Cao Lâm Hạo không thấy cái đầu xù xù nằm nhoài trên bàn nữa, người kia cúi đầu chơi điện thoại, cần cổ cậu ta đen thui, nghe tiếng bọn họ vào thì ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười làm lộ ra hàm răng: “Hê.”
“…”
Cao Lâm Hạo không thể tin được, nhìn Phí Lan: “Anh Lan, sao mới học có một tiết thể dục thôi, Diệp Lệnh Úy đã biến đâu mất rồi.”
Sở Nhiên chọt Hứa Vị: “Bạn cùng bàn của tôi đâu? Cậu giấu cậu ấy đâu rồi?”
Hứa Vị xụ mặt: “Tôi đổi chỗ với cậu ấy, không được à?”
Vì thế không phải là biến mất, mà là đổi chỗ.
Diệp Lệnh Úy không ngồi đây nữa.
Phí Lan buông mắt, nhìn tờ giấy quảng cáo của siêu thị còn dán trên bàn của Diệp Lệnh Úy, sau đó nhìn Hứa Vị: “Cậu muốn đổi chỗ với cậu ấy?”
Giọng điệu của đối phương lành lạnh, ánh mắt cũng lạnh lẽo. Hứa Vị quan sát vị học sinh giỏi mới thăng cấp của lớp bọn họ, không chịu nổi áp lực bèn trả lời ngay: “Là Pokémon tới tìm tôi đề nghị tôi đổi chỗ với Diệp Lệnh Úy, nói cậu ấy ngồi xa quá, không tốt cho mắt, tôi cao hơn cậu ấy, nên thầy hỏi tôi có đồng ý đổi không.”
Câu này khỏi phải hỏi, đương nhiên là Hứa Vị đồng ý rồi, nếu không thì giờ cậu ta đã chẳng ngồi ở đây.
“Cậu ấy thì sao?” Phí Lan hỏi, “Cậu ấy đồng ý à?”
Hứa Vị có hơi tự hào: “Chứ gì nữa, đồ đạc của tôi được cậu ấy chuyển tới giùm đó, chỗ ngồi giữa lớp chắc chắn sẽ tốt hơn chỗ quái quỷ này.”
Chỗ quái quỷ?
Cao Lâm Hạo hét: “Chỗ quái quỷ là sao hả?”
Phí Lan mặc kệ bọn họ đang ồn ào. Hắn giương mắt nhìn về bàn thứ năm trong lớp. Cậu trai không ngủ, đang cúi đầu chơi điện thoại di động, như thể không nghe thấy động tĩnh ở bên này.
Phí Lan híp mắt, đi thẳng về hướng đó.
“Ui da, anh Lan, mày đi đâu thế?” Cao Lâm Hạo vốn đang ầm ĩ với Hứa Vị, thấy Phí Lan đi qua nửa cái lớp tìm Diệp Lệnh Úy, cậu ta cũng vội vàng chạy theo.
Đổi chỗ đột ngột như thế, chẳng trách thấy không nỡ, Cao Lâm Hạo thầm nghĩ.
Diệp Lệnh Úy đang chơi điện thoại rất chăm chú, có người cản ánh sáng trước người cậu, cậu mới nể mặt liếc hắn một cái. Điện thoại trong tay bị Phí Lan lấy đi.
“Cái…” Diệp Lệnh Úy bất mãn mở miệng, mới nói được một chữ, cánh tay cậu đã bị kéo lên dắt ra khỏi chỗ ngồi.
Bàn học bỗng dưng bị đẩy ngã, sách vở rớt ào xuống, tiếng động có hơi lớn.
Mãi tới khi Diệp Lệnh Úy bị dẫn ra ngoài, Cao Lâm Hạo mới phản ứng lại được. Cậu ta nhớ tới dáng vẻ lạnh lùng muốn bẻ gãy cánh tay Diệp Lệnh Úy của Phí Lan, thái dương giật liên hồi, gào lên đuổi theo: “Anh Lan bình tĩnh đã, có gì từ từ nói, từ từ giải thích, còn là anh em được!”
Hứa Vị đứng ở cửa chờ, thẳng tay chặn cậu ta lại: “Người ta tâm sự thôi, cậu mò tới làm gì?”
“Tâm sự?” Cao Lâm Hạo không thể tin nổi, anh Lan tâm sự với người ta? Cao Lâm Hạo không thể nào tưởng tượng nổi hình ảnh đó.
