Đến lầu ba, ngài Hách ra khỏi thang máy, đợi đến lúc bước vào phòng tư vấn tâm lý, trong một giây đó, cằm hắn suýt rơi xuống đất.
Bác sĩ tâm lý trước mặt hắn cũng là nữ, là một Alpha nữ, hơn nữa tướng mạo còn giống y hệt người phụ nữ vừa đứng trong thang máy kia.
Nhưng cũng chỉ là giống mà thôi, người trước mắt này không chải tóc đuôi ngựa mà là tóc nâu xoăn để xõa, trên gương mặt cô là một nụ cười thoải mái dịu dàng, làm người khác vô thức muốn gần gũi.
“Chào anh, mời ngồi.”
Giọng cũng không giống.
Ngài Hách ngồi chỗ đối diện cô.
Cô vừa xem hồ sơ vừa hỏi: “Anh Hách phải không ạ? Hồ sơ của anh không chi tiết lắm. Hiện tại anh có thể nói vấn đề của mình cho tôi nghe một chút chứ.”
Ngài Hách liếm môi dưới, dùng tốc độ cực kỳ chậm chạp nói: “Tôi là… một Alpha, nhưng tôi lại thích một người khác… Alpha khác…”
Hướng nhìn của nữ bác sĩ chuyển từ hồ sơ về trên người ngài Hách.
“Khoảng chừng mười bảy tuổi, tôi phát hiện ra vấn đề này.”
Nữ bác sĩ nhíu mày: “Vấn đề là vấn đề gì?”
Ngài Hách trả lời: “Là chỉ nảy sinh hứng thú với Alpha.”
Nữ bác sĩ nở nụ cười: “Anh cảm thấy đây là vấn đề… Anh Hách, tôi nghĩ anh không cần phải đến bệnh viện. Đầu tiên, đây không phải là bệnh tâm lý, cũng không phải chướng ngại tinh thần. Xu hướng tính dục là một loại hấp dẫn tâm lý, có người thích người khác giới, có người thích người đồng giới, đây là chuyện bình thường.”
“Cho nên dù anh có thích Omega, Beta hay Alpha, đó là tự do của anh, liên quan đến sự yêu thích cá nhân. Tuy Alpha và Omega là kết hợp tự nhiên, nhưng điều ấy không phải tuyệt đối. Cái gì tồn tại ắt có lý của nó.”
Ngài Hách lắng nghe rồi đáp: “Tôi hiểu những điều này.”
“Vậy nếu anh đã hiểu, anh tới đây để tư vấn điều gì?”
“Là xung quanh tôi không có người giống như tôi, chưa từng có.”
“Rất cô độc phải không?”
“Phải.”
“Được rồi. Có điều tôi phải xin lỗi, bệnh này của anh không có thuốc chữa. Nhưng nếu anh có lời gì muốn chia sẻ, anh có thể nói cho tôi. Thú thật, đây là lần đầu tiên tôi gặp tình huống kiểu này.”
Ngài Hách cười khổ: “Cái gì độc nhất quá cũng không tốt.”
…
Ngài Hách kể chuyện xưa của mình cùng suy nghĩ của bản thân cho bác sĩ nghe, kể một lúc thì trời cũng sẩm tối.
Nữ bác sĩ vỗ vai ngài Hách, nói: “Thư giãn, đừng nghĩ theo hướng tồi tệ nhất.” Bàn tay mảnh khảnh của cô linh hoạt đưa từng nét bút, sau đó cô đột nhiên nhìn sâu vào mắt ngài Hách đầy ý tứ, suy ngẫm: “Thực ra cũng không có gì… Tôi cũng… Anh… Thôi quên đi, không có ý nghĩa gì hết.”
Ánh sáng trong mắt ngài Hách lập lòe không rõ.
Cô lấy một tấm danh thiếp từ trong ngăn kéo ra đưa cho ngài Hách.
“Đây là phương thức liên hệ của tôi, nếu anh có vấn đề gì khác cũng có thể tìm tôi để nói chuyện. Ngày hôm nay trò chuyện rất thuận lợi, tôi nghĩ chúng ta có thể kết bạn.”
“À, phải rồi, tôi họ Chu, tên Chu San.”
Bảo trưa đăng nhưng mình edit mãi không xong ;”))))
Các chương đầu sẽ cập nhật bản beta lần thứ n sớm.
.