Thịnh Hạ: … Quả nhiên cậu không hiểu.
Cậu cũng đã căng thẳng quá nên đánh mất tư duy nhanh nhạy ngày thường rồi, phải lúc lâu sau mới chợt tỉnh ra. Cô đang an ủi cậu ư?
Nói chuyện vòng vèo quá vậy?
Ý nói là, bánh kem của cậu, bởi vì người giao hàng là cậu nên mới trở nên khác biệt?
Là thế đúng không? Cậu không hiểu sai lời của người có văn hóa chứ? Trương Chú suy nghĩ rất lung.
Cậu nhìn gương mặt cô ửng hồng, đầu cúi gằm như sắp chúi xuống đất, bỗng nhịp tim không nghe theo lý trí sai bảo nữa.
Chỉ biết vô số lần than thở, rằng sao cô dễ thương đến thế?
Cậu đã sắp không thể khống chế bản thân, thật lòng chỉ muốn, rất muốn chạm vào cô, véo mặt cô, nắm tay cô, kéo vào trong lòng, thơm – dừng ngay.
Gì cậu cũng nhận hết, không kén chọn.
Trương Chú nghĩ thế, khả năng tư duy cũng quay trở về, hỏi: “Vậy cậu muốn ăn không?”
Thịnh Hạ gật đầu.
Đang định cắt bánh cho cô bỗng Trương Chú nhớ mình chưa hát mừng sinh nhật, cũng chưa thấy cô ước. Nhưng cái bánh kem mini này thì không có đèn cầy. Thế là cậu đứng dậy, “Đợi mình một lát.”
Dứt câu cậu sải bước đi ra ngoài, Thịnh Hạ chưa kịp có hành động phản ứng đã thấy cậu dừng bước chân, quay lưng trở về, lấy cái điện thoại ra khỏi túi quần, mở đèn pin điện thoại soi vào bức tường trắng khiến cả không gian bỗng chốc sáng hẳn lên.
“Đừng sợ, đây là thư viện, ma không biết chữ không vào được. Mình sẽ về nhanh thôi.” Rồi vừa nói vừa chạy biến.
Thịnh Hạ ngơ ngác.
Cậu lo cô ở một mình sợ bóng tối ư?
Hình tượng phong kiến mê tín của cô đã ăn sâu như thế?
Qua ô cửa sổ, Thịnh Hạ thấy cậu phi lên cầu thang hình xoắn ốc của tòa nhà dạy học.
Chạy hết vòng nọ tới vòng kia, rồi biến mất ở tầng năm…
Rốt cuộc cậu muốn làm gì?
Chưa tới một phút sau đã thấy cậu vòng từng vòng cầu thang chạy xuống, mỗi bước chân như nhảy tận ba bốn bậc.
Rồi thở hồng hộc xuất hiện trước mắt cô.
Gió lướt qua vai, tia sáng tỏa trong đôi mắt.
“Mình không hút thuốc, nên đi mượn của Hàn Tiếu.” Cậu giơ cái bật lửa màu bạc trong tay, giải thích.
Thịnh Hạ nhìn cậu với vẻ ngờ vực.
Trương Chú không ngồi vào vị trí ban đầu mà ngồi xổm xuống cạnh bàn, ở ngay trước mặt cô, một gối cao một gối thấp, tư thế giống kiểu quỳ chú rể.
Tuy sự thật không phải thế, đôi tai Thịnh Hạ vẫn từ từ nóng lên.
Cậu tắt đèn pin điện thoại, một tay giơ cái bánh kem, một tay bật bật lửa.
Sau một tiếng “tạch”, ngọn lửa manh nha bùng lên.
Cậu lấy bật lửa thay đèn cầy, giọng nam trầm ngân trong ánh lửa nhảy nhót: “Happy birthday to you, Happy birthday to you, Happy birthday to my baby, Happy birthday to you…”
Giọng cậu lúc này khác hoàn toàn với khi hát rock and roll trong video. Chất giọng trầm lắng đầy sức hút, dịu dàng tới không tưởng cùng với hơi thở ngắt quãng, nhanh dồn vì mới chạy hết tốc lực… từng âm tiết đều gõ tim gan Thịnh Hạ rung lên.
Đặc biệt khi hát tới “to my baby”, dường có dòng diện lướt qua sống lưng Thịnh Hạ, kể cả đôi tai cũng nóng rát như bỏng nước sôi.
Ai! Ai là baby của cậu chứ a a a!
Rung động, mừng rỡ, hồi hộp, xấu hổ… vô vàn cảm xúc phức tạp đan rối vào nhau, làm cô trở nên yếu thế trước đòn đánh khó phân tích rõ này.
Cô nhớ tới câu khi trước Hầu Tuấn Kỳ hay nói – Thế này thì ai mà chịu nổi.
“Ước đi.” Tiếng hát ngừng, cậu ngước lên, nhướng mày, đôi mắt nhìn cô đầy chờ đợi.
Thịnh Hạ ngơ ngác nhìn cậu mấy giây, mím môi, chắp tay đặt dưới cằm, nhắm mắt đầy thành kính.
Cô nhận thấy hình như ánh lửa chợt tắt, sau đó cậu nhanh chóng đè ngón tay lên giữ.
Khi cô từ từ mở mắt, ánh sáng vẫn rực rỡ không đổi.
Cậu hỏi: “Ước xong rồi?”
“Ước xong rồi.”
Trương Chú: “Thổi nến đi.”
