– Thái viện trưởng, Vũ Hạo thế nào?
Thái Mị Nhi lúc rất bình tĩnh:
– Không sao, chỉ là cơ thể suy nhược, hồn lực tiêu hao cạn sạch, tinh thần lực cũng khô kiệt nghiêm trọng, nhưng cơ thể hắn không bị thương, vấn đề không lớn, chỉ cần thời gian nghỉ ngơi mà thôi.
Đông Nhi nhìn sang Thu Nhi:
– Người cũng xem nàng ta một chút đi.
Thái Mị Nhi hơi ngạc nhiên, trước đó hai cô gái này đối lập rõ ràng, không ngờ Đông Nhi bây giờ lại thể hiện như vậy, nội tâm cô bé thật thiện lương.
– Ừ.
Thái Mị Nhi đứng lên, nâng Thu Nhi vào trong lều, kiểm tra cơ thể nàng ta.
Đông Nhi thì lấy lều của mình ra, đưa Vũ Hạo vào trong đó nghỉ.
– A!
Thái Mị Nhi hô lên khiến mọi người kinh động.
Đông Nhi vội vàng nhìn qua lều bên kia.
Chỉ nghe tiếng Thái Mị Nhi vọng ra:
– Trọng thương ghê gớm, vết thương đều trí mạng, trị thương thật tốt, cầm máu đúng lúc, sinh mệnh vẫn ổn, may thật! Thương thế nghiêm trọng nhưng vẫn không nguy đến tính mạng.
Không lâu sau, Thái Mị Nhi ra khỏi lều, trầm giọng nói:
– Bọn họ quả nhiên chạm trán cường địch, chỉ không biết là có phải mấy tên tà hồn sư kia không. Khoảng cách với chỗ cũ rất xa, ta nghĩ có lẽ mấy cái xác thú này có khả năng cao nhất. ~~ chỗ này bà già này nói lại không khác gì cái đoạn hội thoại vừa la lên ngay phía trên này, mà cái đoạn trên dài 8 câu em tóm lại chỉ còn có 2 câu. Câu giờ tổ sư ~~ Đông Nhi, việc cấp bách như thế ngươi đừng nghĩ nhiều!
Đông Nhi nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười nói:
– Ta lúc mới thấy họ thì nghĩ nhiều một chút, nhưng giờ không sao đâu, ta tin Vũ Hạo, hắn không phải loại thấy trăng quên đèn.
Thái Mị Nhi mỉm cười:
– Tốt! Tất cả mọi người tranh thủ nghỉ ngơi đi, ta gác đêm, áp lực hôm nay thật không nhẹ.
Trương Nhạc Huyên mỉm cười, nói:
– May mắn có ngài ở đây, may mắn tất cả mọi người không sao.
Thái Mị Nhi nói:
– Tất cả mọi người không sao là quan trọng nhất. Nhạc huyên, ngươi cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi.
Trương Nhạc Huyên cũng không từ chối, nói:
– Được, lát nữa ta thay ngài.
Mọi người nhanh chóng ngồi xuống quanh hai cái lều, tiến vào trạng thái tu luyện, Đông Nhi giữ trại có Vũ Hạo. Nàng không qua xem Thu Nhi, trong lòng nàng đã không thèm để ý chuyện gì xảy ra trước đó.
Đông Nhi là cô gái thông minh, không bao giờ tự tìm phiền não, chỉ cần Vũ Hạo khỏe mạnh, mọi chuyện tốt lành.
Ghen, nữ nhi khó tránh khỏi, nhưng nữ nhi thông minh và tự tin thì tỉnh táo lắm.
Không hiểu sao khi nhìn thấy Thu Nhi mặc đồ của Vũ Hạo, trái tim nàng nhói một cái rồi thoải mái.
Nàng biết mình đối chọi Thu Nhi vì cô ta có dung mạo giống mình, giống nữ thần mà Vũ Hạo vừa thấy đã thương.
Nhưng nữ thần chỉ có một, đó là do mình và Vũ Hạo thi triển võ hồn dung hợp kĩ sinh ra, tướng mạo quan trọng vậy sao? Nếu vậy thì Quất Tử ở chung với Vũ Hạo lâu như vậy, khi Vũ Hạo còn chưa biết mình là nữ thần, hắn còn không tận dụng cơ hội kết đôi với Quất Tử sao?
Nhưng hắn không như vậy, hai năm rưỡi trở về, hắn vẫn quan tâm mình, mình còn lo gì?
