Tháp Tháp liếm liếm móng vuốt bé xíu của mình, lắc đầu: “Mụ mụ tốt lắm, là ta nghịch ngợm không tốt.”
La Kiều nghe thấy quả thực chỉ muốn ôm hết cả ba tiểu liệp báo vào ngực mà cọ co, nhưng thật sự không dám vươn vuốt với Tháp Tháp, Gia Mã nhất định sẽ đập bay cậu a.
Nếu đứa nhỏ nào cũng hiểu chuyện như vậy, cho dù cả một đội bóng cũng không ngại nhiều a!
… khỉ… cậu chỉ nghĩ mà thôi, chứ nếu thật sự như vậy, cậu tuyệt đối nuôi không nổi a, cậu cũng không phải sư tử.
Sáng sớm, nhiệt độ không khí dần tăng cao, La Kiều mang theo hai tiểu liệp báo ra ngoài đi săn. Vết thương của Gia Mã còn chưa khỏi hẳn, nó cùng Tháp Tháp đi theo phía sau La Kiều.
La Kiều đứng trên một tảng đá trông về phía xa, khắp lãnh địa thu hết vào đáy mắt.
Trước mắt là một mảnh cây cỏ khô héo, những nơi không bị cỏ khô bao trùm thì không ngừng bốc lên từng trận bụi cát theo những cơn gió nóng rực thổi ngang, ở sơn cốc xa xa bốc lên từng trận bụi cát, là đám gà gô đang bới cát tìm rể cây cùng mầm móng bị vùi dưới lớp đất cát.
Chỉ nhìn lướt qua một cái, La Kiều liền thu hồi tầm mắt, đó là lãnh địa hoa báo, cậu tuyệt đối không tùy tiện đặt chân tới đó.
Mặt trời lên càng cao, La Kiều vẫn nằm trên tảng đá không hề cử động, La Sâm cùng La Thụy cũng ngoan ngoãn không tới quấy rầy, hai tiểu liệp báo đã hoàn toàn thích ứng với quy luật hành động của La Kiều, cũng bắt đầu bắt chước cậu, bất đồng với những con liệp báo khác, khi đi săn, La Kiều không chỉ dựa vào thể lực cùng tốc độ, càng nhiều hơn chính là kế hoạch cùng phán đoán trước khi săn. Có lẽ vì cậu còn rất trẻ, nếu có được sức mạnh cùng thể hình như Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc, có lẽ cậu sẽ quyết đoán hơn nhiều.
Rốt cuộc, La Kiều cũng đợi được thứ mình muốn. Một đám lợn warthog từ hang động dưới đất ngủ lại đêm qua chui ra.
La Kiều đã sớm tìm ra vị trí đại khái của đàn lợn warthog này, chính là vẫn không sao tìm ra hang động của bọn nó. Hang động dưới đất mà đám lợn warthog ẩn núp thường thông tới bốn cửa, bình thường chúng nó vào từ một cửa nhưng lại ra từ cửa khác. Chỉ có hang động bọn nó ngủ lại thì chỉ đào hai cửa, này cũng là nguyên nhân La Kiều kiên nhẫn chờ đợi ở nơi này. Lần sau muốn tìm đàn lợn war thog này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Có lẽ còn có thể thừa dịp bọn nó ngủ mà bố trí bẫy rập.
La Kiều leo xuống, hai tiểu liệp báo liền bám sát phía sau, bọn nó tận lực bắt chước nhất cử nhất động của La Kiều, làm thế nào bước đi trong bụi cỏ cao cao, làm thế nào nhìn chằm chằm mà không bị con mồi phát hiện, làm thế nào phán đoán thời điểm phát động công kích.
Tiểu liệp báo đều thông qua quá trình học tập như vậy để nắm giữ kỹ xảo đi săn cùng sinh tồn trong tương lai, La Kiều vì để bọn nhỏ nắm giữ tốt tiết tấu, mỗi lần đi săn đều không dám qua loa. Này không chỉ là vấn đề giáo dục đứa nhỏ mà cũng vì sự sinh tồn của một nhà bọn họ, nếu bốn lần đi săn không thành công, cậu hao hết thể lực, cuối cùng chờ đợi bọn họ chỉ có đói chết.
