Bởi vì các thợ thủ công đã chết trong trận động đất nên Tào Vương gia không biết hoả pháo dùng làm việc gì. Bọn họ chưa thấy vật này bao giờ, hơn nữa còn quá nặng nên vất ngay tại chỗ, không để ý tới. Dân chạy nạn cũng không hứng thú với những khẩu pháo nằm bất động nên chúng vẫn nằm tại chỗ cho tới giờ.
Đỗ Văn Hạo phân công hộ vệ chuyện hoả pháo lên các đống đổ nát. Từ nơi đó có thể bao quát cả đường phố.
Mặc dù có binh lính cảnh giới từ xa nhưng vì khi ấy hoả pháo vẫn chưa xuất hiện, những binh sĩ này chưa từng nhì thấy trước đó nên không biết mấy người Đỗ Văn Hạo đang làm gì. Khắp nơi tràn ngập dân chạy nạn đang tìm kiếm thứ gì đó nên binh lính cũng nghĩ mấy người Đỗ Văn Hạo cũng làm như dân chạy nạn nên chỉ đứng nhìn từ xa, không tới ngăn cản.
Sau khi cố định xong mấy khẩu hoả pháo, Đỗ Văn Hạo tự mình ra tay. Hắn cho thuốc nổ vào trong hoả pháo, nhắm ra ngoài đường phố.
Ngay khi mọi thứ chuẩn bị xong thì lại vang lên tiếng quát mắng né tránh. từ xa xa một đội binh giáp đang tiến lại. Đội nghi thức đao kiếm sáng loáng, uy phong lẫm liệt.
Đỗ Văn Hạo thầm mắng chửi Tào Vương này. Chạy nạn mà còn bày trò sĩ diện. Lão Tử cho ngươi bày này!
Một lần nữa Đỗ Văn Hạo chỉnh khẩu đại pháo, hắn cầm một cây đuốc đứng đợi.
Cuối cùng một chiếc xe ngựa có ô lớn màu vàng xuất hiện. Đó chính là dấu hiệu của Hoàng đế.
Trong lúc này Tào Vương đang ngồi trong xe. Tâm trạng hắn rất nóng vội. Mới lúc trước hắn nhận được tin bẩm báo đại quân Nữ Chân đã xuôi nam, quân đội của hắn đã sụp đổ, bỏ trốn khắp nơi. Quân tiên phong của Nữ Chân đang thẳng tiến tới kinh thành. Bây giờ chúng chỉ còn cách kinh thành chưa tới một trăm dặm. Trong khi đó lòng quân của Cấm quân bốn xung quanh kinh thành đã dao động, chỉ e là không ngăn cản được đại quân Nữ Chân tấn công. Tào Vương tự biết hoàn cảnh của mình nên lập tức hạ lệnh chạy nạn về phương nam.
Khi đội ngũ ra tới ngoài, không hiểu tại sao trống ngực Tào Vương gia đập mạnh hơn nhiều. Tóm lại là hắn có cảm giác có cái gì đó không ổn. Có lẽ là tiếng kêu khóc của nạn dân hai bên đường, hay là tiếng quát mắng của binh lính. Tóm lại là một cảm giác rất khó chịu, Tào Vương gia cau mày, đẩy màn xe, thò đầu ra ngoài quan sát.
Ngay trong tích tắc đó, Tào Vương gia nhìn thấy ở trên đống đổ nát cách đó không xa có hoả quang loé lên. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một vật tròn bay về phía hắn nhanh như chớp.
Tào Vương gia kinh hãi gào lên, theo tiềm thức hắn giơ tay che mặt nhưng hắn đã không biết rằng vật này là thứ không thể ngăn cản bằng tay.
Ầm một tiếng, vật hình tròn đó đập nát chiếc xe ngựa xa hoa của hắn. Một tiếng nổ vang lên, lập tức chiếc xa bốc cháy hừng hực.
Thì ra phát đạn pháo mà Đỗ Văn Hạo bắn ra là đạn cháy mà mấy người Lý Hoàng đã làm theo yêu cầu của hắn.
Ngọn lửa bao quanh người Tào Vương gia. Âm thanh kêu gào thảm thiết của hắn vang vọng. Tào vương gia nhảy khỏi xe, hai tay vung loạn xạ. Ngọn lửa đã nuốt trọn người hắn. Binh lính bốn phía xung quanh vội vàng chạy tới dập lửa.
