“Dân nữ Tô Vũ Tranh bái kiến Hàn Lâm đại nhân.”
Thiếu nữ mặc một đồ xanh lơ khẽ cười với y, hơi gật đầu hành lễ. Nói xong còn chớp chớp đôi mắt tròn như nai con, đi tới chỗ Văn Thanh Từ.
“Tô cô nương chớ khách khí như thế, cứ đối xử với ta như một thái y là được rồi” Văn Thanh Từ hỏi nàng, “Không biết Tô cô nương tới tìm ta, có chuyện gì quan trọng sao? ”
Từ sau khi Văn Thanh Từ lừa bịp đưa Tạ Bất Phùng ra biên quan, Lan phi không thường xuyên tới tìm y như trước kia nữa.
Đột nhiên nhìn thấy Tô Vũ Tranh, Văn Thanh Từ thật sự có hơi giật mình.
Chỉ thấy cô gái cắn cắn môi, bỗng nhiên đảo mắt nói với Văn Thanh Từ: “… Thời gian gần đây ta đã nghe rất nhiều tin đồn liên quan đến Văn Thái Y, nhưng ta tin rằng ngài không phải là người như vậy. ”
Văn Thanh Từ: “…”
Nói xong, Tô Vũ Tranh liền cảm thấy không ổn, những tin đồn đó chẳng phải chuyện hay… Cũng không biết Văn Thanh Từ nghe mình nhắc tới chuyện này có giận hay không.
Cũng may, Văn Thanh Từ chỉ mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Y chậm rãi quay đi, ngước mắt nhìn về phía y quán cách đó vài thước.
Con đường này là đường một chiều, mà vừa rồi dọc theo đường đi, Văn Thanh Từ cũng không nhìn thấy xe ngựa nào khác.
Cho nên nói Tô Vũ Tranh mới vừa rồi ở đây ôm cây đợi thỏ chờ mình hay sao?
Nhưng tại sao cô ấy biết mình sẽ đến đây…
Thân là một thái y, Văn Thanh Từ xuất hiện ở y quán cũng không có gì kỳ quái. Nhưng y quán trước mắt này quá tầm thường, chỉ dựa vào suy đoán thì tuyệt đối sẽ không lựa chọn canh ở chỗ này.
Mỗi lần Văn Thanh Từ trở về nơi này đều rất lẳng lặng. Theo lý mà nói, Tô Vũ Tranh tuyệt đối không thể biết tới sự tồn tại của y quán này.
Ngay khi sắp đi vào y quán, Văn Thanh Từ bỗng nhiên dừng bước, giống như tùy ý cười nhìn Tô Vũ Tranh: “Không biết Tô cô nương sao lại biết ta muốn tới đây? ”
“Cái này hả ” Tô Vũ Tranh không nghĩ nhiều, nàng trả lời thẳng, “Trước đây có nghe cô nhắc tới một lần, nói y quán này thuộc về Thần Y cốc, cho nên ta tới muốn đến thử vận khí. ”
Cô?
Nghe được một chữ này, Văn Thanh Từ nháy mắt nắm chặt lòng bàn tay. Cô của Tô Vũ Tranh chẳng phải là Lan phi sao?
…… Sao Lan phi biết được gian y quán này có liên quan đến Thần Y cốc? Nếu như mình không hiểu sai, hẳn là ngay cả Hoàng đế cũng không biết tới sự tồn tại của y quán này.
Tô Vũ Tranh nói một câu vô tâm, tựa hồ trong lúc vô tình lại đẩy Văn Thanh Từ về hướng chân tướng.
Văn Thanh Từ vốn chỉ muốn hàn huyên vài câu với nàng rồi mượn công việc bề bộn nói lời tạm biệt với đối phương.
Nhưng nghe đến đây, trong lòng y lại thay đổi một tính toán khác.
“…… Đúng là như thế, “Văn Thanh Từ hơi khựng lại, y giấu đi nghi hoặc trong lòng, trực tiếp thừa nhận sự việc, cũng cười xoay người nói với Tô Vũ Tranh, “Tô cô nương nếu là không có việc gì thì không ngại vào uống chén trà rồ hẵng đi. ”
Nói xong bèn dẫn đối phương vào trong y quán.
Phía sau tiểu viện có một phòng trà, Mỗi lần Văn Thanh Từ đến y quán, đều nghỉ ngơi ở đây.
Trong phòng trà chất một đống đồ —— đều là do sư huynh y nhờ người mang đến từ trong cốc.
Trong đó có dược liệu quý hiếm, các loại thuốc bổ, còn có trà do chính hắn rang.
Ông chủ y quán làm tròn thì cũng có thể coi như người Thần Y cốc.
Văn Thanh Từ tán gẫu vài câu với ông mới biết được, bất kể là lão cốc chủ quá cố hay là sư huynh của nguyên chủ thì đều đổi xử với y tốt vô cùng.