Thịnh Hạ ngờ vực, cậu hếch cằm chỉ vào cái bật lửa.
Cô rướn tới gần, thổi nhẹ.
Cùng lúc cậu buông tay, ngọn lửa phút chốc rụt về bên trong cái bật lửa.
Ngay sau đó, bật lửa bị cậu ném vội xuống bàn, ném xong còn phẩy tay, “Móa, thằng ôn Hàn Tiếu, cái bật lửa rách làm bố bỏng hết rồi.”
Thịnh Hạ: …
Một câu chửi tục đã phá tan không khí quẩn quanh sự bối rối và mập mờ lúc này.
Nhưng cậu chưa đứng dậy, cô cũng ngồi im bất động.
Cô vẫn giữ tư thế “thổi nến” lúc ban nãy, cách cậu rất gần.
Cả hai cứ thế nhìn nhau rất lâu trong ánh đèn mờ mờ.
Cuối cùng khi đôi mắt cậu chuyển dần từ vẻ chăm chú sang nghĩ ngợi, Thịnh Hạ đã hoàn hồn trước, ngồi thẳng người lại, “Ban nãy, thầy Vương nói năm phút… bánh kem, để tối rồi ăn…”
“Đồ ngốc, năm phút qua lâu rồi, từ từ rồi về được không? Để mình ngắm thêm lúc nữa.”
Cậu vẫn quỳ một gối xuống, hơi ngẩng lên nhìn cô, dưới mái tóc mềm mại bông lên là cái nhìn chăm chú trĩu nặng khiến người đối diện chìm đắm. Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ duonglam. design. blog và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.
Ngắm, ngắm cái gì hả! Ăn nói kiểu gì vậy!
Sao cậu có thể nói một cách tự nhiên như thế!
Nhiệt nóng từ đôi tai Thịnh Hạ lan ra, như mầm lửa đốt lan đồng cỏ.
Cậu có thể đừng nói mấy lời kiểu như thế không!
Sao mà thuận miệng quá vậy!
Đồ tồi!
“Không được! Thế sao mà được!”
Cô bực tức, không nhận ra trong giọng nói của mình có vẻ hờn dỗi không thể đè giấu.
Trương Chú thấy tim mình tan cả ra, không thể nhịn nổi nữa. Cậu vờ nắn nắn bàn tay cô đặt trên đầu gối một cách tự nhiên, “Được, về lớp.”
Ngón tay căng ra, nóng hầm hập. Tay cậu ấm áp và ẩm ướt, chỉ chạm nhẹ đã tách khỏi vẫn khiến Thịnh Hạ cứng đờ người, cảm tưởng nơi bị chạm vào tê rần như sắp không thuộc về cô nữa!
Sao cậu có thể, có thể chạm vào tay cô!
Cô đứng ngay dậy, nhấc chân bỏ đi, chỉ là vẫn cảm thấy không ổn lắm nên bỗng quay phắt đầu lại, “Trương Chú.”
“Hử?” Cậu đáp một cách hiền lành.
“Sau này, không được như thế.” Cô kiên quyết.
Trương Chú nhìn gương mặt phồng lên của cô, “Như thế nào cơ?”
“Bọn mình chỉ là bạn học, cậu không được, cậu không được, cậu…” Cô không nói nổi từ ấy, sốt ruột trông như sắp khóc tới nơi.
“Được được được.” Trương Chú lập tức đầu hàng, “Mình không như thế nữa, cậu đừng giận…”
Thịnh Hạ quay lưng, hậm hực bỏ đi một nước.
Trương Chú cười bất lực, ngón tay nơi chạm vào tay cô chà xát nhẹ, dường muốn quên thứ cảm giác ấy đi tránh để mình bị nghiện. Nhưng chỉ phí công, xúc cảm mềm mại ấy tựa dấu sắt nung, chỉ nghĩ thôi đã thấy tim nhũn ra tan chảy.
Sao lại có bàn tay mềm tới vậy? Cô không có xương ư?
Không được như thế? Như thế nào cơ? Vậy cũng không được, muốn cậu chết vì nhịn chắc?
Trương Chú cất cái bánh kém vào trong hộp, sải mấy bước đã đuổi kịp cô, lẳng lặng giữ khoảng cách hai ba mét phía sau cô.
Khi sắp vào tòa dạy học, bỗng Thịnh Hạ bị cậu gọi lại.
“Thịnh Hạ.”
Cô hơi nghiêng ra sau.
Trương Chú không tới trước mặt mà dừng ở sau lưng cô, cất tiếng: “Mình nghĩ mình nên cho cậu biết một việc.”
Cô đứng im, lẳng lặng chờ đợi.
“Mới lúc ban nãy, mình nhận ra mình còn thích cậu hơn mình đã nghĩ.”
Thích cậu hơn mình đã nghĩ.
Cô không thể đếm hết rằng hôm nay cậu đã nói bao nhiêu lần câu mình thích cậu.
Thịnh Hạ chỉ muốn xin tha, có thể từ từ được không, đừng nói nữa. Cô sợ chút sức lực ít ỏi còn lại sẽ không đủ giúp cô về được tới lớp mất.
Giọng nói sau lưng vẫn tiếp tục, trịnh trọng từng chữ.
“Cả đời này, cho đến hiện tại, mình chưa từng thích ai. Trừ chị mình, mình chưa từng đối xử tốt với ai. Nếu mình không nhịn được mà vượt quá giới hạn, cậu hãy nhắc mình, hoặc là, thứ lỗi cho mình.”