Anh giữ lấy cằm cô, miệng cô hơi hơi mở ra, rồi anh hôn lên đó.
Thời gian ngọt ngào luôn trôi qua rất mau, thoắt cái mặt trời đã lặn về Tây, sắc trời sập tối, một ngày sắp trôi qua.
Ăn cơm chiều xong, Tưởng Mộ Tranh ngồi ở phòng khách xem TV, không hề có ý sẽ rời đi.
Lạc Táp hỏi anh: “Không phải buổi tối anh sẽ ra sân bay à?”
“Ừ.” Anh giảm âm lượng TV xuống, hỏi lại: “Sao vậy?”
Lạc Táp: “Hành lý thu dọn xong hết chưa? Mấy giờ bay, em đưa anh đi.”
Tưởng Mộ Tranh mỉm cười: “Không cần em đưa đi đâu, chuyến bay nửa đêm, tài xế sẽ tới đón anh.” Anh lại nói: “Có điều thật sự cần em giúp một việc gấp.”
“Việc gấp gì?”
“Giúp anh thu dọn hành lý.”
“…”
Lạc Táp nghĩ mãi không ra, anh chỉ ở đây tá túc một đêm, sao lại lấy hết quần áo ra làm gì?
Cô gấp hết quần áo lại cho anh, phân loại rồi xếp vào va li, mà anh thì đang ghé vào mép giường thỏa mãn nhìn cô.
Trong một khoảnh khắc đó, cô mới muộn màng nhận ra rằng thì ra anh cố ý lấy hết quần áo ra, treo lên tủ quần áo vì muốn để cô thu dọn hành lý cho anh.
Thật đúng là con nít ba tuổi mà.
Khóa vân tay nhà anh còn chưa sửa xong, chỉ có thể để anh ở lại nghỉ ngơi trong chốc lát rồi ra sân bay.
Buổi sáng cô có nhắc nhở anh gọi báo hư khóa, kết quả anh nói: “Hôm nay là cuối tuần, hãy để cho thợ sửa khóa yên ổn nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta đừng tàn nhẫn như vậy, phá hoại thời gian nghỉ ngơi của người ta.”
Cô không còn lời gì để nói.
Lạc Táp nhìn thời gian: “Hiện giờ vẫn còn sớm, anh tranh thủ ngủ hai tiếng đi.”
Tưởng Mộ Tranh gật gật đầu: “Em cũng đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai còn đi làm sớm.”
Sau khi Lạc Táp lên lầu, anh liền tắt đèn.
Nhưng anh không ngủ mà đang tính toán chuyện chúc mừng sinh nhật cô.
Lúc 11 giờ, anh lặng lẽ đi ra ngoài sân, nhìn thấy đèn phòng cô đã tắt, anh gọi điện thoại cho anh Tư: “Anh Tư, bây giờ có thể cho người đưa dương cầm qua rồi.”
“Cậu xem mà làm đi, từ nhỏ đến lớn chưa từng sờ qua dương cầm, cậu biết đàn cái gì chứ hả?”
“Ai cần anh lo, nhanh đưa tới đi.”
Gần 12 giờ, Tưởng Mộ Tranh đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, lại vào trong biệt thự, nấu một ít nước sôi.
Đúng 0 giờ, anh gọi cho Lạc Táp.
Lạc Táp bắt máy rất nhanh: “Tới giờ đi rồi phải không? Em xuống ngay đây.”
“Em không ngủ à?”
“… Đang ngủ mà.”
Tưởng Mộ Tranh nói: “Sinh nhật vui vẻ, bé Lạc.”
Lạc Táp sửng sốt: “Anh biết hả?”
“Ừ, xuống lầu đi, ra ngoài sân ấy.”
Chưa đầy một phút đồng hồ, anh nghe được tiếng bước chân dồn dập trong biệt thự, mà phòng cô lại vẫn còn tối đen.
