Hắn nói lấy lòng Từ Kiến Quốc, thái độ của ông ta đối với hắn cũng thân thiện hơn một chút. Sự đối lập trước sau này càng khiến Từ Tân Niên thêm tức giận, chờ khi dỗ Từ Kiến Quốc mặt mày hớn hở cười ngủ trong phòng, hắn bước ra khỏi bệnh viện, khuôn mặt gần như méo xệch.
Lão già chết tiệt này còn nhớ thương Từ Từ Niên, cả Từ gia sắp chết đến nơi, lão vẫn cứ thà giao công ty cho cháu nội tương lai chứ không nghĩ là để lại cho mình.
Vậy hắn nỗ lực miệt mài để đi đến bước này còn có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ muốn hắn phải thật sự cưới cô Trương xấu xí đó và kiếm một đứa con trai thì mới có thể hoàn toàn chiếm trọn nhà họ Từ?
Từ Tân Niên bước ra khỏi bệnh viện với tâm trạng tồi tệ. Sau khi mở cửa xe, hắn không thấy người trợ lý luôn đi cùng mình, ngẩng đầu hỏi tài xế phía trước, “Tiểu Vương đâu rồi?”
“Dạ, nhà Tiểu Vương có việc gấp, vừa nhận được điện thoại liền vội rời đi, còn để điện thoại di động của anh ở đây, dặn tôi giao lại cho anh.”
Nói rồi tài xế quay đầu đưa điện thoại cho hắn, Từ Tân Niên liếc mắt nhìn, cau mày lại, bấm số gọi Tiểu Vương mấy lần, lần nào cũng bận, tức giận đập điện thoại xuống ghế, “Tên ngốc này đang làm gì vậy? Chút chuyện cỏn con cũng làm không xong, không được tôi cho phép mà rời khỏi đây rồi!”
Tài xế im lặng, thận trọng quay đầu lại hỏi, “Tiểu thiếu gia…Chúng ta đi đâu đây?”
“Lái xe của anh đi, nói nhiều lời như vậy làm gì!”
Tài xế không biết làm sao, liên tục nói dạ rồi nhấn ga cho xe chạy mà cũng không biết là đi đâu.
Xe chạy thẳng trên đường, gió từ cửa sổ thổi vào khiến Từ Tân Niên bình tĩnh hơn. Hắn vừa muốn ra hiệu cho cho tài xế mua một lon cà phê ở cửa hàng tiện lợi phía trước, kết quả điện thoại ném ở trên ghế đột nhiên reo lên.
Thấy đó là một dãy số xa lạ, Từ Tân Niên nhíu mày, chỉnh tấm vách ngăn hàng ghế sau để che khuất tầm nhìn của tài xế, nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu mới bắt điện thoại.
“… Alô?”
Giọng người đầu dây bên kia run lên, vâng vâng dạ dạ nói: “Anh ơi… Tôi, tôi là Trần Tam, anh phải cứu tôi.”
Từ Tân Niên cười nhạo một tiếng, “Trần Tam? Không quen biết, anh gọi nhầm số rồi.”
Khi hắn vừa định cúp máy, Trần Tam ở đầu dây bên kia nóng nảy nói, “Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh! Lúc trước chúng ta đã nói, tôi làm việc cho anh, anh trả tôi năm vạn tệ. Bây giờ, cảnh sát tìm tôi khắp nơi, anh không thể qua cầu rút ván được!”
Từ Tân Niên cười lạnh, “Anh biết tôi? Mấy người từng gọi điện quấy rối đều nói rằng họ biết tôi, tôi không biết anh đang nói cái gì.”
Điện thoại di động của Từ Tân Niên được trang bị một bộ phận thay đổi giọng nói, và số không phải số do hắn đứng tên. Nó thường được trợ lý Tiểu Vương mang theo. Cho dù có người lần ra hắn, hắn cũng có thể thoái thác, cơ bản không sợ người khác nghi ngờ hắn.
“Tôi biết anh họ Từ, hơn nữa còn biết anh là tiểu thiếu gia nhà họ Từ, tốt hơn hết là anh nên đưa tiền cho tôi, nếu không, một khi tôi bị cảnh sát bắt được, chúng ta cùng nhau ăn cơm tù đi!”
