Lúc trước Tần Tuyên Tuyên không đến công ty làm thủ tục nghỉ việc ngay là sợ bị Đỗ Mộ Ngôn chặn lại, bây giờ hai người đã hòa giải nên cô quyết định đến công ty làm thủ tục sớm một chút, sau đó đến công ty mới báo danh.
Vì bài viết về chuyện cầu hôn nên lúc Tần Tuyên Tuyên đến Tụ Mỹ bị rất nhiều người nhìn ngó chỉ trỏ, cô cũng không để ý, làm xong thủ tục liền rời khỏi Tụ Mỹ, lúc vào thanh máy, cô thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng sau này cô không cần sợ người ta dựa vào quan hệ của cô với Đỗ Mộ Ngôn mà nắm mũi dắt đi nữa.
Tần Tuyên Tuyên đã nghĩ xong xuôi cả rồi, đến công ty mới làm việc, cô sẽ nói Đỗ Mộ Ngôn tận lúc không xuất hiện trước mặt đồng nghiệp của cô.
Công ty mới của Tần Tuyên Tuyên tên là thời đại mới, cửa nhỏ hơn cửa Tụ Mỹ một chút, nhưng vị trí công ty cũng không kém, chỉ cách Tụ Mỹ hai dãy phố. Chiều hôm đó, Tần Tuyên Tuyên đến báo danh, hôm sau chính thức đi làm.
Tối đến, Đỗ Mộ Ngôn mời Tần Tuyên Tuyên ăn cơm, biết cô đã tìm được công việc mới, hơn nữa hôm sau phải đi làm ngay thì hắn cũng hơi mất vui.
“Sao thế?” Cảm xúc của hắn biểu hiện quá rõ ràng, Tần Tuyên Tuyên muốn giả vờ không thấy cũng không được.
Giờ phút này hai người ngồi cạnh nhau ở một bàn ăn trong nhà hàng, Đỗ Mộ Ngôn nâng tay Tần Tuyên Tuyên lên, đặt ở bên môi dịu dàng hôn hai cái rồi nâng mí mắt nhìn cô, “Cho nên, giữa trưa em không thể ăn cơm với anh sao?”
Trước mắt hắn như có một tầng bóng ma mông lung, gương mặt nghiêm túc tràn đầy vẻ ảm đạm và thất vọng, trong giọng nói lộ ra sự quyến luyến đủ để trái tim bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải đập thình thịch.
Tần Tuyên Tuyên muốn rút tay về nhưng lại bị Đỗ Mộ Ngôn nắm thật chặt, cô dời tầm mắt nhỏ giọng nói: “Em có nói thế đâu, dù sao chỉ cách hai con phố, em đến tìm anh cũng không xa lắm.”
“Anh thương em thôi mà.” Bàn tay nắm chặt tay Tần Tuyên Tuyên thoáng dùng sức, kéo cô ôm vào lòng, từ từ nhắm hai mắt hít sâu một hơi, mùi hương bay vào trong mũi khiến tim hắn đập nhanh dần lên.
“Quãng đường chỉ cần 10 phút mà thôi.” Tần Tuyên Tuyên dán nửa mặt vào ngực hắn, nghe trái tim hắn đập thình thịch, khóe miệng lộ ra nụ cười thật tươi. Lúc chọn công ty mới, cô cũng nghĩ đến khoảng cách giữa Minh Khải và công ty mới nên mới chọn nơi đó.
“Anh đến đón em.” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Tần Tuyên Tuyên lấy ngón tay chọc chọc ngực hắn, khó chịu nói: “Em có phải trẻ con đâu.”
Hơi thở của Đỗ Mộ Ngôn dồn dập lên, bắt được bàn tay đang làm loạn của cô, “Anh không muốn em vất vả.”
Tần Tuyên Tuyên không muốn công việc mới của cô bị xáo trộn, ngửa đầu nhìn Đỗ Mộ Ngôn nói: “Dù sao thì cũng không cho anh đến!”
“Được rồi.” Đỗ Mộ Ngôn thuận thế cúi đầu, hôn lên môi cô.
Lúc che dấu đôi môi bị hôn đến sưng đỏ rời khỏi nhà hàng, Tần Tuyên Tuyên tổng kết: lúc tranh chấp với Đỗ Mộ Ngôn, chỉ cần dùng mỹ nhân kế, quá nửa là hắn sẽ phải đồng ý.