Gia Mã cũng để Tháp Tháp đi theo sau, nó hiện giờ không thể chạy nhanh, xem La Kiều đi săn, đối với Tháp Tháp mà nói cũng là cơ hội học tập tốt.
Đám lợn warthog trải qua một đêm nghỉ ngơi, bụng đã sớm đói tới kêu vang, thảo nguyên mùa khô không có cỏ xanh sung túc cung cấp cho đám động vật ăn cỏ như ngựa vằn cùng linh dương, nhưng lợn warthog cũng không bị ảnh hưởng quá lớn, răng nanh sắc bén có thể giúp chúng nó đào móc đám rễ cây chôn sâu dưới đất, bọn nó là cư dân thường trú trên thảo nguyên, ngẫu nhiên cũng có vài con từ nơi khác di cư tới, nếu có cơ hội, bọn nó thậm chí còn nếm thử thi thể của đám động vật chết đi, này rất khó làm người ta tin tưởng, nhưng nó lại chính là sự thật.
La Kiều lặng lẽ di chuyển tới gần một nhà lợn warthog, đi đầu là một con lợn warthog cái trưởng thành thể trạng cường tráng, một con lợn warthog trẻ tuổi, còn có tám con lợn warthog con. La Kiều cẩn thận chọn lựa con mồi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người một con lợn warthog con.
Mỗi một bước đi, La Kiều đều vô cùng cẩn thận, thời thời khắc khắc chú ý hướng gió biến hóa, một khi hướng gió thay đổi hoặc lợn warthog cảnh giác, cậu lập tức dừng lại.
Rốt cục, lúc khoảng cách với mục tiêu không tới ba mươi mét, La Kiều liền phát động công kích, lợn warthog cái cùng những con khác chạy tản ra bốn phía, La Kiều gắt gao đuổi theo phía sau con lợn warthog con mình đã nhắm, không tới mười giây liền ngáng ngã nó. Vừa định chấm dứt tính mạng lợn warthog con, không ngờ con lợn warthog trẻ kia đột nhiên vọt về phía cậu, này là con gái mới trưởng thành không bao lâu của con lợn warthog cái kia, mục tiêu La Kiều đang đuổi theo chính là đứa nhỏ của nó. Lợn warthog cái thường xuyên cùng nhau dưỡng dục ấu tể, tạo thành một gia đình, này cũng không có gì ngạc nhiên.
La Kiều quyết định thật nhanh, buông lợn warthog con ra, trực tiếp xoay người bổ nhào về phía con lợn warthog cái trẻ tuổi này, Gia Mã cũng xông lên giúp đỡ. Tuy Gia Mã không thể chạy trốn, nhưng giúp La Kiều chế phục một con lợn warthog trẻ tuổi thì không thành vấn đề. Nếu là con lợn warthog cái trưởng thành kia đuổi tới thì La Kiều tuyệt đối không dám làm thế này, Gia Mã cũng vậy. Bọn họ muốn đi săn chứ không phải muốn toi mạng.
Những con lợn warthog khá đã sớm chạy đi xa, La Kiều cắn chặt cổ lợn warthog, Gia Mã thì đè cơ thể nó. Con lợn warthog con bị hất ngã khi nãy nhân cơ hội chạy trốn, lại bị ba tiểu liệp báo núp trong bụi cỏ cao vừa vặn cản lại.
Tiểu liệp báo theo bản năng đuổi theo nó, đồng thời sử dụng móng vuốt chụp tới, ý đồ ngáng ngã đối phương, lợn warthog con lại vô cùng ương ngạnh, thủy chung chạy phía trước ba tiểu liệp báo. Con lợn warthog đang bị cắn cổ còn đang giãy dụa, La Kiều cùng Gia Mã đều không có khả năng buông con mồi để chạy tới giúp tiểu liệp báo, chỉ có thể nhìn bọn nhỏ một đường đuổi theo con lợn warthog con kia, mắt thấy sắp đuổi kịp, lợn warthog con đôt nhiên chui đầu vào hang động, không còn bóng dáng.
La Sâm cùng La Thụy cúi đầu nhìn, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía La Kiều: “Ba ba, không có.”