Trần Tam có vẻ đặc biệt lo lắng, giọng nói gấp gáp, như thể tùy tiện tìm một bốt điện thoại ven đường, vì sợ bị phát hiện.
Sắc mặt Từ Tân Niên liền lập tức thay đổi, tâm trạng vốn dĩ đang không tốt bỗng trở nên tồi tệ hơn. Trần Tam này sao lại biết nhiều như vậy!?
Hắn cảnh giác siết chặt điện thoại, thấp giọng cảnh cáo, “Tôi không biết anh muốn làm gì, nhưng anh đừng hòng uy hiếp tôi, nếu không tôi có trăm loại phương pháp giết chết anh!”
“Anh đang sợ sao?” Trần Tam đột nhiên cảm thấy có chút khích lệ, khà khà hạ giọng cười nói, “Yên tâm đi, dù sao tôi lăn lộn ngoài đời nhiều năm như vậy vẫn rất có uy tín, chắc chắn không làm những việc như bán đứng ông chủ, nhưng nếu không đưa tiền cho tôi, tôi nhất định sẽ kéo anh xuống nước, mạng của anh đáng giá hơn tôi nhiều đấy, Từ thiếu gia?”
Từ Tân Niên giận đến nghiến răng nghiến lợi, hít vào một hơi thật sâu, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói, “Gửi số tài khoản cho tôi, bây giờ tôi sẽ chuyển khoản cho anh. Năm mươi ngàn tệ là một số tiền rất lớn đó.”
“Anh nghĩ tôi là đồ ngốc hả? Gửi số tài khoản cho anh, chờ cảnh sát đến bắt tôi đi à? Tôi muốn giao dịch trực tiếp, anh mang tiền mặt đến, nếu đúng số tiền thì đường ai nấy đi, không ai nợ ai cả.”
Chân mày Từ Tân Niên nhíu chặt lại, không hiểu sao thân phận của mình lại bại lộ, tên Trần Tam này rõ ràng chuyện gì cũng có thể làm, rủi khi có chuyện xảy ra, hắn nhất định sẽ kéo mình cùng chết chung. Huống chi Từ Kiến Quốc đã không tín nhiệm mình, nếu có bất kỳ sai lầm nào ở thời điểm này thì những nỗ lực trước đây của hắn sẽ đổ sông đổ biển hết.
Trầm mặc nửa ngày, Từ Tân Niên hít sâu một hơi, “Thời gian, địa điểm?”
Sau khi cho biết địa điểm, Trần Tam trầm giọng nói: “Đừng nghĩ tới việc báo cảnh sát, nếu không chúng ta sẽ cùng nhau xong đời, anh cũng đừng mang theo vệ sĩ. Anh biết Khôn Bang chúng tôi làm gì rồi đó. Nếu anh không muốn chết chung thì cũng đừng tự mình tìm đường chết.”
Điện thoại dập cái phụp một tiếng, Từ Tân Niên tức giận ném điện thoại xuống đất.
Cho dù là Trần Tam không nói, Từ Tân Niên cũng sẽ không mang theo vệ sĩ. Mang theo quá nhiều người của Từ gia chắc chắn sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của Từ Kiến Quốc, phái theo nhiều người thì càng có nhiều người biết, hắn không thể đem chuyện này ra đánh cược được. Hơn nữa, sau khi suy nghĩ lại, hắn hiểu rằng Trần Tam là loại người chỉ muốn kiếm tiền, chỉ cần đưa đủ tiền, tên này chắc chắn sẽ không ngu ngốc liều mạng kéo người khác xuống nước.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Từ Tân Niên đưa ra quyết định, hắn vươn tay gõ vào vách ngăn nói với tài xế, “Quay lại, tôi muốn đến một nơi.”
***
Đây là một nhà máy bỏ hoang nằm ở phía tây thành phố, Từ Tân Niên yêu cầu tài xế đậu xe trên đường chính đằng xa, tự mình đi bộ vào.