Nhưng đúng lúc đó mấy tiếng nổ khác lại vang lên. Mấy viên đạn pháo khác bay tới nổ bốn phía xung quanh chiếc xe ngựa, biến bốn xung quanh Tào Vương gia thành một biển lửa.
Đỗ Văn Hạo cười ha hả. Hắn vốn định dùng đạn sắt hình tròn nhưng nếu đạn sắt bắn không trúng thì sẽ không gây thương tổn gì cho Tào Vương gia. Đỗ Văn Hạo đập nát một viên đạn đất sét, phát hiện bên trong viên đạn có lưu huỳnh, dầu lửa để đốt cháy đồ vật. Hắn biết viên đạn này là đạn cháy nên quyết định lắp đạn đất sét vào tất cả những khẩu pháo. Lúc trước đạn đất sét này chưa bắn thử, Đỗ Văn Hạo cũng không biết có dùng được không nhưng hắn vẫn cứ đánh cuộc, không ngờ lại thành công.
Những tiếng nổ chưa từng nghe thấy liên tiếp vang lên làm lũ ngựa hoảng sợ, hí lên rồi chạy loạn ra bốn phía xung quanh. Ngay sau đó những viên đạn cháy liên tiếp bay tới đốt cháy tướng sĩ và các đại thận đi theo Tào Vương gia, cả ngựa cũng bị ngọn lửa thiêu cháy. Thân mình còn chưa lo nổi nên không còn ai cố sức tới cứu Tào Vương gia.
Lúc này trời đã lạnh, Hoàng bào bằng tơ lụa của Tào Vương gia lại là chất dẫn lửa rất tốt, bên trong hắn lại còn mặc quần áo bông nên càng không thể cở ra nhanh được. Những thái giám và binh sĩ tới cứu hắn lại không thể nào tìm ra nước dập lửa chỉ trong khoảng thời gian ngắn nên Tào Vương gia nhanh chóng biến thành một ngọn đuốc sống đang nhảy múa.
Lúc này đội ngũ đã tán loạn. Toàn thân Tào Vương gia bốc lửa, vung chân múa tay kêu gào thảm thiết. Một chiến mã kinh hãi hất tung tên lính trên lưng xuống sau đó lồng lên bỏ chạy. Trước tiên chiến mã hất ngã Tào Vương gia rồi hai chân sau nặng nề giẫm nát lồng ngực Tào Vương gia.
Âm thanh thảm thiết của Tào Vương gia là kết quả của lửa thiêu cùng chiến mã giẫm nát ngực.
Sau chiến mã này còn mấy chiến mã khác cũng hoảng sợ chạy theo. Dưới vó ngựa hoảng loạn, Tào Vương gia bị giẫm nát nhừ.
Không biết khi đó có ai đó gào lên: “Quân Nữ Chân đã tới sát thành rồi. Chạy mau!”.
Cả con phố lập tức vô cùng hỗn loạn. Dân chạy nạn trước đó bị binh lính đẩy sang hai bên đường, không còn nhẫn nhịn được, tất cả vùng lên đẩy binh lính, điên cuồng chạy ra ngoài thành.
Vô số bàn chân giẫm đạp lên thân thể hấp hối của Tào Vương gia. Tới khi dân chạy nạn bỏ chạy hết nhưng tên lính vô cùng sợ hãi khi nhận ra thi thể của Tào Vương gia đã bị giẫm nát, không còn nhận ra hình người.
Đỗ Văn Hạo vô cùng vui vẻ, hắn thừa dịp hỗn loạn dẫn theo hộ vệ rời khỏi đống đổ nát sở quân khí quay về hầm ngầm ở quỷ trạch.
Vào ban đêm, từ dưới giếng khô, bọn họ nghe thấy tiếng kêu là vang trời bên ngoài, tiếng kêu la vang lên không ngừng bên tai mọi người, kéo dài suốt một buổi đêm.
Ngày hôm sau âm thanh đó biến mất, Đỗ Văn Hạo vẫn không dám mạo hiểm ra ngoài kiểm tra. Hắn đợi sau hai ngày mới phái Hứa Văn Cường cùng hai gã hộ vệ thận trọng rời khỏi giếng khô ra ngoài điều tra tình hình.