Lạc Táp không thèm bật đèn, dùng di động soi đường chạy thẳng xuống lầu.
Chạy đến cửa, nhìn ra sân, cô trợn mắt há hốc mồm.
Đón ánh trăng, cây dương cầm lớn màu đen phản chiếu ra một làn sáng mờ nhạt. Anh ngồi trước cây đàn và nhướng mày, ra hiệu cho cô chú ý lắng nghe.
Anh hơi hơi cúi đầu, bắt đầu lần tìm phím đàn từ bên trái, sau khi tìm được phím cần tìm, anh nhẩm lại một lần trình tự các phím ở trong đầu.
Cả bài hát chúc mừng sinh nhật, anh chỉ đàn bốn câu đầu.
Sau khi đàn xong, suýt chút nữa thì anh kiệt sức.
Trong đó câu thứ ba ‘chúc bạn sinh nhật vui vẻ’ có một âm còn bị sai.
Anh tự an ủi, tì vết không che được ánh ngọc.
Khi Tưởng Mộ Tranh quay đầu lại, Lạc Táp đã đứng ở bên cạnh dương cầm, yên lặng nhìn anh.
“Sau này anh sẽ đàn cho em một bài hay hơn.” Anh nói.
Lạc Táp: “Bài này hay mà.”
Tưởng Mộ Tranh đứng lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Đối với nhạc cụ, anh là dốt đặc cán mai, khi còn nhỏ cũng không muốn học, không giống như anh Tư, nhạc cụ gì cũng đều tinh thông.
“Bài hát này anh luyện tập bao lâu?”
“Bắt đầu luyện tập lâu rồi.” Thỉnh thoảng, chỉ cần có thời gian rảnh anh liền tới chỗ thầy dạy đàn để học. Lần nào cũng nhớ kĩ ngay lúc đó, nhưng lần sau tới thì đã quên mất.
Tưởng Mộ Tranh đột nhiên nhớ tới cái khác, buông cô, lấy ra một bó hoa từ phía sau đàn dương cầm: “Hoa tươi tặng mỹ nhân.”
Lạc Táp cười, ôm lấy bó hoa.
Vẫn là một bó baby màu hồng nhạt, nồng đậm mùi hoa hồng, giống hệt bó hoa anh tặng cô lần trước ở câu lạc bộ nhảy dù.
“Từ từ, còn nữa.” Tưởng Mộ Tranh lấy một cái cupcake từ trong túi áo ra, mở hộp bao bên ngoài, “Giúp anh cầm một chút.”
Lạc Táp đặt bó hoa lên trên dương cầm, cầm cái cupcake, nhỏ đến mức hai ba miếng của cô là có thể ăn hết ngay.
“Em không thích ăn đồ ngọt, anh cũng không thích nên chỉ mua một cái cupcake như này thôi, sẽ không ngán.” Anh lại lấy ra một cây nến nhỏ từ cái túi khác, cắm lên bánh, châm lửa.
Toàn bộ quá trình Lạc Táp vẫn luôn chăm chú nhìn vào anh, làm thế nào cũng không muốn dời mắt đi.
Ban đêm có gió, sợ ngọn nến bị thổi tắt, Tưởng Mộ Tranh vội mở vạt áo khoác ra chắn lại.
Ánh nến lay lắt tán loạn, hắt lên hai người bọn họ.
Tưởng Mộ Tranh cười nói: “Chúc bạn nhỏ Lạc Lạc của chúng ta sinh nhật một tuổi vui vẻ, ước đi nào.”
Lạc Táp cúi đầu, dùng sức chớp chớp mắt, cố gắng không cho nước mắt chảy ra. Đây là lần đầu tiên cô muốn khóc trong mười mấy năm qua.
Qua vài giây, cô điều chỉnh tốt hô hấp, nhỏ giọng nói: “Em không có nguyện vọng gì đặc biệt, chỉ hy vọng cùng anh an ổn cả đời.”