Trà trắng nổi trong chén sứ có mùi thơm đắng của thảo dược. Tô Vũ Tranh nhấp một ngụm nhỏ, không khỏi nhíu mày.
Nhưng Văn Thanh Từ lại giống như không phát hiện ra vị đắng trong đó, nhẹ nhàng thưởng thức hương trà.
Y không hỏi Tô Vũ Tranh tại sao Lan phi biết được gian y quán này có liên quan đến Thần Y cốc mà là dừng lại một lát, rũ mắt khẽ cười hỏi nàng: “Không biết Tô cô nương đã nghe được lời đồn gì liên quan đến ta? ”
Nói xong, tầm mắt Văn Thanh Từ không tự chủ được rơi vào đôi mắt màu hổ phách của người đối diện. Khác với Lan Phi, Tô Vũ Tranh rõ ràng là một người không giấu được lời nói của mình.
Văn Thanh Từ tính Tô Vũ Tranh, truyền lời của mình tới bên tai Lan phi.
Chờ nàng chủ động tìm mình.
Tô Vũ Tranh nhìn thấy, đôi mắt đen lưu ly của Văn Thanh Từ không còn bình tĩnh như thường lệ, ngược lại lộ ra vài phần hoài niệm xa lạ và…còn có cả nỗi buồn.
Thiếu nữ khựng lại, nắm chặt chén trà trong tay, nhẹ giọng nói ra tất cả những chuyện mình nghe được ra.
Ý cười trên mặt Văn Thanh Từ cũng theo đó càng ngày càng nhạt.
——————————
Ngay cả chính Tạ Bất Phùng cũng không ngờ, trời sinh hắn đã thuộc về chiến trường.
Có lẽ ngay từ đầu Bắc Địch chỉ là muốn cướp đoạt chút vật tư như trước kia, vượt qua năm khó khăn sau thảm họa trắng này.
Nhưng quân đội Vệ triều vô lực, lại thúc giục dã tâm của bọn họ bành trướng lên.
Đánh hạ một tòa trấn Trường Nguyên hiển nhiên không thể khiến chiến ý trong lòng bọn họ thoả mãn.
Sau khi Tạ Bất Phùng đến trấn Trường Nguyên chưa được mấy ngày, chiến tranh chân chính đã bắt đầu.
Vừa tới tối tiếng quân hiệu đã vang lên.
Binh mã của Bắc Địch lao ra khỏi cửa thành, hướng về vị trí đóng quân của Vệ Triều.
Tạ Bất Phùng nghênh đón trận chiến đầu tiên ở Quảng Trì doanh.
Quân đội Vệ triều nhiều năm qua lơ là huấn luyện, tố chất quân sự của tướng lĩnh cũng không cao, mà bắc Địch bên kia từ trước đến nay luôn áp dụng đường lối thẳng thắn, không quanh co lòng vòng.
Bởi vậy trận chiến này song phương đánh không có quy tắc, hoàn toàn là lấy cứng đối cứng.
Ung Đô vẫn còn nóng, nhưng không khí ở biên cương lạnh lẽo vô cùng. Cơn gió lạnh mang theo những mảnh cỏ xanh lướt qua má Tạ Bất Phùng.
Chiến mã của Bắc địch có vóc dáng thấp bé nhưng cực kỳ cơ động, không những di chuyển rất nhanh mà còn cực kỳ linh hoạt.
Đó chắc chắn là một sự tồn tại giống như cơn ác mộng trên chiến trường..
Nhưng lòng Tạ Bất Phùng chẳng hề sợ hãi.
Trong khoảnh khắc cưỡi ngựa chạy về phía trước, trong lòng thiếu niên chỉ có một ý niệm ——
Giết.
Tạ Bất Phùng khẽ nở nụ cười, hắn không nghĩ tới chuyện mình có thể sống sót trở về Ung Đô, hiện tại chỉ muốn mang thêm vài người chôn cùng.
“… Tạ Bất Phùng điên rồi sao?”
“Sao hắn chạy nhanh thế!”
Binh lính Quảng Trì doanh cơ bản lên chiến trường chỉ có chịu chết, sau khi khai chiến, trong lòng binh lính ít nhiều cũng có chút sợ hãi không cam lòng. Bọn họ không tự chủ được mà thả chậm tốc độ ngựa chạy, bởi vậy liền tôn lên sự điên cuồng càng lúc càng nhanh của Tạ Bất Phùng.
Ngựa có linh tính, nương theo một tiếng hí, những chiến mã khác vốn chậm rãi đi theo phía sau cũng đột nhiên tăng nhanh tốc độ.
Tình thế bỗng nhiên mất khống chế.
“Bọn chúng sao thế?”