Mấy người nhanh chóng quay lại báo tin, tâm trạng vừa vui mừng, vừa sợ hãi nói: bên trong thành gần như không còn bóng người, ngoài trừ thi thể của những người đã chết và dân chạy nạn tàn phế. Sau khi hỏi thăm tình hình mới được biết khi quân Nữ Chân đánh vào thành đã xảy ra chém giết với quân Tống, chém chết rất nhiều quân Tống, quân Tống bỏ trốn, dân chạy nạn trong thành cũng chạy hết. Trong thành không còn một ngôi nhà nguyên vẹn, cũng không còn tài sản gì vì vậy quân Nữ Chân bỏ thành đánh về phía nam.Lúc này Đỗ Văn Hạo mới quyết định rút đi.
Khi ra khỏi hầm ngầm, quả nhiên trên mặt đất có vô số thi thể. Các thi thể đã bắt đầu thối rữa. Mùi hôi thối, tanh tưởi của tử thi trong thành vô cùng nồng nặc, sộc vào mũi là con người rất khó chịu, không thở nổi. Đỗ Văn Hạo bảo mọi người dùng khăn bông ướt che miệng, khi đó mới dễ chịu đôi chút.
Trong thành không có bóng dáng binh lính. Đi trên những con đường đầy thi thể, nhóm người của Đỗ Văn Hạo rời khỏi thành. Đỗ Văn Hạo đi tới chỗ gửi ngựa trước đây nhưng nơi đó không còn bóng người nào. Nhất định là khi người Nữ Chân đánh tới, những thành viên đội đặc chiến coi ngựa bất đắc dĩ phải bỏ trốn.
Bây giờ người Nữ Chân đã làm chủ mảnh đất này. Nếu đi trên đường nói không chừng sẽ đụng phải quân Nữ Chân, Đỗ Văn Hạo quyết định đi theo đường nhỏ, tránh thành thị đi về hướng nam.
Trên đường đi cũng gặp phải quân cường đạo hay tặc phỉ nhưng nhóm của Đỗ Văn Hạo nhiều người, lại có đội hộ vệ và thành viên đội đặc chiến nên suốt đường đi vẫn hoàn toàn vô sự.
Nhóm người chạy nạn của Đỗ Văn Hạo bao gồm già trẻ lớn bé của mấy nhà. Trẻ nhỏ lần lượt là tiểu đệ đệ của Bàng Vũ Cầm, con của phụ thân Bàng Cảnh Huy và tiểu thiếp Ngọc nhi mới hai, ba tuổi, tiểu muội muội Đậu Đậu năm nay mới sáu tuổi, đứa con mới một, hai tuổi của Trang Huýnh Mưu, vẫn còn phải đang bế bồng trên lưng vẫn có thể trèo đèo vượt suối được nhưng vấn đề là Bàng lão thái thái tuổi đã cao, Bàng Vũ Cầm đã mang thai bảy, tám tháng, việc trèo đèo lội suối rất cực nhọc. Các thành viên đội đặc chiến làm hai chiếc cáng tre, chậm rãi cáng hai người đi trên những đoạn đường hiểm trở. Những đoạn đường bằng phẳng thì để hai người tự đi nên hai người cũng không quá mệt nhọc.
Dìu già dắt trẻ gian khổ hơn một tháng trời cuối cùng cũng vượt qua vùng đất khống chế của Tào Vương, tới nơi không có quân Nữ Chân xâm nhập. Lúc này Đỗ Văn Hạo mua mấy chiếc xe lớn, mọi người ngồi xe đi theo hướng tây nam, đi về phía nước Đại Lý.
Khi đi trên đường Hồ Nam, đi qua các trạm kiểm soát trên đường mới được biết đoạn đường này bị canh phòng rất nghiêm ngặt, lại là người của Bạch Y Xã. Hơn nữa Đỗ Văn Hạo còn biết thủ lĩnh của toán quân này là mười mấy người hắn thả lần trước.