Ghen chỉ khiến nàng bất an chốc lát, nghĩ lại thông suốt, bản thân nàng cũng giảm bớt địch ý với Thu Nhi
Tâm tình thoải mái, Đông Nhi cũng dần minh tưởng, khí tức quang minh khiến cho lều thêm ấm áp.
Mọi người cũng không quá xui xẻo, một đêm trôi qua yên bình.
Thái Mị Nhi và Trương Nhạc Huyên, Nhược Nhược thay phiên canh gác, không đánh thức mấy người kia.
Khi Vũ Hạo tỉnh dậy, hắn thấy thân thể bủn rủn, đầu đau như búa bổ, hồn lực trong cơ thể còn khoảng 3 phần, yếu vô cùng.
Mở mắt ra, hắn mờ mịt thấy một màu lam nhạt.
– Ta đang ở đâu đây?
Bất chợt trong lều có một mùi hương thoang thoảng làm hắn giật mình, vì mùi hương này rất quen thuộc.
– Đông Nhi, Đông Nhi!
Vũ Hạo ngay lập tức kêu lên, gắng gượng ngồi dậy.
Dù không có thương thế gì, nhưng chỉ việc đó cũng khiến hắn choáng váng, suýt nữa nằm lại.
Rèm cửa vén lên, mỹ nữ kinh hỉ chui vào
– Vũ Hạo, ngươi tỉnh rồi.
Đông Nhi chui vào mà đắc ý vô ngần, hắn tỉnh lại, cái tên đầu tiên kêu lên là tên của ta
Nhìn thấy Đông Nhi, Vũ Hạo lập tức nắm tay kéo nàng vào lòng, ôm chặt.
Đông Nhi bị hành động đột ngột của hắn khiến cho bất ngờ, nhưng nàng cũng nhanh chóng siết chặt hắn.
– Đông Nhi, nàng biết không? Ta sợ lắm.
Vũ Hạo thấp giọng nỉ non .
Đông Nhi ngẩn ngơ, trong lòng quái dị nghĩ, lời này ta nói mới đúng chứ?
– Ta sợ sẽ không còn được gặp lại nàng, ít nhất có hai lần ta bước một chân vào quỷ môn quan, cuối cùng vẫn còn may sống sót, Đông Nhi, ta nhớ nàng lắm.
Vừa nói hắn ôm nàng còn chặt hơn nữa.
Bất kể đối diện cường địch thế nào, hắn cũng có thể giữ bình tĩnh, nhưng lúc này hắn lại không thể.
Đông Nhi nhẹ huých vai hắn
– Tồi tệ, sao ngươi lại mạo hiểm như thế, sao không cùng đi với mọi người> Sao không dẫn ta theo?
Vũ Hạo không trả lời, vì hắn biết thật ra đáp án nàng đều đã rõ.
Hai người cứ thế ôm nhau, cảm nhận nhịp đập con tim, hình ảnh Vương Đông cuối cùng đã hòa nhập thành Đông Nhi.
Thật lâu sau.
– Hêy hêy. . . . . . lâu quá đó nha, Vũ Hạo sao rồi?
Giọng nói Thái Mị Nhi bên ngoài vọng vào
Đông Nhi mới nhớ lại bên ngoài còn cả mớ người, gương mặt đỏ lên xấu hổ, vội buông hắn ra oán trách liếc hắn.
Vũ Hạo hôn nhẹ lên má nàng.
Gương mặt vô cùng mịn màng mềm mại như hạnh nhân đậu hủ, mùi thơm thấm vào ruột gan, Vũ Hạo cảm thấy trong lòng muốn say (?? đọc đoạn này ta hết muốn hôn con gái). Nếu không phải bên ngoài có nhiều người đang chờ, hắn thật muốn hôn tới tấp…
Lúc hai người chui ra, cả đám đứng ngoài đang thầm cười khúc khích khiến cả hai nhất thời đỏ mặt.
Đông Nhi mắc cỡ xoay qua thúc vào vai hắn.
Nam nhi mặt thì dày hơn chút, hắn nói:
– Thái viện trưởng, Đại sư tỷ, Nhược Nhược tỷ, Vĩnh Nguyệt, Mặc Hiên. Tất cả mọi người không sao, thật tốt.
Thái Mị Nhi mỉm cười nói:
– Cơ thể ngươi thế nào?