“Không… Không biết…”
Trong đội ngũ của Bắc Địch có binh lính không kìm được thì thầm bàn tán.
Mặc dù khoảnh khắc tiếp theo đã bị ánh mắt của tướng lĩnh cắt ngang, nhưng sự khác thường xuất hiện đột ngột vẫn làm bọn họ phân tâm.
Ngay sau đó, con chiến mã màu đen kia dẫn theo binh lính Quảng Trì doanh chạy tới như bóng ma.
Trong quân đội được tự do lựa chọn vũ khí sử dụng. Đã đến thời khắc sinh tử, Tạ Bất Phùng đã chẳng thèm để ý đến chuyện võ công của mình có thể bại lộ hay không. Hắn chọn một thanh trọng kiếm nắm chặt trong tay, lao thẳng về phía đội ngũ của Bắc Địch.
Trận đầu tiên, Tạ Bất Phùng hoàn toàn không bận tâm đến chiến cuộc hay là kết quả. Dưới sự thống trị của sát ý, hắn hành động hoàn toàn dựa theo bản năng.
Chiến trường vốn đã ồn ào, tràn ngập âm thanh của binh lính và áo giáp va chạm với nhau, vào trong Tạ Bất Phùng thì càng hưng phấn.
Giết chóc thả những ý tưởng xấu trong trái tim con người. Sinh ra cùng với ác niệm, còn có một dòng ý nghĩ không ngừng sợ hãi.
Lãnh thổ Bắc Địch có diện tích rất lớn, bao quanh Vệ Triều theo hình bán nguyệt ở phía Bắc.
Một phần Túc Châu nơi Tạ Bất Phùng từng ở cũng giáp với lãnh thổ Bắc Địch, ngôn ngữ hai bên có phần giống nhau.
[Chạy nhanh] [Cách xa người cầm trọng kiếm này đi!]Tạ Bất Phùng chậm rãi nở nụ cười, hắn chợt nhận ra mình thích nghe những âm thanh đầy sợ hãi này.
Trận chiến này vốn đã đánh loạn xà ngầu, càng đừng nói đến Tạ Bất Phùng đã xâm nhập vào trong địch, không ai có thể chỉ huy hắn.
Thiếu niên dứt khoát để mặc bản thân, đi về phía trước theo những thanh âm sợ hãi kia.
Những người vốn e ngại Tạ Bất Phùng phát hiện, một giây trước mình còn đang cầu nguyện hắn đi xa, một giây sau thiếu niên liền giống như quỷ mị chạy tới bên người, tiếp theo vung trọng kiếm…
Người sợ chết vốn sẽ không dùng hết toàn lực, động tác của Tạ Bất Phùng không hề bị cản trở.
Kinh khủng nhất chính là không biết có phi tiễn đâm vào vai hắn từ khi nào, máu lập tức chảy ra từ nơi đó. Thế nhưng thiếu niên chẳng hề nhíu mày, thậm chí ngay cả động tác cũng không hề đình trệ.
Binh lính của Bắc Địch không biết hắn là ai, cũng chưa từng nghe qua truyền thuyết liên quan đến hắn. Trong mắt bọn họ, thiếu niên này không biết đau tựa như sát thần tại thế.
Cùng với tiếng hí và tiếng thét chói tai của chiến mã, từng đối thủ ngã xuống dưới kiếm của hắn, trở thành thi thể.
Bầu không khí sợ hãi lập tức lan rộng.
Tạ Bất Phùng giống như là một con chim ưng ngửi được mùi máu tươi, hoàn toàn lâm vào khoái cảm giết chóc.
Về sau, bên cạnh hắn cơ hồ hình thành một vòng chân không, không ai dám tới gần.
Ưu thế duy nhất của quân đội Vệ triều là đông người. Hôm nay chịu ảnh hưởng của Tạ Bất Phùng, đội ngũ Vệ triều vốn hoàn toàn ở thế phòng thủ, loáng thoáng sinh ra chút biến hóa và chiến ý.
Đến cuối cùng tình hình chiến đấu lại khác với tưởng tượng của mọi người ——
Đội ngũ Bắc Địch vốn không thể cản nổi lui về trấn Trường Nguyên, trận chiến này Vệ triều thế mà lại đạt được thắng lợi!
Quân hiệu vang lên, lúc trở về doanh trại, tất cả mọi người tự giác nhường đường cho Tạ Bất Phùng. Bộ giáp bạc mới toanh trên người thiếu niên trẻ đã mất đi màu sắc ban đầu.
Nó hoàn toàn bị máu tươi thấm ướt —— có kẻ địch, cũng có của chính Tạ Bất Phùng.