Từ xa, hắn đã nhìn thấy Trần Tam, trông hắn ta vô cùng thảm, mình đầy thương tích, còn bị mất hai ngón tay. Từ Tân Niên sợ hết cả hồn, hắn không muốn tự mình ra mặt đàm phán với loại lưu manh này, nhưng tên này gọi đích danh hắn, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đơn độc đi gặp hắn ta.
“Tiền ở trong này, anh tự mình đếm đi, đếm xong rồi thì lập tức cầm tiền cút đi.”
Từ Tân Niên đeo khẩu trang và đội nón che gần hết khuôn mặt, vươn tay ném chiếc túi xuống đất, vài xấp tiền mặt màu hồng lập tức rơi ra.
Trần Tam khập khiễng chạy tới, mỉm cười ngồi xuống đất đếm từng xấp một. Sau khi đếm xong, sắc mặt Trần Tam liền trầm xuống, “Tại sao chỉ có ba mươi ngàn tệ? Không phải nói là năm mươi ngàn tệ sao?”
Từ Tân Niên cười khinh bỉ, “Anh còn không biết xấu hổ mà nói vậy, tôi chỉ kêu anh đi dạy bảo tên giả gái* đó thôi, anh thì hay rồi, hại tôi suýt chút nữa thành tiêu đề trên mặt báo! Ba mươi ngàn tệ là đã không tệ rồi, ban đầu ý của tôi là một xu cũng không đưa cho anh.”
*Gốc là “ladyboy” hoặc “shemale”: Đây là những thuật ngữ mang tính xúc phạm. Shemale là một thuật ngữ hầu như chỉ được sử dụng để chỉ phụ nữ chuyển giới trước khi chuyển giới làm công việc bán dâm, trong phim khiêu dâm hoặc như gái mại dâm để mô tả giới tính thứ ba.
“Anh bảo tôi đi dạy bảo hắn, tôi đâm hắn chết luôn không phải tốt hơn sao? Mẹ kiếp! Vì làm việc cho anh mà tôi bị bang Thanh Long nhắm tới. Giờ bọn chúng và cảnh sát đang truy lùng tôi, chi phí tổn hại tinh thần còn hơn thế!”
Trần Tam bất mãn gào lên, vẻ mặt Từ Tân Niên lập tức thay đổi, “Anh giết người? Tại sao chưa thấy báo chí đưa tin gì?”
“Không chết thì cũng tàn phế nửa người, chẳng qua chuyện này được lão đại của bang Thanh Long ém lại, nếu không sao là cảnh sát giao thông bắt tôi? Phải là cảnh sát hình sự mới phải.”
“Anh nói Cù… Lão đại bang Thanh Long ém chuyện này xuống?” Chân mày Từ Tân Niên càng nhíu chặt lại.
“Đúng vậy, anh làm người trong lòng của người ta tàn phế, hắn còn có thể tuyên cáo chuyện đó cho cả thế giới biết không? Tôi nói này Từ thiếu gia, hình như anh cũng biết Cù lão đại, có chuyện gì vậy, anh ta đắc tội anh hay là tên tiểu tiện nhân kia chọc tới anh?”
Trần Tam cười khoe mẽ khiến sắc mặt Từ Tân Niên càng thêm tồi tệ.
Sau khi Cù Thành giúp hắn giải quyết Đổng Phong, hắn luôn rất cảm kích, tìm mọi cách kéo gần mối quan hệ với Cù Thành, nhưng hành tung người này luôn bất định, không thể ăn hay đụng vào, lâu dần biến thành chấp niệm của hắn. Hắn không tin những lý do mà thư ký Cù Thành nói, gì mà bận họp, đi công tác, tiếp khách hàng đều là viện cớ. Nếu Cù Thành thật sự muốn gặp mặt hắn, thì chắc hẳn đã không trốn tránh cho tới bây giờ.
Hắn bực bội trong lòng, cho nên sai người đi điều tra những người xung quanh Cù Thành. Hóa ra Cù Thành luôn đến nhà một vũ công tên là La Tiểu Mậu ở Hào Đình, thường đi qua đêm sáng hôm sau mới về.