Vũ Hạo nói:
– Còn hơi yếu, hôm qua đánh nhau rất lớn, nếu không có Thu Nhi liều mạng cứu ta, e rằng ta không gặp lại mọi người rồi. A, đúng rồi, Thu Nhi thế nào ? Nàng ta không sao chứ?
Thái Mị Nhi nói:
– Nàng còn ngủ, may là ngươi trị thương cho nàng kịp thời, tánh mạng an toàn, không hổ là võ hồn Hoàng Kim Long, trọng thương như thế mà khôi phục cũng rất nhanh, không có di chứng gì. Hôm qua các ngươi gặp chuyện gì vậy?
~~ Đoạn này là đoạn anh Hạo tự nhớ lại tình tiết mấy chương trước từ lúc đánh tà hồn sư ~~
~~ Đoạn này là đoạn anh bắt đầu kể lại câu chuyện đó, nghĩa là gần như lặp lại 2 lần, mệt quá không muốn biên, ai muốn xem tình tiết thế nào thì cứ đọc lại mấy chương trước ~~
Vũ Hạo sau khi thuật lại chuyện hôm qua, tất nhiên giấu đi việc dung hợp võ hồn và dùng máu cứu thương cho Thu Nhi, mọi người cảm thấy thật kinh hiểm, không ngờ hai người chạm trán ba hồn thú có võ hồn tam hợp kỹ.
Đông Nhi ngẩn ngơ, không ngờ Thu Nhi vì cứu hắn mà trọng thươn như thế, ánh mắt nhìn Thu Nhi liền thay đổi, bất giác hắn ôm cánh tay của Vũ Hạo, không biết đang nghĩ gì.
Thái Mị Nhi hít hà một hơi:
– Các ngươi gan cũng to quá, dù cho có là thiên tài tuyệt thế, nhưng bọn kia là tà Hồn đấu la đó! 1vs1 bản thân ta còn chưa chắc giết được bọn họ, hai đứa các ngươi cũng dám phá kế hoạch của chúng. Ngươi nói còn hai con gấu con đâu? Đem ra đi, coi chừng chúng bị lạnh chết.
Vũ Hạo liền phóng thích hai khối băng gấu con ra ngoài.
Hai con gấu nhỏ bị đông lạnh, như Tinh Thần Tham Trắc cho thấy sinh cơ trong người chúng vẫn bừng bừng như cũ.
Vũ Hạo đưa hai tay đặt lên hai khối băng, thu lại khí tức băng giá, thúc giu5c Huyền Thiên Công vận chuyển huyết mạch trong người chúng.
Hai con gấu con im lặng trên đất, không nhúc nhích.
Vũ Hạo hô hấp nhân tạo cho chúng, dần dần khiến tim chúng đập lại, hít thở bình thường.
Hai con gấu con như hai con chó to, chúng sinh ra chưa lâu, thậm chí còn chưa mở mắt được.
Thái Mị Nhi nói:
– Vũ Hạo, ngươi định thế nào?
Vũ Hạo nói:
– Nếu học viện cần thì mang về học viện, gấu con Ám Kim Khủng Trảo rất khó bắt được.
Thái Mị Nhi gật đầu, nói:
– Ừm vậy đi, dù bọn nó chỉ là sơ sinh, nhưng vài tháng nữa cứng cáp một chút, mấy con hồn thú trong khu đấu thú mà nghe chúng nó rống lên chắc cũng sợ chết khiếp.
Trương Nhạc Huyên nói thêm:
– Vậy trước hết nuôi chúng ở nội viện đi, có mọi người chăm sóc, chắc không có vấn đề gì.
Thái Mị Nhi gật đầu:
– Cũng chỉ có thể như thế.
Hai con gấu con đã dần bình phục, đột nhiên kêu la thê lương, như trẻ con đang khóc.
Mọi người đều là tinh anh đánh nhau, nhưng chẳng có ai thông thạo chuyện nuôi gấu con cả, nhất thời đối mắt nhìn nhau, chả ai biết làm sao.
Vẫn là Vũ Hạo linh động, nói:
– Hai bé gấu hẳn là đói bụng rồi, mà mẹ của chúng đã bị giết, thi thể chắc cũng bị mấy tên tà hồn sư khốn nạn kia mang đi. Thái viện trưởng, ngài có biết Ám Kim Khủng Trảo Hùng ăn gì không?
Tưởng sao, nói qua nói lại hắn cũng bán cái qua Thái Mị Nhi