Cô nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.
Ngay sau đó anh ấn một nụ hôn lên trán cô.
Một cái cupcake, hai người chia nhau ăn, mấy miếng liền hết sạch.
“Ăn khá ngon.” Lạc Táp còn thèm thuồng.
“Sau này mỗi ngày đều mua cho em một cái nhé.”
“Không cần.”
Tưởng Mộ Tranh hôn hôn lên môi cô, “Chờ anh một chút.”
Nói xong anh chạy vào biệt thự.
Mảnh sân vắng lặng, chỉ có âm thanh lá cây xào xạc trong gió.
Lạc Táp ngửi ngửi bó hoa, ngón tay dạo lung tung trên phím đàn.
Không biết anh mang cây dương cầm này từ đâu lại đây, nhà anh Tư chăng?
Bỗng nhiên có hương mì bay tới, Lạc Táp quay đầu, Tưởng Mộ Tranh bưng một chén mì ra, anh nói: “Ngon nhất là mì trường thọ.”
Lạc Táp mỉm cười.
Trước đây mỗi lần sinh nhật cô cũng ăn mì gói để chắp vá cho qua.
Đến gần, Tưởng Mộ Tranh dùng nĩa bắt đầu quấn sợi mì lên. Lạc Táp nhìn kỹ lại, anh quấn lên không phải là mì gói, là một sợi mì cán bằng tay, cực kỳ dài.
Lạc Táp kinh ngạc: “Anh mua ở đâu vậy?”
“Nhờ đầu bếp nhà anh Tư làm riêng cho em đấy, mì trứng gà trường thọ. Bên trong có lòng đỏ trứng nhưng em không ăn được, nếm thử nào.”
Anh đưa sợi mì kia đến bên miệng cô.
Sợi mì kia thật sự rất rất dài, Lạc Táp ăn vài phút mới xong.
Là mì trường thọ dài nhất mà cô từng ăn từ bé đến giờ.
Đêm lạnh, hai người chia sẻ một chén mì nóng hổi. Cuối cùng, ngay cả nước mì cũng hết sạch.
Ăn xong, Tưởng Mộ Tranh dọn dẹp sơ một chút.
Một chiếc xe hơi màu đen từ từ ngừng ở cổng lớn của biệt thự. Lạc Táp cũng đoán được là ô tô tới đón Tưởng Mộ Tranh. Cô bước đến gần, ôm lấy eo anh: “Vì để tổ chức mừng sinh nhật cho em nên mới chọn chuyến bay khuya như vầy đúng không?”
“Không phải, trùng hợp thôi.”
Anh cọ cọ gương mặt cô: “Dương cầm tạm thời để trong sân, ngày mai anh Tư sẽ cho người lại đây dọn đi. Nơi anh đi công tác tín hiệu không tốt lắm, nhiều lúc còn không có tín hiệu. Khi nào có tín hiệu anh sẽ gọi điện thoại cho em.”
Lạc Táp nghiêm túc gật đầu, cô cũng không nói thêm gì nữa, nhón chân đặt một nụ hôn lên môi anh.
Tưởng Mộ Tranh dùng sức ôm cô, vài phút sau mới thấp giọng nói: “Anh đi đây.”
“Ừm.”
Cho đến khi ô tô của anh từ từ rời khỏi biệt thự rồi chạy khuất tầm mắt, Lạc Táp vẫn đứng trong sân chưa tập trung lại được.
Tới sân bay, khi Tưởng Mộ Tranh lơ đãng cắm tay vào túi áo khoác thì giật mình, lấy ra xem, là hai hộp kẹo bạc hà chưa bóc.
—————————–
Tác giả có lời muốn nói:
Tưởng Mộ Tranh: Gần đây không có tâm trạng viết nhật ký, mỗi ngày đều chỉ muốn hôn hôn ╭(╯^╰)╮