Đỗ Văn Hạo không muốn lộ diện nhưng hắn nhớ ra lần trước Bạch Y Xã đã gửi ở chỗ hắn Thánh quyển chí bảo, hắn liền bảo Lâm Thanh Đại cầm Thánh quyển, lặng lẽ lẻn vào chỗ ở của Bạch Y Xã, để Thánh quyển lên thư án. Sau khi Lâm Thanh Đại nhìn thấy đối phương vô cùng vui mừng nhìn thấy Thánh quyển, phái người ra dò xét xung quanh mới lặng lẽ biến mất.
Nhóm người của Đỗ Văn Hạo tiếp tục lên đường. Trên đường đi nghe được tin tức rằng Tào Vương gia đã chết vì bị hành thích. Các lộ quân của hắn chia năm xẻ bảy, đều tự làm theo ý mình. Quân Nữ Chân đánh qua địa khu bình nguyên, chiếm kinh thành Khai Phong của Bắc Tống thì bị vùng núi ngăn trở, không tiếp tục xuôi nam nữa mà quay sang tấn công Tây Hạ.
Có thể nói Bắc Tống đã diệt vong thế nhưng không còn hình bóng của Nam Tống vì lịch sử đã hỗn loạn sau này có thể thành lập Nam Tống hay không thì vẫn chưa ai hay biết.Đoàn người của Đỗ Văn Hạo một mạch xuôi nam.
Trên đời nếu không có sự trìng hợp thì không bao giờ có chuyện. Đỗ Văn Hạo nghe được tin tức của Lý Phố. Đội quân của hắn đã phát triển tới hơn một vạn người, khống chế một vùng đất rộng lớn, mà quãng đường tới Đại Lý không còn xa, chỉ mấy ngày đường nên Đỗ Văn Hạo hạ lệnh cho Hứa Văn Cường mang theo đội hộ vệ và thành viên đội đặc chiến đi tìm Lý Phố nương tựa, tạo dựng sự nghiệp, không nên theo hắn tới Đại Lý.
Ban đầu nhóm của Hứa Văn Cường không đồng ý. Đỗ Văn Hạo kiên trì thuyết phục. Hắn nói hai thiếp của hắn và Vương Nhuận Tuyết hoàn toàn có thể bảo vệ an toàn cho mọi người, hơn nữa đoạn đường này đã rất an toàn, trên đường đi rất trật tự, nghiêm chỉnh, không còn nạn thổ phỉ, không cần phải tới Đại Lý nữa. Hắn không muốn ngăn cản tiền đồ của mọi người.
Hứa Văn Cương nghe Đỗ Văn Hạo kiên quyết như vậy. bản thân họ cũng muốn ra đi tạo dựng tương lai cho mình nên liền dập đầu cáo biệt. Hứa Văn Cường mang theo đội hộ vệ và những thành viên đội đặc chiến còn lại đi tìm Lý Phố.
Đỗ Văn Hạo cùng người nhà và người nhà của Bàng Cảnh Huy, Trang Huýnh Mưu tiếp tục đi về phía nam. Đoạn đường này không có gì đáng nói. Cuối cùng bọn họ cũng tiến vào đất Đại Lý.
Ở vùng biên giới có rất nhiều dân . chạy nạn chạy vào Đại Lý. Đại Lý không còn phong toả dân chạy nạn nữa vì Đại Lý có rất nhiều đất chưa khai khẩn, cần rất nhiều nhân lực. Nhiều dân chạy nạn tới Đại Lý có thể làm gia tăng dân số lên rất nhiều nhưng cũng tăng thêm rất nhiều sức lao động quý giá vì vậy không những Đại Lý đã không ngăn cản mà còn cứu giúp những thứ cần thiết cùng với định rõ vùng đất khai khẩn cho dân chạy nạn.
May mắn là Bàng Vũ Cầm đã đoán trước tình thế không hay sắp tới nên cho đào hầm ngầm, đồng thời nàng đã cho di chuyển rất nhiều vàng bạc, châu báu nên khi ba nhà chạy tới Đại Lý vẫn rất sung túc.
Từ một Đại Tống binh mã loạn lạc đi vào một Đại Lý quốc thái dân an, nhìn cảnh chim hót, hoa nở, nam đồng ruộng, nữ dệt vải, thôn phụ giặt vải bên bờ sông, cảnh tượng điền viên đó làm mọi người vô cùng vui sướng..