Cao Lâm Hạo bị Hứa Vị cản lại, không thể chạy theo.
Diệp Lệnh Úy bị kéo thẳng tới sau cánh cửa sân thượng. Gió trên sân thượng rất lớn, chỗ này cũng là chỗ hứng gió nhiều nhất.
“Ai chọc em?” Giọng điệu của Phí Lan hơi lạnh lẽo.
Diệp Lệnh Úy cười: “Có ai đâu.”
“Diệp Kiều Kiều,” Vẻ mặt của Phí Lan lạnh xuống: “Ăn nói cho cẩn thận.”
“Ăn nói cẩn thận?” Diệp Lệnh Úy lặp lại một lần. Cậu ngước lên nhìn Phí Lan, đột nhiên đẩy tay hắn một cái, lực đẩy rất mạnh. Phí Lan lùi về sau hai bước, Diệp Lệnh Úy lại đẩy hắn cái nữa, mãi tới khi lưng Phí Lan đụng vào vách tường.
“Có phải anh có người yêu rồi, sau này sẽ không tốt với em nữa không?” Diệp Lệnh Úy hỏi, cậu mở to mắt, rõ ràng người ra tay là cậu, nhưng người trông vô cùng oan ức cũng là cậu.
Phí Lan thấy buồn cười, nói: “Sao em lại cảm thấy anh sẽ có người yêu?”
Diệp Lệnh Úy nhìn sang chỗ khác: “Lúc chiều có phải người ta tới tỏ tình với anh không, trông anh vui vẻ lắm…”
Đúng là tính tình cậu không được tốt, nhưng cậu có sao nói vậy, không thèm nói quanh co nói dài dòng.
Nụ cười trên mặt Phí Lan dần tắt, hắn nhìn Diệp Lệnh Úy, ngoài cười nhưng trong lòng lạnh lùng: “Trong mắt em, anh là kẻ cẩu thả như vậy à? Diệp Kiều Kiều, có phải anh chiều em quá rồi không?”
Diệp Lệnh Úy khẽ hừ một tiếng, “Kệ em.”
Phí Lan bấy giờ không còn chiều ý cậu nữa, ánh mắt cậu thờ ơ, gai nổi đầy người khiến tim người ta đau đớn. Phí Lan giơ tay nắm cằm cậu, bắt cậu quay đầu lại: “Anh kệ em, thế em muốn ai trông chừng mình?”
Diệp Lệnh Úy chưa bao giờ kề sát mặt với Phí Lan như thế, nói đúng hơn là Phí Lan chưa bao giờ chủ động dựa lại gần cậu như vậy.
Cậu bất giác nín thở, quên phải trả lời câu hỏi của Phí Lan.
“Diệp Kiều Kiều, nói đi, em muốn ai trông chừng em?” Phí Lan từ tốn hỏi cậu, như thể hắn nhất định phải có được một đáp án, không phải hắn chờ Diệp Lệnh Úy trả lời, mà là đang chỉ dẫn cho cậu.
Em muốn ai trông em? Em muốn anh trông em, đúng không?
Diệp Lệnh Úy hít sâu một hơi. Cậu chưa từng đối diện với một Phí Lan như thế, có lẽ là khi ở trước mặt cậu, hắn luôn có chừng mực, dáng vẻ bây giờ của hắn khiến cậu cảm thấy nguy hiểm khó tả.
Cậu giật tay ra khỏi tay Phí Lan, xoay người bỏ chạy: “Ai cần anh lo.”
Làm gì mà chạy thoát được?
Phí Lan túm cậu về, cổ tay cậu trai rất nhỏ, túm một cái là bao trọn trong lòng bàn tay. Diệp Lệnh Úy cúi đầu, ngoan ngoãn đứng trước mặt hắn.
“Nói không được thì bỏ chạy?” Phí Lan cười, “Anh dạy em thế à?”
Diệp Lệnh Úy không giãy nữa, mà ngẩng đầu lên nhìn Phí Lan: “Anh không có dạy em, là tự em muốn chạy.”
“Chạy đi đâu?” Phí Lan vẫn nói giọng điệu dịu dàng.
“Chỗ nào không có anh là được.” Diệp Lệnh Úy nói ngay.
Sau đó Diệp Lệnh Úy trơ mắt nhìn ánh mắt của Phí Lan thay đổi, mặc dù vẫn dịu dàng như cũ, nhưng Diệp Lệnh Úy có thể cảm nhận được sự thay đổi của đối phương, kín đáo, lặng lẽ, khiến cho người ta sợ hãi.