Hắn cũng điều tra ra bên trong căn nhà đó còn có một người nữa, không biết là do không có hộ khẩu thường trú hay có người cố tình giúp người đó che giấu, căn bản không tra ra người đó tên là gì, chỉ nghe hàng xóm xung quanh nói rằng anh ta là ông bố đơn thân, và nghe nói cũng là người tình của La Tiểu Mậu.
Vừa nghĩ tới Cù Thành thà đi theo cái kẻ không đứng đắn, còn là ‘hoa có chủ’ rồi, ra vào có đôi, cũng không chịu gặp hắn một lần, Từ Tân Niên không kiềm chế nổi cơn giận nữa, lúc này mới muốn ra tay chỉnh đốn tâm tư của tên lẳng lơ kia.
“Tôi nói này Từ thiếu gia, đừng bảo tôi nói trúng tâm tư của anh rồi đấy nhé? Tôi không quan tâm anh thích người nào, nhưng tiền một xu cũng không thể thiếu, anh đừng nghĩ dùng ba mươi ngàn tệ là đuổi được tôi.”
Trần Tam bất mãn hươ hươ tiền trong ta, Từ Tân Niên phục hồi lại tinh thần, trên mặt không còn vẻ căng thẳng vừa rồi, thậm chí khóe miệng còn nở một nụ cười, “Năm mươi ngàn tệ, tôi sẽ trả anh không thiếu một xu, nhưng anh phải trả lời tôi thêm một vấn đề nữa.”
Trần Tam cảnh giác nhìn hắn, “Anh lại muốn thế nào?”
“Anh đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi anh chút chuyện thôi, mấy ngày nay Cù Thành cũng ở chung một chỗ với tên kia phải không?”
“Tôi làm sao biết được? Nhưng trong lúc chạy trốn, tôi nghe mấy anh em trên đường nói, mấy ngày nay anh ta đều ở bệnh viện 24/24h, ngay cả Hào Đình và bang Thanh Long cũng không quản. Tôi nói chứ, rốt cuộc anh hỏi vấn đề này để làm gì? Anh có thù oán gì với Cù lão đại à?”
Sắc mặt Từ Tân Niên càng thêm khó coi, ánh mắt u ám, lúc lâu sau hắn mới thấp giọng cười, “Không sai, đúng là Cù Thành chọc đến tôi, nhưng anh có công khi làm người yêu hắn tàn phế. Tôi có thể bổ sung cho anh hai mươi ngàn tệ còn lại, nhưng anh phải làm một việc giúp tôi, lúc đó tôi sẽ cho anh thêm một trăm ngàn tệ nữa, tổng cộng là một trăm năm mươi ngàn tệ không thiếu một xu.”
Trần Tam cảnh giác lùi lại, cầm lấy ba mươi ngàn tệ trong tay, “Anh đừng nghĩ lừa tôi nữa, tôi không chọc nổi Cù lão đại đâu. Anh và hắn bất hòa, đó là chuyện của các người, việc này làm có tiền, nhưng tôi không làm.”
“Không phải anh chuyên mua bán chuyện giết người cướp của sao? Nếu năm mươi tệ là tàn phế thì một trăm năm mươi tệ là đủ mua một mạng người, có nhiều cách thức để giết người, không phải người đó tàn phế phải nằm viện sao, anh động tay động chân một chút cho hắn tắt thở là được rồi, đến lúc đó Cù Thành cũng sẽ không tiếp tục nghi ngờ anh nữa, phải không?”
Trần Tam lắc đầu nguầy nguậy, Từ Tân Niên chế nhạo: “Tôi còn tưởng những người như anh có thể làm bất cứ thứ gì vì tiền, không ngờ anh chỉ là một tên hèn nhát. Lúc trước còn dám đuổi người ta vào chỗ chết, giờ cho anh nhiều tiền hơn để giết người ta thì anh lại sợ, lẽ nào danh hiệu kia của anh là giả? Haizz, đúng là mất mặt mà.”
“Thôi, anh không muốn thì đừng làm, có nhiều tiền thì tự nhiên có người sẵn sàng làm.”
