– Thực không vui, theo ta vào đi!
Sau khi vào động, chỉ thấy một tảng đá màu trắng trên đỉnh tỏa ánh sáng, trong động không hề âm u như trong tưởng tượng, còn có vết tích bị con người chỉnh lý qua, có mùi hương nhàn nhạt xông vào mũi.
Sau khi đi vào chỗ sâu trong huyệt động, nơi này còn có một động trong động, Cơ Trinh ngừng lại, nhìn Vân Thiên Hà nói:
– Một lúc nữa đi vào, nghìn vạn lần không được hé răng, ta cùng nàng nói cái gì, ngươi đừng xen miệng vào, Liên Tinh rất ghét nam nhân, nếu như điên cuồng lên, ngay cả ta cũng sợ hãi!
Vân Thiên Hà gật đầu, nói:
– Nếu như ngươi có thể hỏi được phương pháp tu luyện chân khí chấn động từ nàng, kỳ thực ta tới đây hay không cũng không quan trọng, bối cảnh của Liên Tinh, các vị trưởng lão không chịu nói cho ta, nói vậy hẳn ngươi cũng biết?
– Ta đương nhiên đã biết!
Vẻ mặt Cơ Trinh có chút đắc ý nho nhỏ, nói:
– Liên Tinh là một tiền bối đồng lứa với lão tổ tông Quỷ Cốc năm xưa mở cửa ra, trước khi thế lực bên ngoài phong kín cửa ra, bị lão tổ tông đánh rơi vào trong cốc, mà khi biết được không còn hi vọng ra ngoài liền phát hiện, muốn cùng tằng tổ tông đồng quy vu tận, kết quả lại bị lão tổ tông phong tỏa tại đây, để nàng tự sinh tự diệt, chỉ là nàng vẫn chưa chết đi!
– Nàng nói là Liên Tinh là một người thuộc về thế lực bên ngoài trông coi cửa ra Quỷ Cốc?
Vân Thiên Hà hỏi:
– Vậy vì sao lúc đó không giết chết nàng, phong tỏa nàng ở đây làm gì?
Lúc này Cơ Trinh đột nhiên phun đầu lưỡi, hừ một tiếng nói:
– Không nói cho ngươi, hừ!
Thấy Cơ Trinh không muốn nói, Vân Thiên Hà không hỏi lại, liền đi theo nàng vào bên trong động, vừa vào động, Vân Thiên Hà liền cảm giác được một cỗ khí tức tinh thần nồng dậm, cũng tập trung vào người hắn, lỗ chân lông toàn thân nhất thời mở ra, hắn có cảm giác cổ quái như chính mình là con mồi bị thợ săn tập trung ngắm bắn.
Lúc này, Cơ Trinh đột nhiên đi lên, ngăn Vân Thiên Hà lại sau người, nói:
– Liên Tinh, là ta!
Sau khi đang nói xong, cỗ khí tức kia nhất thời biến mất vô tung.
Cơ Trinh đi tới một bên đặt tay lên một khối đá, sau khi nàng vận chuyển lực lượng vào bên trong, tảng đá nhất thời sáng lên, Vân Thiên Hà dựa vào cơ hội này, cũng thấy được phía trước có một nữ quần áo rách nát ngồi xổm, tay chân bị trói chặt.
Tóc nữ nhân này tuyết trắng, được chải vuốt qua, đơn giản buộc đằng sau, dài chấm mặt đất, sắc mặt ngoại trừ mười phần tái nhợt, nhìn qua tương đối còn trẻ, chỗ mi tâm còn có đốt tam điểm như chu sa, mũi ngọc thẳng tắp, tuy rằng bị nhốt trong động tối thời gian dài, nhưng cũng không hề làm mất đi tư sắc xinh đẹp của nàng.
Bất quá đôi mắt nữ nhân này mang theo một cỗ tinh mang hàn băng, giống như đông cứng xương tủy, làm người khác liếc mắt nhìn phảng phất như cảm giác chính mình bị rơi vào trong hàn băng luyện ngục.