“Trước khi về, anh đưa em đến một nơi.” Sau khi lên xe, Đỗ Mộ Ngôn nói.
Tần Tuyên Tuyên nghi ngờ hỏi, “Nơi nào?”
“Giữ bí mật đã.” Đỗ Mộ Ngôn thần bí cười, sau đó khởi động xe.
Thần bí thế, cuối cùng là đi đâu?
Nhất thời Tần Tuyên Tuyên không đoán được, liền quyết định giữ tâm trạng chờ mong, không hỏi thêm nữa.
Rất nhanh xe đã xuyên qua dòng xe cộ ban đêm, dừng lại ở một nơi yên tĩnh.
“Công viên Ngọc Sơn?” Tần Tuyên Tuyên kinh ngạc nói.
“Anh nghe chú và dì nói, trước đây em thích nhất nơi này.” Đỗ Mộ Ngôn đỗ xe cẩn thận.
Tần Tuyên Tuyên nhảy xuống xe, gương mặt không tự giác vẽ lên nụ cười sáng lạn.
Công viên Ngọc Sơn là công viên gần nhà cô nhất, trước đây cô rất hay tới nơi này chơi, nhưng lớn lên rồi thì lại ít tới.
Tần Tuyên Tuyên dùng ánh mắt đầy hoài niệm nhìn quanh bốn phía, trong đầu nhớ lại những ký ức đẹp đã qua. Nơi này vẫn giống như trong trí nhớ của cô, hình như vẫn chưa thay đổi nhiều lắm, vẫn là nơi xinh đẹp yên tĩnh như vậy.
“Thật tiếc khi quá khứ em đã trải qua không có anh.” Đỗ Mộ Ngôn nắm tay Tần Tuyên Tuyên, kéo cô đi về phía trước, “Nhưng hiện tại và tương lai của em, anh hy vọng sẽ luôn có sự tồn tại của anh.”
Tần Tuyên Tuyên kinh ngạc nhìn sườn mặt của Đỗ Mộ Ngôn, một lúc sau mới gục đầu xuống, khẽ nói: “Được.”
Cô cảm thấy Đỗ Mộ Ngôn thật sự rất đáng ghét, luôn nói những lời khiến cô cảm động, ông trời cho hắn nhiều ưu điểm như thế, thật không công bằng chút nào.
Lúc này đã sắp 9h tối, ngoài những cặp tình nhân như Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn thì những gia đình mang theo trẻ em đến đây dạo đã sớm trở về nhà cả rồi.
Đỗ Mộ Ngôn nắm tay Tần Tuyên Tuyên, hai người đi dọc theo công viên, nhàn nhã tiến về phía trước, hơi lạnh trong gió đêm nhẹ nhàng quất vào mặt, mang đến hương hoa quế thơm ngào ngạt.
Chỉ một lát, hai người đã đi vào rất sâu, xung quanh cũng không còn đôi tình nhân nào nữa.
Phía trước là một mặt cỏ, đèn chiếu sáng ở khá xa, không chiếu sáng được mặt cỏ này, trung tâm mặt cỏ có một cây lớn như yêu quái ở các chuyện xưa, giương nanh múa vuốt trong đêm.
Tần Tuyên Tuyên dừng bước nói: “Em đã bảo cha mẹ là sẽ về trước mười giờ, bây giờ sắp đến 10 giờ rồi, em phải về thôi.”
“Đợi chút.” Đỗ Mộ Ngôn cười, tiếp tục kéo tay Tần Tuyên Tuyên đi về phía trước, tiến về phía cái cây ở trung tâm mặt cỏ rồi mới dừng lại.
“Em thật sự phải về.” Tần Tuyên Tuyên hơi vội, thứ nhất là thời gian đã muộn, thêm nữa là nơi này cũng quá tối tăm, cô thấy hơi sợ, “Nếu không lát nữa mẹ em sẽ gọi điện…”
Tiếng Tần Tuyên Tuyên đột nhiên dừng lại.
Trời ơi, cô đang thấy gì thế này?
Mặt cỏ vốn tối tăm nay bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều điểm ánh sáng, lắc lắc bay lên không trung, rất nhanh toàn bộ mặt cỏ toàn bộ bị bao trùm trong hàng triệu điểm sáng, như cả bầu trời sao rơi xuống trần gian.