Nói xong, Từ Tân Niên lấy một tờ chi phiếu từ trong áo ra, viết hai mươi ngàn tệ ném xuống đất, “Vừa rồi tôi mời một con chó không biết cắn người, anh nhanh chóng cầm tiền của mình rồi cút đi, có điều anh biết nhiều bí mật của tôi như vậy, cẩn thận một ngày nào đó, tôi tìm người giết anh, anh đừng đến khóc với tôi.”
Hắn ném tiền xuống, không chút do dự quay đầu đi, Trần Tam đứng tại chỗ ngập ngừng trong chốc lát, băn khoăn nghiến răng nghiến lợi, “Chờ một chút! Tôi sẽ làm! Nhưng anh phải nói cho tôi biết, rốt cuộc vì sao anh lại muốn giết người ta? Đây là quy tắc của chúng tôi, nếu không, mời anh đi tìm người khác.”
Từ Tân Niên mỉm cười, sau một ngày ngột ngạt, cuối cùng cơn tức của hắn cũng được giải tỏa đi rất nhiều. Hắn giả bộ đáng thương trước mặt Từ Kiến Quốc, nhưng hắn không cần thiết phải giả bộ đáng thương trước mắt người khác. Chỉ cần hắn có quyền thế, hắn muốn giết ai thì giết. Trước đó, hắn có thể giết chết Từ lão gia tử và Từ Từ Niên, bây giờ có giết thêm một mạng nữa cũng không thành vấn đề.
“Bởi vì thứ tôi thích, người khác không thể đụng vào.”
Hắn cao giọng nói, rồi viết cho Trần Tam một tấm chi phiếu một trăm ngàn tệ khác, phân phó một câu “Chờ tin tốt của anh” xong, liền xoay người rời đi.
Sau khi nhìn chằm chằm Từ Tân Niên hoàn toàn rời đi, Trần Tam đột nhiên ngã quỵ xuống đất, đầu đầy mồ hôi, hai tay sợ hãi run rẩy cởi cúc ống tay áo, lắp bắp nói, “Thành… Anh Thành… Tôi đã làm theo những gì anh nói rồi, bây giờ anh có thể thả vợ con tôi ra được chưa?”
Cù Thành đứng ở trên lầu cao, thu hết mọi thứ vào trong trong mắt, không nói lời nào, vẻ mặt u ám, như sắp có giông tố nổi lên. Hắn làm động tác “thả người” với đàn em bên cạnh, ánh mắt hung ác khiến người xung quanh không rét mà run.
Bây giờ hắn cảm thấy thật là may mắn vì đã xóa hộ khẩu và danh tính của Từ Từ Niên trước khi Từ Tân Niên xuống tay, âm thầm bảo vệ cậu không một kẽ hở. Nếu tên đê tiện Từ Tân Niên kia phát hiện ra cậu vẫn còn sống, đoán chừng ra tay còn tàn nhẫn hơn bây giờ.
Chỉ vì hắn thường xuyên chạy đến nhà Từ Từ Niên, La Tiểu Mậu vô tội đã trở thành lá chắn, vậy lần sau thì sao? Ai có thể đảm bảo rằng Từ Tân Niên không làm chuyện gì đó điên rồ hơn? Tên này chính là một kẻ điên, độc hơn cả bọ cạp và rắn rết, vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy, hắn cũng có thể giết một mạng người, còn có chuyện gì đáng sợ hơn mà hắn không làm được nữa?
Lúc này Cù Thành vô cùng hối hận, trước kia lại tha cho Từ Tân Niên một mạng, dù hắn có bị dính dáng đến chuyện ma túy kia, cũng không muốn lấy mạng sống của Từ Từ Niên và Oa Oa ra đánh cuộc.
Vào giờ khắc này, hắn chưa bao giờ muốn giết một người nhiều như thế, sự hận thù trong lòng đã lên cao đến mức không thể kiểm soát được, hắn hít sâu một hơi, phất tay ra hiệu cho A Tứ, “Bảo các anh em hành động, làm theo những gì tôi đã nói từ trước. Lần này, không cần giữ mạng sống cho Từ Tân Niên nữa.”