Bách Xương Ý nhận ra hành động của cậu, bảo: “Chờ tôi một chút.”
Một phút sau, Bách Xương Ý mua một hộp kẹo mút về.
Đình Sương bóc một cái ra, vừa định nhét vào trong mồm, thì nhìn thấy bên đường đối diện cũng có một bé con sáu tuổi đang ngậm kẹo que.
“Cái này chỉ con nít mới ăn.” Đình Sương giơ que kẹo đến trước mặt Bách Xương Ý.
Bách Xương Ý há mồm.
Đình Sương nhét que kẹo vào trong miệng anh, sau đó không nhịn được mà cúi đầu cười rộ lên.
“Không sợ nữa à?” Bách Xương Ý nhìn thấy cậu cười, dưới đáy mắt cũng có chút ý cười.
“… Ừm, không sợ nữa.” Đình Sương cúi đầu bóc thêm một cái kẹo: “Epilepsis… là chứng động kinh ạ?”
Bách Xương Ý: “Ừ.”
“Khi nãy em không nhận ra…” Đình Sương nhét kẹo vào trong miệng: “Biểu hiện không giống chứng động kinh mà em từng được biết…”
“Tôi cũng không nhận ra.” Bách Xương Ý nói: “Ban đầu tôi còn tưởng phê thuốc, thế nhưng cũng không dám chắc lắm.”
“Ừm…” Đình Sương nghĩ một hồi, bảo: “Em… em không biết đã xảy ra chuyện gì, cho nên mới sợ… biết rõ rồi thì không còn sợ chút nào. Kỳ thực phản ứng kia, ai nhìn cũng biết không phải do ngộ độc thực phẩm… huống hồ cô bé còn ăn những món giống anh.”
Nói xong, cậu hỏi Bách Xương Ý: “Có phải ban nãy em… ngu ngốc lắm không?”
Bách Xương Ý nở nụ cười, nói: “Không sao đâu.”
Không sao đâu???
Cái gì gọi là không sao đâu?
Anh có vẻ rộng lượng quá nhỉ?
Đình Sương vừa định xù lông, một nhân viên cứu hộ đã đẩy cửa ra.
Bách Xương Ý bỏ que kẹo đang ngậm xuống, tao nhã xoay người, khôi phục dáng vẻ lịch sự: “Xin hỏi có cần chúng tôi trợ giúp gì không?”
“Hết thảy đều rất tốt, tình huống không có gì nghiêm trọng, không cần phải đưa đến bệnh viện.” Nhân viên cứu hộ chìa tay phải ra: “Cám ơn ngài đã gọi điện thoại cho bộ phận cứu hộ.”
Bách Xương Ý vô cùng tự nhiên chuyển cây kẹo qua tay trái, sau đó bắt tay với nhân viên cứu hộ: “Không cần cảm ơn.”
Nhân viên cứu hộ liếc que kẹo trên tay hai người, đùa rằng: “Trông ngon quá nhỉ.”
Bách Xương Ý đáp lại câu nói đùa: “Chúng tôi cần an ủi, kẹo là một thứ an ủi rất tốt.”
Đình Sương cực kỳ hào phóng chìa hộp kẹo ra: “Ăn không?”
Nhân viên cứu hộ lắc đầu cười: “Cảm ơn cậu, tôi không cần kẹo để an ủi, bằng không cái nghề này đã làm sún hết hàm răng của tôi rồi.”
Tiếp đó, một nhân viên cứu hộ khác đưa cô bé kia ra cùng.
Hai nhân viên cứu hộ lên xe rời khỏi đó, còn cô bé kia thì nói lời cảm ơn, lưu lại số điện thoại và họ tên, để quán cà phê có thể gửi hóa đơn bồi thường tới cho mình.
Tình huống khẩn cấp đã xử lý xong.
Tấm biển ‘ngừng bán’ trên cửa quán cà phê vẫn chưa được tháo xuống.
“Hay là… chờ thêm lúc nữa rồi tháo nhỉ? Để lâu quá cũng không hay lắm…” Đình Sương nhìn Bách Xương Ý, đôi mắt tỏa sáng: “Để khoảng 10 phút nhé? 10 phút này trong quán chỉ có hai chúng ta thôi…”
“Ồ, mười phút.” Bách Xương Ý làm ra biểu tình đăm chiêu suy nghĩ: “Làm gì thì hay nhỉ?”
Đình Sương lúc thì cảm thấy mười phút thật dài, không biết nên làm gì cho hết thời gian; lúc lại cảm thấy mười phút ngắn quá, chẳng kịp làm gì cũng hết vèo thời gian.
“Anh nghĩ nhanh nhanh coi.” Đình Sương ngồi trên quầy bar thúc giục.
Bách Xương Ý cúi đầu hôn cậu một cái.
Vị cherry.
“Ừm…” Chân Đình Sương quấn lấy eo Bách Xương Ý.
Mùi hương sạch sẽ quen thuộc, thích thật.
Còn chưa hết thòm thèm.
Nụ hôn kết thúc, Đình Sương liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, thở hổn hển nói: “… Anh như thế là không được, mới có hai phút.”
Lời này nghe cứ sai sai ở đâu đó.
▬ Anh như thế là không được, mới có hai phút.
Bách Xương Ý nắm cằm Đình Sương, tiếp tục hôn thêm cái nữa.
Hung hăng, mạnh bạo, không cho phép phản kháng.
“Ừmm… ư…” Đình Sương bị hôn không đỡ nổi: “… Được rồi mà… hiện tại không được… ừmm… có gì làm xong về nhà rồi…”
Làm xong về nhà.
Về nhà…
Tay chân Đình Sương còn quấn trên người Bách Xương Ý, nhưng người đã yên tĩnh lại, chẳng nói năng gì.
Bách Xương Ý cũng ngừng lại.
Đồng hồ trên tường trôi qua từng giây từng giây, ánh sáng ngoài cửa sổ cũng đang lưu động từng chút một, chiếu vào người qua đường, tạo thành những cái bóng đổ trên sàn nhà của quán cà phê.
Đình Sương tựa đầu vào vai Bách Xương Ý.
Bọn họ lặng yên không nói tiếng nào suốt năm phút đồng hồ.
“Ting, em đang sợ hãi.” Bách Xương Ý đánh vỡ sự im lặng.