“Cảm ơn cậu” Thiên Ngọc hào hứng, nhân cơ hội liền nói ra chủ đích: “Hay hôm nay tan học bọn mình đi xem phim đi?”
“Xin lỗi nhé, bọn mình…”
“Ăn cái này đi” Khang Bất Dịch cắt ngang lời Du Uyên Nhi, gắp cà rốt thái sợi bỏ vào phần cơm của cô, thành công phân dời sự chú ý.
Xong bữa trưa, Lý Vũ Hàn vừa buông đũa thì Ái Ái và Trư Mỹ Nhân đã nhanh tay đặt mâm rỗng lên cho anh dẹp, Lý Vũ Hàn ngậm đắng nuốt cay muốn tức nhưng tức không nổi. Trư Mỹ Nhân nhìn bộ dạng không cam tâm của Lý Vũ Hàn liền bật cười thành tiếng vỗ vỗ vai anh an ủi: “Đừng tỏ thái độ như vậy chứ, bọn mình đi mua nước cho cậu mà”
Lý Vũ Hàn lườm Ái Ái và Trư Mỹ Nhân, thẳng thừng xua đuổi: “Đi, đi!”
Thiên Ngọc dõi theo Lý Vũ Hàn rồi nhìn qua Khang Bất Dịch, anh kiên nhẫn đợi Du Uyên Nhi ăn chậm nhai kỹ ăn xong mới cầm lấy mâm của cô đặt lên mâm anh mang đi dẹp, Du Uyên Nhi ăn xong liền vội đến chổ hai cô bạn thân rời đi.
Lúc Khang Bất Dịch và Lý Vũ Hàn chuẩn bị đi khỏi, Thiên Ngọc nóng lòng đứng bật dậy ngăn bước chân cả hai, biểu cảm trở nên khó chịu: “Hai người để ý đến mình một chút có được không?”
Khang Bất Dịch xem sự tồn tại của Thiên Ngọc như không khí mà lách người bước qua, gương mặt Lý Vũ Hàn mang theo sự lạnh lùng hiếm thấy, trầm giọng nói: “Cút đi!”
Bị tất cả làm lơ, Thiên Ngọc tức giận nhìn theo hai bóng dáng càng lúc càng xa, không ngờ một hành động cản đường của cô ta lại thu hút sự để mắt của những người có mặt trong nhà ăn, không khí có phần im lặng kỳ lạ, Thiên Ngọc đành phải thu lại dáng vẻ ngoan hiền lúc sáng.
Ngay ở cửa nhà ăn, ba cô gái không rời đi mà nán lại quan sát, cuối cùng cũng xác nhận được giữa Thiên Ngọc với Khang Bất Dịch và Lý Vũ Hàn không hề đơn giản là bạn cũ, Khang Bất Dịch không thích kết bạn là chuyện dễ hiểu nhưng một người hòa đồng như Lý Vũ Hàn cũng tỏ thái độ thì chắc chắn không còn là chuyện bình thường.
Trong lớp Khang Bất Dịch kéo ghế ngồi ở giữa đường đi ngay bàn Du Uyên Nhi, Lý Vũ Hàn ngồi ở chổ Trư Mỹ Nhân quay xuống, Thiên Ngọc cũng ngồi ở chổ mình nhưng tầm mắt lại dán chặt vào Khang Bất Dịch và Lý Vũ Hàn. Khang Bất Dịch lật lật nghịch vở của Du Uyên Nhi, Lý Vũ Hàn cũng ngứa tay mà lật xem, chậc lưỡi cảm thán: “Chữ Uyên Nhi đẹp quá nhỉ, đúng là nét chữ là nết con người”
Khang Bất Dịch gật gù thừa nhận, trong đầu đang suy tính xem năm học này có nên để Du Uyên Nhi chép bài thay giống như năm ngoái không.
“Phải rồi, nói thật cho tao biết đi, mày bị Uyên Nhi đảo chính rồi phải không? Bởi hồi đó tao mới nói làm gì cũng phải chừa đường lui, ăn hiếp con gái nhà người ta chọc cho khóc lên khóc xuống, bây giờ mày khóc không ra nước mắt rồi chứ gì?”
Khang Bất Dịch thong thả nhìn Lý Vũ Hàn bằng nửa con mắt xem thường, dùng giọng điệu châm chọc mỉa mai: “Mày không có tư cách nói chuyện này với tao, bởi tao có bạn gái, mày thì không!”
Lý Vũ Hàn bị chọc cho nghẹn họng, hai tay vô thức siết chặt quyển vở trong tay bất ngờ bị Khang Bất Dịch giật lấy, anh vuốt vở thẳng ra tiếp tục công kích lần thứ hai: “Đừng làm nhăn vở bạn gái tao”
Đúng lúc Du Uyên Nhi cùng Ái Ái và Trư Mỹ Nhân trở về. Đến chổ ngồi xuống, Du Uyên Nhi dùng cả cơ mặt để mở nắp chai nắp cho Khang Bất Dịch, anh mỉm cười cầm lấy uống, cô nhân lúc anh đang không tập trung liền cố ý hỏi: “Làm một điếu không?”
Khang Bất Dịch vừa uống nước xong nghe vậy liền giơ ngón trỏ và ngón giữa ra chờ đợi, tiếng cười hắc hắc của Lý Vũ Hàn bỗng vang lớn mới khiến anh sực tỉnh, nhìn qua bắt gặp gương mặt xụ xuống của Du Uyên Nhi. Khang Bất Dịch thu tay lại, nét mặt có chút mất tự nhiên, ai ngờ mà có ngày cô bạn gái ngây thơ này của anh lại gài anh?