Phí Lan từng nghĩ tới, Diệp Lệnh Úy sẽ có cuộc sống của riêng mình, sẽ lớn lên, đi học đại học, có người yêu, thậm chí là kết hôn. Nếu là trước đây, Phí Lan hoàn toàn có thể chấp nhận những chuyện tương lai này.
Nhưng bây giờ thì không.
Đầu lưỡi mềm mại của đối phương như vẫn đang liếm lên vết thương chưa lành hẳn của hắn.
Phí Lan không muốn hù cậu, hắn biết, đối với Diệp Lệnh Úy, bây giờ hắn chỉ là một người anh trai không chung dòng máu.
Nhưng kiểu qua loa này khiến hắn thấy buồn phiền.
Một lúc lâu sau.
Phí Lan thở dài, trông hơi bất đắc dĩ.
“Diệp Kiều Kiều,” Phí Lan nói, “Anh sẽ không có người yêu, không kết hôn, mãi mãi ở cùng với em.”
Diệp Lệnh Úy dần mở to mắt, cậu nghe Phí Lan nói từng chữ cam kết với mình: “Không có ai khác đâu, em đừng lo lắng.”
Ngay cả trách mắng mà hắn còn không nỡ, làm sao ra tay dạy dỗ cậu được.
Tuy là nghe câu này có gì đó sai sai, nhưng đó đúng là câu Diệp Lệnh Úy muốn nghe. Cậu thở phào nhẹ nhõm, cậu có thể chấp nhận chuyện anh cả anh hai bỏ rơi mình, nhưng Phí Lan thì không được, cậu không cho phép Phí Lan rời khỏi mình.
“Là anh nói đó,” Diệp Lệnh Úy nói, “Vậy em không tranh luận nữa.”
Phí Lan: “…”
“Ừm, là anh nói.” Nói không có người yêu mà như nói chuyện ăn cơm vậy, Phí Lan xoa tóc Diệp Lệnh Úy, dưới bàn tay hắn là một cái lưới lớn đang từ từ mở rộng ra.
–
Diệp Lệnh Úy không thể đổi chỗ về, cũng không dám nói những gì mình bảo với Phương Khả Mông cho Phí Lan nghe, chỉ là mất tập trung suốt cả buổi tự học tối.
Mãi tới khi Phí Lan bị Phương Khả Mông gọi đi.
Diệp Lệnh Úy cứng đờ cả người.
Tiêu rồi, hình như cậu đã làm điều gì đó không đúng lắm.
Phí Lan cho là Phương Khả Mông tìm hắn để nói chuyện thi cử, nhưng đứng một hồi lâu vẫn không nghe thấy anh nói gì. Hắn giương mắt, sau đó thấy ánh mắt phức tạp của Phương Khả Mông nhìn mình.
“Hóa ra là vậy.”
Là vậy gì cơ?
“Thầy không ngờ chuyện đó lại ảnh hưởng tới em như thế…”
Chuyện gì chứ?
Phí Lan hiếm khi cảm thấy thắc mắc, đây là một trong những lần hiếm khi đó.
Phương Khả Mông phất tay, không vòng vo Tam quốc nữa: “Thôi, nói rõ với em vậy, có người nói với thầy là em yêu sớm. Thầy còn bảo sao đột nhiên em lại chịu học hành chăm chỉ, hóa ra là vì yêu rồi. Thầy có thể đồng ý, không phản đối em yêu sớm, vì thầy biết em là người có chừng mực, nhưng mà…”
Phí Lan cười khó hiểu: “Thầy ơi, xin cắt ngang chút, em có thể hỏi là ai nói với thầy rằng em yêu sớm không?”
Phương Khả Mông không định nói, dù sao chuyện này cũng dính tới riêng tư của người báo cáo, nhưng anh biết Phí Lan là học sinh có chừng mực, nên anh mới nói ra.
Lúc Phí Lan từ văn phòng về lớp, vừa đúng lúc tan tiết tự học tối, học sinh trong lớp đã về hết, hắn đụng phải người cuối cùng cầm cặp bước ra ngoài.
Diệp Lệnh Úy cúi đầu, nhìn thấy đôi giày quen mắt.
Tầm mắt dần hướng lên trên.
“…”
Phí Lan cười lạnh: “Hận anh như thế à?”