Hắn đi thẳng vào chỗ sâu trong lâu, quả nhiên tìm được người mình muốn tìm bên cạnh giá sách bên trong.
Hắn vòng vào trong giá sách, tiện tay rút ra một quyển sách trận pháp có chút huyền bí, đi đến bên cạnh Hành Ngọc khoanh chân ngồi xuống.
Vừa rồi khi hắn tới đây, Hành Ngọc cũng không có để ý, chỉ cho rằng là một đệ tử Vô Định Tông nào đó cũng tới tìm sách. Thẳng đến khi Liễu Duyên ngồi xuống bên cạnh nàng, Hành Ngọc mới nghiêng đầu nhìn về phía hắn.
Chú ý tới người đến là Liễu Duyên, nàng nhướng mày: “Không biết hôm nay Liễu Duyên sư huynh có gì chỉ giáo?”
“Rảnh rỗi không có việc gì làm, nên muốn nghiên cứu trận pháp một chút.” Liễu Duyên vung vẩy cuốn sách trong tay, tỏ vẻ hắn không có lừa nàng.
Hành Ngọc liếc mắt nhìn tên của quyển sách kia —— Kỳ Môn Độn Giáp Trận.
Hôm qua nàng cũng đã nhìn thấy cuốn sách này trong khi lật kệ tìm sách. Kỳ Môn Độn Giáp trong trận pháp khá là phiến diện lại đòi hỏi chuyên môn, hơn nữa phi thường khó học, hôm qua nàng cũng có lật xem mấy trang, cơ bản đều bị vây trong trạng thái mờ mịt.
Bây giờ nhìn thấy Liễu Duyên cầm quyển sách này khiến Hành Ngọc có chút hứng thú: ” Liễu Duyên sư huynh cũng có phần nghiên cứu về trận pháp sao?”
Liễu Duyên nghiêng đầu, khí chất cả người vừa thánh khiết vừa tà tứ. Hai loại khí chất hoàn toàn bất đồng này pha trộn ở trên người hắn, làm cho cả người hắn có vẻ vô cùng mâu thuẫn.
Nhưng phần mâu thuẫn này, cũng khiến hắn càng thêm sức hấp dẫn.
“Tuy rằng còn chưa tới trình độ bậc thầy, nhưng ở trong Vô Định Tông, ngoại trừ mấy vị Tổ sư Hóa Thần kỳ ra, trình độ trận pháp của ta hẳn là cao nhất. Nếu Lạc chủ có nghi hoặc gì, đều có thể cùng ta hảo hảo trao đổi một phen.”
Hành Ngọc khẽ nhíu mày, có chút kinh ngạc.
Xem ra thiên phú của Liễu Duyên ở phương diện trận pháp tuyệt đối không kém.
“Vậy thì đa tạ Liễu Duyên sư huynh.” Nàng thuận miệng trả lời, một lần nữa rũ mắt nghiêm túc đọc sách trong tay, hoàn toàn coi Liễu Duyên ngồi bên cạnh thành không khí.
Nụ cười trên mặt Duyên có chút không kiềm được.
Hắn xoay quạt giấy trong tay, gấp quạt lại gõ gõ lên lòng bàn tay mình ngẫm nghĩ. Tựa hồ là nghĩ đến cái gì đó, Liễu Duyên đứng dậy đi đến giá sách lục lọi tìm kiếm. Động tĩnh của hắn có chút lớn, nhưng từ đầu đến cuối nàng đều không rời mắt khỏi sách.
Không lâu sau, Liễu Duyên quay trở lại, trong tay cầm một cuốn sách cổ bìa đen.
Hắn đi tới trước mặt Hành Ngọc, hơi khom lưng, đưa sách cổ đến trước mắt nàng, ngăn cản tầm mắt của nàng, khiến nàng chỉ có thể bị ép nhìn cuốn sách cổ kia cùng tay hắn.
“Liễu Duyên sư huynh còn có việc?” Tầm mắt Hành Ngọc di chuyển lên, nhìn thẳng hắn.
Liễu Duyên cười khẽ: “Ta không biết làm thế nào mới có thể đả động được Lạc chủ, suy nghĩ một chút, đại khái chỉ có thể dùng sở trường của mình.”
Gây ấn tượng với nàng?
Hành Ngọc khẽ mím môi, trong đầu suy nghĩ một lát, suy đoán xem rốt cuộc hai ngày nay Liễu Duyên mấy lần tiếp cận vì cái gì.
Nhưng nàng không biết nhiều về con người Liễu Duyên, trong tay thiếu hụt thông tin, suy nghĩ một lát vẫn không có kết luận gì.