Khi con mắt băng lãnh của nữ nhân này nhìn vào người Vân Thiên Hà, bị Cơ Trinh ngăn cản, ánh mắt nhìn Cơ Trinh lúc này mới nhu hòa hơn rất nhiều, mở miệng phát ra thanh âm khàn khàn nói:
– Tiểu Trinh nhi, ngươi đã đến rồi!
Cơ Trinh thấy thần sắc Liên Tinh tương đối bình tĩnh, đối với đầu cẩu hùng bên cạnh nàng không quá lưu ý, lúc này mới cười cười, nói:
– Liên Tinh, ngày hôm nay ta dẫn theo một đầu cẩu hùng tới thăm ngươi, ngươi sẽ không chú ý chứ?
Liên Tinh vẫy tay bảo Cơ Trinh bước tới, ngồi bên cạnh nàng, vuốt vuốt đầu nàng, nở nụ cười nhạt nhạt, nói:
– Rõ ràng là người, ngươi cớ gì nói là cẩu hùng, ta còn chưa tới mức không phân biệt được người và thú!
Cơ Trinh thấy tâm tình Liên Tinh ngày hôm nay tương đối tốt, con mắt nháy nháy, nhìn Vân Thiên Hà trầm mặc đứng một bên, liền hỏi:
– Liên Tinh, gần đây trên phương diện tu luyện ta có chút không rõ, ngươi có thể chỉ điểm cho ta một chút hay không?
– Nói đi!
Cơ Trinh do dự một chút, mở miệng hỏi:
– Liên Tinh, làm thế nào mới có thể khiến cho khí huyết và lực lượng trong cơ thể ba động tạo thành chấn động?
Nghe vậy, lúc này Liên Tinh đột nhiên rơi vào trầm mặc, thần sắc âm tình bất định, bắt đầu phát sinh biến hóa, xích sắt trên người lúc này bắt đầu ào ào rung động.
Cơ Trinh thấy thế, biết là điềm báo Liên Tinh phát cuồng, nhất thời quá sợ hãi, nói:
– Liên Tinh, ngươi không nên tức giận, coi như ta chưa hỏi gì!
Cơ Trinh còn chưa nói xong, lúc này con ngươi đột nhiên trở nên trắng bạc, có vẻ mười phần đáng sợ, lập tức kinh hô một tiếng, liên tục lui về phía sau.
Mà con mắt Liên Tinh biến thành trắng, lúc này khí tức cũng bắt đầu chuyển gấp, lực lượng toàn thân cũng bắt đầu chuyển động điên cuồng, lúc nàng ngẩng đầu, thấy được Vân Thiên Hà trầm mặc đứng một bên, đột nhiên từ trên ghế đá nhảy tới, giống như là nổi cơn điên, rít gào:
– Giết, ta muốn giết tên phụ lòng ngươi, ta muốn giết ngươi!
– Liên Tinh, không nên!
Cơ Trinh thấy Liên Tinh đã nổi cơn điên đánh thẳng về phía Vân Thiên Hà, liền lo lắng quát lớn:
– Đồ ngốc, ngươi còn không mau chạy, nàng thực sự sẽ giết ngươi!
Vân Thiên Hà không chút động tĩnh, đứng nguyên tại chỗ, tại lúc Liên Tinh nhảy tới, cách hắn chưa đủ một thước, trong lòng Vân Thiên Hà tính toán, hơi lùi lại hai bước.
Lúc Liên Tinh điên cuồng nhảy tới, chiếc xích trói trên thân nàng đã bị kéo tới đầu cùng, thẳng tắp căng cứng, Vân Thiên Hà lui lại hai bước, nàng đã không thể nào tiếp tục tiến tới, đôi bàn tay tái nhợt của nàng bắt lấy khoảng không trước mặt Vân Thiên Hà, thần sắc trên mặt tràn đầy oán hận và thống khổ, vẫn điên cuồng gào thét:
– Ta muốn giết tên phụ lòng ngươi, giết ngươi!