Trận này Tạ Bất Phùng đánh quá điên cuồng cùng chói mắt. Dáng vẻ trọng kiếm vung lên giữa không trung khắc ở trong lòng mọi người. Vô số cặp mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy, không ai có thể xóa đi vinh quang và chiến công của Tạ Bất Phùng.
Vệ triều kế thừa chế độ cũ của tiền triều.
Thiên hạ tiền triều là do thông qua những trận chiến liên tiếp trăm năm trước, bởi vậy năm đó đã lập ra chế độ quân công vô cùng nghiêm khắc.
Sau khi thu dọn chiến trường xong, một sự thật đáng sợ bày ra trước mặt tướng quân trong quân trướng —— Tạ Bất Phùng đã lập được chiến công trong trận chiến này.
Nghĩ tới đây, lòng bàn tay tướng quân toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Chuyện Tạ Bất Phùng truyền về Ung Đô, có lẽ sẽ khiến hoàng đế tức giận hơn cả chuyện đánh bại trước đây.
……
Sa mạc lập tức trở nên yên tĩnh, nhưng chỉ trong nửa canh giờ, đội hậu cần đã dọn dẹp chiến trường, sạch sẽ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vất vả lắm mới có được một trận thắng lợi, binh lính bắt đầu hoan hô chúc mừng, nhưng Tạ Bất Phùng lại chẳng hề hứng thú với việc này.
Hắn không ngờ trận chiến đầu tiên mình trải qua cứ thế chấm dứt, mà chính hắn…vẫn còn sống sót.
Tạ Bất Phùng mang theo một bầu rượu, đi đến ngồi xuống bên dòng suối. Vừa uống chưa được hai ngụm, bên cạnh thiếu niên đã vang lên một tiếng vang nhỏ.
– Một con cừu cô đơn cũng đến uống nước suối.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới cừu non năm đó mà hắn cũng từng nhặt theo cách này.
“Lại đây.”
Thiếu niên đặt vò rượu sang một bên, sờ sờ đầu cừu non. Xúc cảm mềm mại lại ấm áp, đột nhiên làm cho hắn lại một lần nữa nghĩ đến người kia vào một buổi chiều chạng vạng ở Ung Đô.
Tạ Bất Phùng không khỏi ôm chặt, bởi vì dùng sức quá lớn, không quá mấy giây con cừu trong ngực hắn đã điên cuồng giãy dụa bởi vì đau đớn.
Thiếu niên cuối cùng cũng đưa mắt nhìn nó rồi từ từ buông tay ra.
Con cừu vùng vẫy bỏ chạy sang bên kia dòng suối.
Thiếu niên nhìn hoàng hôn ở phương xa, chậm rãi híp mắt. Ngay tại giờ khắc này, trong lòng Tạ Bất Phùng đột nhiên sinh ra một ý niệm khác trong đầu.
—— Giết về Ung Đô.
Một khi ngọn lửa do ham muốn khơi dậy đã bùng lên thì không thể dập tắt được. Giết chóc và thắng lợi mang đến khoái cảm, kích hoạt trái tim vốn đã chết lặng của Tạ Bất Phùng.
Hắn đột nhiên ý thức được, mình vốn không nên chờ, mà là nên đi đoạt mới đúng!
*
Không đến hai ngày, chiến báo của Trấn Trường Nguyên đã truyền về Ung Đô. Đi cùng với đó còn có tin Tạ Bất Phùng được khen thưởng.
Sau khi nghe chiến báo, tất cả mọi người đều lâm vào khiếp sợ ngoại trừ Văn Thanh Từ.
“Ngươi nói cái gì?!” Người đàn ông trên long ỷ trợn tròn mắt, đột nhiên không khống chế được ho khan, qua một lúc lâu mới dùng giọng nói khàn khàn nói, ” Đưa chiến báo cho trẫm xem! ”
“Vâng, bệ hạ…” Bàn tay của người đưa tin run rẩy.
Văn Thanh Từ vốn đứng ở bên cạnh lùi lại nhường chỗ, y làm bộ không thèm để ý thu thập hòm thuốc, đồng thời qua khoé mắt nhìn thấy ——
Hoàng đế đang đọc chiến báo rất nhanh, mỗi lần đọc một chữ, sắc mặt lại kém thêm một phần. Đến cuối cùng hoàng đế lại nặng nề đặt tay lên trán.
Lão hít sâu một hơi, lấy phù thuốc hoa bìm bìm mang theo bên người nuốt xuống. Nhưng một giây sau đã mất khống chế được ho lên: “Khụ khụ khụ… Hiền công công…”
Lão thái giám lập tức đưa khăn lụa lên.
Lúc này hoàng đế ho khan còn nghiêm trọng hơn trước, khi mà mọi người còn chưa kịp phản ứng, trên khăn lụa màu vàng tươi sáng đã có điểm máu loang lổ.
Nỗi sợ chết và thất bại ập đến ngay lập tức.