Phải thừa dịp nắm giữ trước tất cả, mở rộng ưu thế bản thân mới là thượng sách.
Sở Vân cảm thấy áp lực đè nặng trên vai, sau khi trọng sinh có được trí nhớ kiếp trước, đối với hắn mà nói là một ưu thế cực lớn. Bất quá ưu thế này chỉ là mang tính tạm thời. Không thể thông qua trí nhớ, khuếch trương thực lực của bản thân. Vậy thì cho dù
có ngươi có được bao nhiêu năm trí nhớ cuối cùng vẫn chỉ là phù vân. Thư gia đảo chỉ là điểm khởi đầu, còn Thiên Ca Thư Viện chính là điểm trụ cột. Về phần tương lai, thiên địa rộng lớn, thiên tài tuất kiệt nhiều như sao trên trời, vô số địch thủ mạnh mẽ đang chờ đợi bản thân mình.
Việc tu hành của ngự yêu sư, giống như là đi ngược dòng nước, không tiến thì sẽ lùi, không tranh đấu sao có thể chứng nhận được cực đạo đỉnh phong? Mặc dù mười ba năm này, Sở Vân một mức sống tại địa phương hẻo lánh như Thư gia đảo, nhưng trong lòng luôn hướng về thiên hạ, dã tâm cũng càng lúc càng lớn.
Không có nam nhân nào lại không có dã tâm. Nam nhân trời sinh phải tranh hùng, vó ngựa đạp thiên hạ, giơ nắm đấm lên tung hoàng bốn phương, xem ai dám cùng ta tranh phong! Bá nghiệp, đối với nam nhân mà nói, tuyệt đối là hấp dẫn trí mạng. Nữ nhân có lẽ vĩnh viễn không hiểu được, đạt được công danh thành tựu chính là niềm mơ ước đã ăn sâu vào bên trong cốt tủy của mỗi một nam nhân. So với nó, ánh nắng chói trang,
không khí nóng bức thì đã là cái gì? Thiên Hồ cảm nhận được chiến ý của chủ nhân, khí thế cũng đột nhiên bộc phát, chiến ý sục sôi. Một người một, tiến sâu vào trong rừng rậm, bắt đầu quá trình khổ tu.
C-K-Í-T..T…T___
Đột nhiên một tiếng kêu đầy bén nhọn vang lên, cơ hồ giống như muốn đâm thủng màng nhĩ người nghe.
Sở Vân lui về phía sau một bước, ngẩng đầu nheo mắt nhìn lại. Chỉ thấy trên cành một cây cổ thụ, một đầu Lợi Trảo Hầu toàn thân màu xám đang nhe nanh múa vuốt, hướng về phía mình phát ra tiếng gầm mang tính chất uy hiếp. Sở Vân cùng Thiên Hồ xâm phạm lãnh thổ của nó, nó rống lên một tiếng tràn đầy ý vị cảnh cáo. Sở Vân nở nụ cười, liếc mắt một cái lập tức nhận ra đầu Lợi Trảo Hầu này có mười ba năm tu vi, rất thích hợp làm đối thủ của Thiên Hồ. Yêu thú hoang dã cũng có phương thức sinh tồn riêng của mình. Nói chung, trừ phi là yêu thú kiểu quần thể, mỗi một yêu thú đều có một phạm vi hoạt động nhất định hình thành lên lãnh địa riêng của mình. Nếu địch nhân nhỏ yếu hơn xâm
phạm tới lãnh địa. Chúng không nói hai lập tức tức động thủ công kích. Nếu là địch nhân có thực lực tương đương xâm phạm lãnh địa. Chúng sẽ làm ra động tác mang tính chất uy hiếp, cảnh cáo, tận lực tránh để phát sinh chiến đấu. Nếu là địch nhân quá mức cường đại, tạo thành áp chế giai vị xâm phạm lãnh thổ, chúng sẽ lập tức bỏ trốn.
Yêu thú cũng không ngu ngốc, hiểu được tới lui, hiểu được thị uy, hiểu được đánh lén. Bởi vậy, săn giết yêu thú hoang dã cũng phải chịu phong hiểm rất lớn, trong đó bao hàm rất nhiều kinh nghiệm. Đối với những người vừa trở thành ngự yêu sư, chuyện này chính là một cuộc tẩy lễ, ma luyện vô cùng khó khăn. Nhưng đối với Sở Vân mà nói, trí nhớ kiếp trước để cho hắn nhảy qua thời kỳ thái điểu, trở thành ngự yêu sư có thâm niên cùng kinh nghiệm phong phú. Hắn có thể căn cứ vào dấu vết để lại, phán đoán ra chủng loại của yêu thú trong khu vực này, thậm chí là đẳng cấp cùng tu vi.
Điều này khiến cho hắn có thể tránh mạnh tìm yếu, tìm kiếm được mục tiêu thích hợp nhất để tiến hành khổ tu. Đầu Lợi Trảo Hầu này chính là kết quả của một trong những lần sàng lọc kỹ càng của hắn.
– Tiểu Đan Hỏa, bắn!
Hắn hé miệng hạ lệnh. Thiên Hồ đã sớm vận sức chờ đợi, nghe được mệnh lệnh lập tức hé miệng, phun ra một hỏa cầu màu cam. Lợi Trảo Hầu lập tức né tránh, hỏa cầu đánh trúng đại thụ ở phía sau, lập tức phát sinh ra một vụ nổ nhỏ, lửu bốc lên bắt đầu thiêu đốt
các cành cây.
XIU…XIU… XÍU…UU!
Ba viên Tiểu Đan Hỏa lần lượt vạch phá không trung, xếp thành một hình tam giác, bao phủ xuống Lợi Trảo Hầu. Thần sắc Lợi Trảo Hầu lập tức trở nên bối rối, vùng vẫy trên không trung tránh thoát được hai viên Tiểu Đan Hỏa nhưng bị viên thứ ba đánh trúng.