“Đây là… đom đóm?” Tần Tuyên Tuyên xem đến ngây người. Đứng dưới tàng cây, mặc kệ hướng nào cũng đều là ánh sáng nhàn nhạt của đom đóm, hạnh phúc và cảm động, người không tự mình trải qua sẽ không thể cảm nhận được.
Cô ngửa đầu, sợ hãi than thở, thưởng thức vô số đom đóm bay nhảy xung quanh, lòng tràn đầy rung động.
“Thích không?” Đỗ Mộ Ngôn cúi đầu, yêu chiều hỏi khẽ bên tai cô.
Tần Tuyên Tuyên ngơ ngác gật đầu.
Khóe miệng Đỗ Mộ Ngôn cong lên, tham lam nhìn bộ dáng thoải mái của cô lúc này. Hắn nghĩ, quả nhiên hắn vẫn thích dáng vẻ lúc cô cười hơn, cách làm của hắn từ lúc trọng sinh đến giờ rất đúng, hắn thật sự chiếm được tất cả những thứ mà trước đây hắn không thể có được!
“Sao anh làm được thế?” Ánh mắt Tần Tuyên Tuyên cũng chưa rời khỏi đầy trời đom đóm, miệng bất giác hỏi. Cô hiểu rất rõ, nhiều đom đóm như vậy không phải là thứ vốn có của công viên này.
“Anh đặt đom đóm ở rất nhiều hộp chắc sáng, dấu dưới mặt cỏ.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Nếu em thích, anh có thể sắp xếp thế này mỗi ngày.”
Tần Tuyên Tuyên cười lắc đầu: “Trí nhớ tốt đẹp như vậy, một lần là đủ rồi.”
Đỗ Mộ Ngôn cũng không đồng ý với lời Tần Tuyên Tuyên, với hắn mà nói, chuyện tốt đẹp phải làm bất cứ lúc nào. Nhưng hắn cũng không phải đối lời cô nói, nụ cười hồn nhiên tốt đẹp của cô, giống hệt trong trí nhớ của hắn, hắn không kiềm lòng được mà túm lấy eo cô, cúi đầu hôn xuống.
Ngay từ đầu, hắn chỉ nhẹ nhàng liếm láp môi cô, cô rất phối hợp, nhưng rất nhanh hắn liền thấy không thỏa mãn với sự tiếp xúc đó, tách mở khớp hàm của cô ra, đầu lưỡi cứng rắn tàn sát trong khoang miệng cô
Dù Tần Tuyên Tuyên đã biết được sự mạnh mẽ, mãnh liệt trong nụ hôn của hắn nhưng vẫn như cũ bị nụ hôn này làm cho không thở nổi. Thật vất vả hắn mới buông cô ra, khi cô đang muốn hít thở, hắn bỗng dùng sức, đè lưng cô lên thân cây lớn, lại hôn cô lần nữa. Đồng thời, một tay hắn nắm lấy bả vai cô, tay kia vuốt ve dọc theo vòng eo phẳng của cô, nhanh chóng lướt lên, khẽ nhéo vú cô hai cái, lập tức bay xuống đùi cô, khiến toàn thân cô dính lên người hắn.
Tần Tuyên Tuyên bị Đỗ Mộ Ngôn hôn đến không thở nổi, đầu óc hỗn loạn, sau khi cảm giác được bản thân lúc này bị kéo ra thành một tư thế đáng thẹn. Cách mấy lớp vải mỏng cảm nhận được sự cứng rắn khác thường, mặt cô nóng bừng lên, ra sức giãy dụa.
Nhưng Đỗ Mộ Ngôn vẫn đang chìm đắm trong cảm giác tốt đẹp khi tùy ý hôn môi cô, sao có thể buông tay dễ dàng được?
“Mày đang làm gì? Mau buông cô gái ra!”
Có người bỗng quát to một tiếng.
Đỗ Mộ Ngôn bỗng dừng lại một chút, hơi buông Tần Tuyên Tuyên ra, ánh mắt không tốt bắn về phía tiếng nói phát ra.
Chỉ thấy một người đàn ông mặc quần áo cảnh sát đang chạy nhanh đến, vừa chạy vừa hung ác gào lên với Đỗ Mộ Ngôn: “Lưu manh đùa giỡn? Hả? Mau buông cô ấy ra!”