vừa liếc mắt, cái đầu kia đã chạy sang căn phòng đối diện. Khoảng cách gần hơn, phần lộ ra cũng nhô lên nhiều hơn. Hốc mắt trống rỗng cùng vành mắt thâm đen u ám.
Mephisto rùng mình, da gà toàn thân dần nổi lên: “Giả thần giả quỷ.”
Chớp mắt một cái, thứ kia lại gần hơn một khoảng. Bây giờ thì từ đầu đến cổ đều đã lộ ra. Làn da trắng bệch, khuôn miệng rộng hoác. Tư thế giống như đang bị treo ngang song song với mặt đất.
Kinh Thế không phát biểu cảm nghĩ của mình, đơn giản nắm tay lại thành đấm. Khớp ngón tay kêu răng rắc vài tiếng.
Mephisto lấy ra lưỡi hái, Ly Vân giơ vuốt.
Cái đầu thụt vào trong, biến mất không thấy tung tích.
Kinh Thế: “…” Còn rất biết điều.
Ba người mang theo chút thăm dò tiến đến gần chỗ cửa. Sau khi thấy không có gì nguy hiểm mới thận trọng tiến vào trong.
Vừa dẫm lên bóng tối, Kinh Thế đã cảm nhận được không gian và vật chất ở đây hoàn toàn khác thế giới thực. Một loại cảm giác quen thuộc như đang trôi nổi trên không trung.
Trong phút chốc, ánh lửa chiếu sáng lên giữa đêm tối vô tận. Soi sáng không gian được pha trộn giữa hai màu đỏ cam tuyệt đẹp.
Ba người đứng im tại chỗ, chuyên tâm ngắm nghía. Như là bị hết thảy trước mắt mê hoặc.
Mỗi bước đi, dưới chân đều ẩn hiện linh quang gợn sóng.
Ánh sáng trên cao từ từ hạ xuống, ngưng kết thành hình dáng hai người ngồi đối diện nhau. Chính giữa đặt một bàn đá cẩm thạch tròn.
Một thanh niên tóc ngắn xoăn vàng mặc vest đen nghiêm cẩn. Chiếc ô trong tay y rất kỳ lạ, mặt trên toàn một màu đen, trong khi phía dưới lại phát ra tia sáng nhàn nhạt ấm áp của Mặt Trời. Càng tới gần, càng cảm nhận được sức nóng sáng rực tựa như ngọn lửa đang thiêu đốt.
Ngồi phía bên kia là một thiếu nữ quấn mình trong lớp lớp áo choàng xanh đen. Mái tóc bạc như suối ôm lấy đường cong gương mặt mềm mại. Ẩn dưới hàng mi dày rậm là con ngươi hình trăng khuyết trông kỳ dị mà tuyệt đẹp.
Giọng nói mát lạnh du dương của nàng khẽ khàng nói: “Chào mừng các vị khách ngoại lai.”
[ Đinh ~ ] [ Phó bản: Vạn thánh thần.Cấp độ: S -> A ( Đã sửa đổi)
Nhiệm vụ chính tuyến: Gặp được các thần
Tiến độ nhiệm vụ: 3/4 ]