Hành Ngọc rũ mắt xuống, đưa tay tiếp nhận quyển sách cổ màu đen kia: “Sư huynh đã làm đến mức này, vậy ta lại có chút tò mò về nội dung trong cuốn sách cổ này.”
Thấy nàng nhận lấy, khóe môi Liễu Duyên giương lên, lại khoanh chân ngồi bên cạnh Hành Ngọc, yên lặng chăm chú nhìn nàng, tựa hồ đang chờ mong nàng lật xem cuốn sách.
Hành Ngọc cũng có chút tò mò câu ‘cùng chung sở thích’ kia của hắn, trực tiếp mở sách ra, bắt đầu đọc từ trang đầu tiên.
Chỉ đọc vài dòng, nàng liền ngây ngẩn cả người, nghiêng đầu nhìn Liễu Duyên: “Cái này——”
Trong cặp mắt đào hoa của Liễu Duyên tràn đầy ý cười: “Ta nói rồi, Lạc chủ sẽ thích mà.”
Hành Ngọc bật cười, đúng là không phủ nhận.
Nàng thu tầm mắt lại, tiếp tục đọc.
Ước chừng đọc khoảng hai canh giờ, Hành Ngọc mới xem xong toàn bộ quyển sách này. Chờ nàng lười biếng duỗi thắt lưng khép lại sách cổ, dư quang của nàng quét tới Liễu Duyên ngồi bên cạnh, sống lưng dựa vào vách tường nhắm mắt dưỡng thần.
Hành Ngọc nhướng mày, có chút kinh ngạc: “Ngươi còn chưa rời đi?”
Liễu Duyên chỉ nhắm mắt dưỡng thần, cũng không rơi vào trạng thái ngủ say, nghe Hành Ngọc nói, hắn chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt mang theo vài phần rầu rĩ không vui: “Một Phật tử tuấn tú như ta ngồi ngay bên cạnh, vậy mà cô lại trực tiếp xem nhẹ ta, cô nói như vậy có được không?”
Hành Ngọc thành khẩn nói: “Bộ dáng này của ngươi, so với bộ dáng tự đắc lúc trước thuận mắt hơn không ít.”
Liễu Duyên: ‘……’
Rất nhanh, hắn tiêu sái cười cười: “Lạc chủ đọc xong quyển sách này, cảm thấy thế nào?”
Quyển sách cổ Hành Ngọc vừa mới đọc, toàn bộ bài viết trong đó chỉ giảng giải một trận pháp —— trận pháp tra xét tà ma.
Hiện giờ cách thức tra xét tà ma rất phức tạp, cần hao phí tâm lực tương đối nhiều. Bởi vậy từ lâu đã có người đưa ra ý tưởng, có thể nghiên cứu ra một trận pháp dò xét tà ma hay không, đem trận pháp vẽ trong trận bàn, như vậy, chỉ cần rót vào trong trận bàn một chút linh lực, trận bàn có thể tự động sàng lọc ra người nọ có phải là tà ma hay không.
Nhưng thật đáng tiếc, các thế hệ tiền bối siêng năng nghiên cứu, cuối cùng vẫn thất bại.
Bất luận bọn họ có kinh tài tuyệt diễm bao nhiêu thì cuối cùng khoảng cách đến thành công vẫn kém một chút.
Ở trang cuối cuốn sách có nhắc tới một cái kinh thế đại trận của Vô Định Tông.
Đó là trận pháp tập hợp lực lượng các đời tiền bối nghiên cứu ra, nghe nói trận pháp kia đã có thể dùng để dò xét tà ma, nhưng mỗi một lần tra xét, nó hao tổn quá nhiều thiên tài địa bảo, còn không bằng trực tiếp dùng công pháp để thăm dò. Vậy nên trận pháp này đã bị phong tồn tại Băng Liên Hồ trong Vô Định Tông.
Các đời tiền bối đã lưu lại đại trận kia cùng với cuốn thư tịch cổ trong tay Hành Ngọc, chính là hy vọng trong thế hệ hậu bối sau này sẽ có người kinh tài tuyệt diễm giúp đơn giản hóa đại trận, để nó không cần phải hao tổn nhiều thiên tại địa bảo như vậy nữa, rồi còn mở rộng phát triển ra toàn bộ Thương Lan đại lục.
Hành Ngọc nói với Liễu Duyên: ” Chắc Liễu Duyên sư huynh cũng đã xem qua cuốn thư tịch này, không biết Liễu Duyên sư huynh có ý kiến giải gì?”
Nhắc tới chính sự, vẻ mặt bất cần đời của Liễu Duyên thu liễm lại một chút.
Hắn giơ tay lên, chỉnh lại tăng bào lỏng lẻo trước ngực mình: “Mấy năm nay ta vẫn luôn nghiên cứu trận pháp này, đúng là có vài điều tâm đắc.”
