Mắt vừa lướt qua thấy trước ngực Tần Lam vẫn còn dính vết máu, sắc mặt ông nhất thời đại biến từ vẻ lo lắng biến thành kinh ngạc:
“Tại sao ở đây lại có vết máu, xảy ra chuyện gì? Nha đầu, con bị thương sao?”
Vừa nói ông vừa nhìn một lượt từ trên xuống dưới để xem Tần Lam có bị thương ở đâu hay không.
“Phụ thân, con không sao. Là máu của người khác thôi, trên đường về nhà con bị người ám sát, may mà được người khác cứu giúp nên mới may mắn thoát khỏi.”
Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng Quân Lôi Đình giận dữ quát lớn:
“Ám sát?”
“Tên khốn nào dám ám sát con?”
Quân Lôi Đình cực kỳ tức giận.
Tần Lam mím môi không nói gì, cùng Quân Lôi Đình tiến vào phủ sau đó đóng cửa lại.
“Được rồi, đây là vì có người muốn gây sự với Quân gia chúng ta, vừa rời khỏi nhà đã bị ám sát. Muội muội của con cũng bị hạ độc hiện vẫn đang còn hôn mê bất tỉnh.”
Quân Lôi Đình dù rất tức giận nhưng cũng không quên chuyện quan trọng.
Tần Lam nghe xong tim đập thình thịch. Trúng độc? Bất tỉnh? Quân Phi Yến chỉ có một muội muội duy nhất là Quân Linh Nhi.
“Người đâu?”
Tần Lam vội hỏi, thanh âm có chút gấp gáp.
“Đang ở Ngô Đồng Uyển.”
Tần Lam nâng váy vội vàng chạy đến Ngô Đồng uyển.
Hai viện trong tướng phủ liền kề nhau, viện thứ hai có cửa viện riêng biệt, nhưng vẫn thông với đại viện.
Ngay khi Tần Lam bước vào viện lập tức nhìn thấy nhị thúc Lôi Quân Sơn của nàng đang đi lại trong viện, vẻ mặt lo lắng.
Vừa thấy Tần Lam xuất hiện, ánh mắt ông lập tức sáng lên:
“Đại chất nữ, muội muội con nó….”
Lời còn chưa nói hết, nước mắt đã rơi xuống.
Tần Lam gật nhẹ đầu.
“Con đã biết rồi, nhị thúc, trước tiên con sẽ đi xem Linh Nhi thế nào rồi.”
Tần Lam rất nhanh bước vào trong phòng, lão phu nhân và nhị thẩm Diêm Như Mai đang ở bên trong. Vừa mới nhìn một cái, trái tim Tần Lam như muốn siết lại, khuôn mặt tổ mẫu tiều tụy, cả người giống như già đi rất nhiều, chưa kể hai mắt nhị thẩm sưng như cá vàng, phải biết rằng phòng hai chỉ có duy nhất một đứa con này, nếu lỡ như xảy ra chuyện gì thì….
“Tổ mẫu, nhị thẩm…”