“Nhưng mà có vẫn còn có rất nhiêu công dụng khác, ví dụ như… Tô Khiết mỉm cười, giọng nói của cô khựng lại, gương mặt trở nên sa sầm, rồi lạnh lùng bổ sung:”Giết người.”
Tô Khiết vừa mới nói dứt lời, cô đã nắm chặt con dao gọt trái cây đâm về phía Lưu Cầm.
“Á, Tô Khiết cô điên rồi à, cứu tôi với.” Lưu Cầm sững sờ, sau khi tỉnh táo lại, gương mặt trở nên trắng bệch, cô ta vừa thét lớn vừa bỏ chạy.
Chỉ có điều đột nhiên Tô Khiết nhấc chân kẹp hai chân của Lưu Cầm lại với nhau thật chặt.
Con dao gọt trái cây trong tay Tô Khiết nhanh chóng sượt lên người Lưu Cầm, tốc độ rất mau, nhanh đến mức khó mà nhìn rõ được con dao đã sượt vào đâu.
“Á,á, á,…”
Tiếng rú chói tai của Lưu Cầm vang lên trong khắp căn phòng, tiếng rú cũng những kẻ đã bị mất mật.
Cô ta muốn bỏ trốn nhưng lại bị Tô Khiết kẹp chân, không thể nhúc nhích nổi, thậm chí suýt chút nữa đã trượt té, có điêu may mà cô ta đứng gân cái bàn, có thể vịn bàn để mượn lực.
Chỉ có điều, lúc cô ta cảm nhận được con dao trong tay Tô Khiết cắt trên lưng mình thì cũng sợ đến mất hồn vía.
Trong chốc lát, Tô Khiết ngừng lại, Lưu Cầm vẫn còn rú chói tai, một lúc lâu sau cô ta mới trở nên bình tĩnh, nhận ra Tô Khiết đã ngừng lại rồi.
Hơn nữa, cô ta cũng nhận ra trên người mình không có chỗ nào bị đau cả, rõ ràng là Tô Khiết không hề chém cô ta.
Chỉ có điều quần áo đã bị cắt vụn, nhưng cái loại dây vẫn còn chưa đứt, vẫn treo trên người Lưu Cầm.
Tô Khiết rút chân về, tùy tiện đặt con dao gọt trái cây lên bàn.
“Ừm, cô có thể ra ngoài được rồi.” Tô Khiết nhìn cô ta, cô nhếch môi, nở nụ cười xán lạn.
Lưu Cầm hít sâu một hơi, làm sao cô ta có thể ra ngoài với bộ dạng này kia chứ? Mặc dù quần áo vẫn còn treo trên người nhưng lại không che được gì cả.
Trong căn phòng riêng khác, mọi người đều há hốc miệng mồm, bầu không khí im phăng phắc, không ai nói năng tiếng nào, dường như đến tiếng hít thở cũng nhỏ nhẹ hơn nhiều.