Dừng một chút, Liễu Duyên chủ động hỏi: “Lạc chủ có muốn đến Băng Liên Hồ xem trận pháp kia không? Ta có thể đưa cô đi.”
Hành Ngọc khá tò mò đối với trận pháp này.
Nàng trực tiếp đứng dậy, bấm quyết hành lễ: “Làm phiền Liễu Duyên sư huynh rồi.”
Liễu Duyên xoay chiết phiến trong tay: “Lúc trước ta quan tâm săn sóc mà thái độ Lạc chủ đối với ta vẫn luôn lạnh lẽo, hiện tại bất quá chỉ là đề nghị dẫn cô đi xem trận pháp, cô liền trở nên cung kính ôn hòa như vậy. Lạc chủ cô nói xem, muốn lấy lòng cô rốt cuộc là dễ hay là khó đây?”
Hắn đến gần hơn một chút, vẻ mặt vô tội: “Chẳng lẽ Lạc chủ chỉ nguyện ý cho Liễu Ngộ sư huynh cơ hội thôi sao?”
Hành Ngọc chậc một tiếng.
Phậ tu tu tập Hoan Hỉ Phật, quả nhiên là yêu nghiệt.
“Nếu sư huynh nói ra mục đích ngươi muốn lấy lòng ta, vậy hết thảy đều sẽ trở nên rất dễ dàng.”
“Lạc chủ là thần nữ đương thời, lòng ta ngưỡng mộ, lại nhìn không quen bộ dáng không hiểu phong tình của Liễu Ngộ sư huynh, liền nhịn không được muốn lấy lòng Lạc chủ, Lạc chủ hiểu lầm ta như vậy quả thật khiến cho người ta rầu rĩ trong lòng mà.”
Hành Ngọc thản nhiên nói: “Sư đệ đồng môn tùy ý bình luận sư huynh như vậy, môn quy vô định tông lập ra có phải là không hợp lý không?”
Đã nhắc tới môn quy của Vô Định Tông, vẻ mặt Liễu Duyên thu liễm một chút.
Hắn hơi cúi đầu, giơ tay cuốn lấy sợi tóc rơi xuống bên vành tai Hành Ngọc, động tác cực kỳ triền miên.
“Ta chỉ không cam lòng vì Lạc chủ. Lạc chú chớ hiểu lầm ta được không? Hửm?”
Hắn nhẹ nhàng nâng âm cuối lên, cả người mang theo một loại mị hoặc khó có thể diễn tả thành lời, cực kỳ giống loại yêu tăng câu lòng người.
Hành Ngọc giơ tay lên, trực tiếp ngăn cản bàn tay Liễu Duyên đặt bên tai nàng: “Nếu Liễu Duyên sư huynh không tiện, đợi lát nữa ta sẽ nhờ Liễu Ngộ bồi ta qua Băng Liên Hồ cũng được.”
Liễu Duyên vội vàng nói: “Gần đây hắn đang tìm hiểu một quyển Kinh Phật, hoàn thiện Phật pháp tu hành của hắn, chúng ta đừng quấy rầy hắn, vẫn nên để ta dẫn Lạc chủ qua đó đi.”
‘Hóa ra hai ngày nay Liễu Ngộ đang bận chuyện này.’ Đi theo Liễu Duyên xuống lầu rời khỏi Tàng Kinh các, Hành Ngọc nghĩ như thế.
–
Băng Liên Hồ là một hồ nước đầy hoa băng.
Bởi vì những bông hoa băng trông giống như hoa sen, nên nó được gọi là Hồ Băng Liên.
Cái kia trận pháp ở nằm ở chính giữa Băng Liên Hồ.
Sau khi Hành Ngọc cùng Duyên đi tới Băng Liên Hồ, hắn không trực tiếp ngự không giẫm lên hoa băng mà đi sâu vào trong lòng hồ.
Hành Ngọc không rõ đường đành phải vội vàng đuổi theo Liễu Duyên.
Băng Liên Hồ rất lớn, gần nửa khắc sau, hai người thuận lợi đến giữa hồ băng. Lòng hồ trắng xóa một mảnh, ngoại trừ hoa băng tùy ý có thể thấy được ra, không còn cảnh vật nào khác.
Hành Ngọc nhìn trái phải một vòng, an tĩnh đứng tại chỗ chờ đợi.
Liễu Duyên cũng không chậm trễ thời gian, trực tiếp lấy ra lệnh bài thân phận của hắn, đồng thời bấm mấy pháp quyết phức tạp. Rất nhanh, trận pháp khổng lồ hiện lên ở phía chân trời.