La Kiều đang gấp tới mức thở phì phò, nghe hai tiểu liệp báo nói xong thì suýt chút nữa nghẹn thở, cái gì mà ba ba không có a? Là con mồi không có!
Tháp Tháp có chút ngượng ngùng cuộn cái đuôi, Gia Mã buông lợn warthog ra, hướng về phía Tháp Tháp kêu hai tiếng, nó khá hài lòng với biểu hiện của đứa nhỏ.
Lợn warthog con tuy đã chạy thoát, nhưng cũng may bọn họ còn một con lợn warthog khác, hôm nay cũng không lo không có cơm ăn.
Lợn warthog chết đi bị kéo tới một lùm cây, La Kiều cùng Gia Mã thay phiên cảnh giác những kẻ săn mồi khác, ba tiểu liệp báo thì chỉ lo vùi đầu ăn.
Đối với tiểu liệp báo mà nói, có La Kiều cùng Gia Mã ở, bọn nó chỉ cần chuyên tâm ăn thịt là được.
Ngay lúc năm liệp báo lang thôn hổ yết, một đám khỉ đầu chó đột nhiên xông vào lãnh địa La Kiều. Nơi này cũng không phải nơi bọn nó muốn kiếm ăn, mục tiêu chính là hồ nước ngọt trong lãnh địa hoa báo.
Tiếng gào của khỉ đầu chó đực dọa ba tiểu liệp báo hoảng sợ, La Kiều cùng Gia Mã đồng thời đứng thẳng dậy, dựng đứng lỗ tai.
“Là khỉ đầu chó!”
Khỉ đầu chó kết thành đàn đối với liệp báo mang theo ấu tể tuyệt đối là tai họa!
Ba tiểu liệp báo lập tức rời khỏi con mồi, núp sâu vào trong lùm cây. La Kiều bảo Gia Mã cũng trốn đi nhưng Gia Mã lại bướng bỉnh ở lại tại chỗ.
Không chỉ có mình La Kiều muốn bảo hộ đứa nhỏ.
Đàn khỉ đầu chó dần dần tiếp cận, đi đầu chính là mấy con khỉ đầu chó đực cao lớn trường tráng, bọn nó thấy được La Kiều cùng Gia Mã, cũng thấy thi thể đã chết của lợn warthog.
Đàn khỉ đầu chó dừng lại, khỉ đầu chó đực ngẫu nhiên cũng bắt linh dương con hay ấu tể lợn warthog, cơ bản sẽ không bắt giữ lợn warthog trưởng thành. Bọn nó sẽ giết chết liệp báo ấu tể, liệp báo trưởng thành khi gặp khỉ đầu chó thường thường cũng sẽ tránh né. Hai con liệp báo này làm đàn khỉ đầu chó cảm thấy kì quái.
La Kiều cùng Gia Mã đều vô cùng khẩn trương, lùm cây phía sau bọn nó đang che dấu cho ba tiểu liệp báo, nếu bị đàn khỉ đầu chó bắt được, khả năng lớn nhất của nhóm tiểu liệp báo là bị ăn sống nuốt tươi.
Đàn khỉ đầu chó lục tục đi tới, đây là một đại gia đình tạo thành từ hơn năm mươi con khỉ đầu chó, bọn nó cùng nhau kiếm ăn, cùng sinh sống, nếu không phải nguồn nước gần chỗ ở bị khô cạn, chúng nó căn bản không xuất hiện trong lãnh địa La Kiều.
Đàn khỉ đầu chó cùng hai liệp báo giằng co một hồi, tựa hồ cũng không hứng thú lắm với con mồi của liệp báo. Cuối cùng, khỉ đầu chó đực phát ra một tiếng kêu, tiếp đó cả đàn khỉ đầu đó lại lục tục rời đi.
La Kiều cùng Gia Mã đều thở phào, nếu khỉ đầu chó tới gần thêm chút nữa, bọn nó sẽ lập tức xông tới, dùng cơt hể ngăn cản đàn khỉ đầu chó, tạo cơ hội cho tiểu liệp báo trốn thoát.
Đợi đến lúc khỉ đầu chó đi xa, La Kiều gọi mấy tiểu liệp báo trong lùm cây ra, tiếp tục ăn cơm.