– Hoàng thượng, nô tỳ có điều muốn nói ạ – nha hoàn bên cạnh Tử Y lên tiếng
– Nói – hắn lạnh lùng buông lời
– Dạ, trước đây tiểu thư bị người ta khi dễ vì chẳng có danh phận gì, mọi người đều cười chê nói ra nói vào tiểu thư là đồ không biết xấu hổ, mấy ngày trước còn bị Hoàng Hậu trách phạt nữa ạ, tiểu thư thật sự sống không tốt như hoàng thượng nghĩ – nha hoàn nói đôi mắt bi thương cun giọng nói chua chát
– Hoa Hoa, ta đã bảo không được nói cho ai mà – Tử Y giọng trách móc
– Chủ tử, nhưng người bị ức hiếp thực đáng thương a – Hoa Hoa nha hoàn của nàng nói giọng có phần thương xót
Hắn nghe kể vậy lòng không khỏi xót xa. Nếu là hắn trước đây thì bây giờ hắn sẽ ôm lấy Tử Y mà yêu mà thương, sẽ ban cho nàng một danh phận cao ngất ngưởng, thậm chí là ngôi vị Hoàng Hậu kia, nhưng hiện tại hắn không muốn ôm ai người cô, hắn không muốn đụng tới bất kì nữ nhân nào khác ngoài cô ra kể cả Tử Y hắn cũng không muốn đụng. Hắn hiểu trái tim mình thuộc về ai, hắn biết bản thân đã không còn yêu Tử Y nàng nữa mà người con gái hắn yêu là Tuệ Nhi cô.
– Vậy được, ta lập chiếu ban cho nàng làm Mạc Quý Phi được không? – hắn nhìn nàng hỏi
Hắn chỉ có thể làm được vậy cho nàng, để bù đắp đi nỗi lầm lúc hắn ngày trước. Chức vị của nàng cũng không nhỏ a, dưới một người trên vạn người, như vậy nàng sẽ không còn phải chịu tiếng xấu vì hắn, sẽ không phải đau khổ nữa, bây giờ cũng không ai dám ức hiếp nàng nữa. Điều hắn làm được cho nàng chỉ có vậy. Hắn không thể cho nàng trái tim của hắn vậy hắn sẽ cho nàng địa vị mà nàng muốn.
– Chàng không cần bởi vì Hoa Hoa mà làm vậy, thiếp có thể sống cả đời bên chàng, không danh không phận thiếp cũng cam chịu – Tử Y dịu dịu vào ngực hắn nỉ non
– Lẽ ra ta nên làm việc này từ lâu rồi, bây giờ mới làm cho nàng được, là ta phải xin lỗi nàng – Hắn xoa đầu Tử Y ôm nàng vào lòng
– Ta yêu chàng, ta yêu chàng – Tử Y nỉ non tiếp cọ thân người mềm nhũn vào hắn hy vọng hắn sẽ sủng ái nàng
– Nàng mau về đi, ta còn bề bộn nhiều công việc – hắn biết nàng muốn gì liền lên tiếng đuổi khéo
– Vậy được – Tử Y cười gượng sau đó biết điều mà tránh đi
Sau khi Tử Y đi hắn liền thở dài ngao ngán. Thật không ổn mà, nàng mê hoặc nhưng trong tâm chí của hắn lại chỉ nghĩ tới hình ảnh khiêu gợi nóng bỏng của cô khi ở trên người hắn. Nhớ lại lần đầu tiên hắn gặp cô là trong nhà tắm, lúc đó không cẩn thận chạm vào meo meo của cô. Sau này có dịp hưởng thụ khoái lạc cùng cô hắn liền nhớ mãi không quên được hình ảnh của cô… Đúng là tiểu yêu tinh mà… Chết thật vừa nhớ tới bộ dáng của cô trên giường bụng dưới của hắn lại căng cứng rồi, hắn thầm nhủ mình phải nhịn, phải nhịn đời cô sinh con xong sẽ mỗi ngày đều muốn cô.