– Thiên Hà, có phải ngươi có suy nghĩ gì hay không?
Cước bộ Vân Thiên Hà tương đối nhanh, vừa đi vừa nói:
– Những suy nghĩ này còn cần phải thông qua thực nghiệm để chứng thực, xin thứ lỗi chưa thể nói ra, chờ khi vãn bối có căn cứ xác thực sẽ báo lại cho tiền bối!
Cơ Trường Không nghe nói, cũng không hỏi lại, liền theo Vân Thiên Hà ra sân.
Bất quá bọn họ vừa mới tới cửa, lúc này Cơ Hi Nhân đuổi tới, nói:
– Nếu như muốn thực nghiệm, lão phu cũng có chút hiếu kỳ, có thể đi xem?
– Đương nhiên có thể!
Vân Thiên Hà lên tiếng, ba người cùng tiến về phía địa phương cửa ra.
Ngay lúc Vân Thiên Hà khuất bóng, lúc này Cơ Trinh lặng lẽ từ trong nội viện đi ra, phía sau cũng hiển lộ mấy cái đầu nhỏ bé, tất cả đều rất hiếu kỳ, nhưng lại bị Cơ Trinh hung hăng cho ăn vài cái gõ, lập tức chạy trở về luyện công. Cơ Trinh nhìn thoáng qua phương hướng mấy người Vân Thiên Hà rời khỏi, rất nhanh liền lặng yên theo sau.
Khi Vân Thiên Hà một lần nữa xuất hiện tại phụ cận hồ nước nhỏ nơi cửa ra Quỷ Cốc, chỉ thấy mấy vị trưởng lão đều đã tập trung đầy đủ.
Mấy người Man tộc cao to đều ôm những cây gỗ lớn trong tay, còn có mấy tảng đá và một số thứ Vân Thiên Hà yêu cầu, sau khi thấy Vân Thiên Hà bước tới, tất cả đều ngây ngô cười cười.
Vân Thiên Hà gật đầu mỉm cười đáp lại, nghĩ không ra mấy người cao to lại lập tức sờ sờ đầu, có vẻ rất kích động, để Vân Thiên Hà cảm thấy có chút buồn bực không giải thích được.
Quỷ Hoàng thấy Vân Thiên Hà dẫn theo Cơ Trường Không và Cơ Hi Nhân tới, thuận miệng nói:
– Những thứ mươi muốn đều đã được chuẩn bị thỏa đáng, ngươi dự định lúc nào thực nghiệm?
Vân Thiên Hà nói:
– Trước tiên đốt lửa lên xem.
Nói xong, Vân Thiên Hà dặn mấy người Man tộc cao to bẻ gẫy những thân cây lớn, tại bốn phương hướng khác nhau xếp hành bốn đống nhỏ, sau đó lấy cây đuốc, trước tiên châm lửa đốt một đống.
Sau khi đống lửa bị đốt lên, Vân Thiên Hà quan sát cẩn thận, thấy tốc độ cháy của ngọn lửa có hơi chút chậm chạp, liền lập tức lấy một ít khối gỗ tươi bỏ vào trong, nhất thời khói lửa tỏa dày đặc.
Sau đó Vân Thiên Hà châm đống lửa thứ hai, lại dùng phương pháp cũ quan sát tình hình lửa cháy, sau đó cho thêm gỗ tươi chế tạo khói mù.
Các trưởng lão xung quanh thấy Vân Thiên Hà liên tục châm liền bốn đống lửa, nhưng vẫn đang quan sát cái gì đó, đều có chút không giải thích được.
Sau khi đống lửa thứ tư cũng tỏa ra khói mù dày đặc, Cơ Hi Nhân nói:
– Hài tử, bốn đống lửa này tỏa ra khói mù, theo thời điểm ngươi châm lửa từ từ bốc lên, khói lửa tại không trung dừng lại mấy tức mới bắt đầu tiêu tan, trong đó rốt cuộc là có ảo diệu gì?
Vân Thiên Hà không giải thích, lúc này lại lấy mấy khối đá lớn đặt tại các vị trí khác nhau, tại chỗ lõm sâu trong các khối đá được chế tạo từ trước đổ đầy nước, sau đó phân biệt đổ thêm nước vào mỗi khối đá, để nước bên trong tràn ra, Vân Thiên Hà cẩn thận quan sát tình huống nước bị tràn ra, phát hiện nước cũng có hiện tượng dựng lại một tức, không hề đều đặn.
Cuối cùng là thực nghiệm phi thạch, Vân Thiên Hà dặn mấy người Man tộc phân biệt đứng tại mấy vị trí khá cao, mỗi người giữa một đống đá với trọng lượng tương đồng, sau đó để bọn họ cứ cách một thời gian lại thả một tảng đá xuống bên dưới.
Trong lần thực nghiệm này, Vân Thiên Hà phát hiện, tại lúc mấy người đồng thời thả đá xuống, dưới tình huống trọng lượng, độ cao, thời gian bằng nhau, nhưng khi những tảng đá rơi xuống đất tại chênh lệnh với tính toán, vẫn là một tức, cứ như vậy tạo thành tình cảnh trước sau có điều khác nhau.
Làm xong những thực nghiệp đơn giản này, thấy mọi người đều có vẻ mười phần hiếu kỳ, đều đang nhìn hắn, lúc này Vân Thiên Hà mới nói:
– Mấy thực nghiệm vừa rồi, ta chỉ là muốn chứng thực một ít hiện tượng tự nhiên nơi đây, có thể tồn tại sai biệt về thời gian, thế nhưng trải qua thực nghiệm đã phát hiện, xác thực tồn tại sai biệt, mà sai biệt này đại khái là thời gian một tức!
– Những điều này có thể chứng minh cái gì đây?
Cơ Trường Không không giải thích được hỏi.
– Xác thực còn chưa chứng minh được cái gì!
Vân Thiên Hà đi tới bên cạnh hồ nước nhỏ, cầm lấy cây đuốc, giơ trên mặt hồ, yên lặng quan sát hồi lâu, quan sát hình ảnh cây đuốc dưới mặt nước biến hóa, sau đó lại huy vũ cây đuốc, quan sát độ nữu khúc của hình ảnh cây đuốc trên mặt nước, phát hiện hình ảnh ngược này xuất hiện cảm giác khác nhau.
Trong lòng dần dần có chút manh mối, Vân Thiên Hà một lần nữa thử tiến vào trong thông đạo, cảm thụ biến hóa bên trong, phát hiện ra biến hóa sản sinh trong thông đạo cùng với biến hóa tại hồ nước bên ngoài tồn tại sự khác nhau, đại khái vào khoảng hai tức.
Vì vậy Vân Thiên Hà một lần nữa thử tiến sâu hơn nữa, tiếp tục cảm giác biến hóa mãnh liệt bên trong, phát hiện biến hóa càng lớn hơn một chút, khoảng bốn tức, nhưng tiếp tục đi về phía trước, liền cảm giác rõ ràng có một cỗ lực lượng cản trở cường đại.
Lúc này Vân Thiên Hà phát ra một cỗ lực lượng, dùng lực lượng bản thân để chống lại cỗ lực lượng cản trở kia, sau khi tiến vào sâu hơn, liền triệt để bị cách trở, không thể tiếp tục đi sâu vào hơn nữa, nói rõ tiếp tục đi về phía trước đã bị một cỗ lực lượng phong ấn, mà cỗ lực lượng kia ẩn chứa trong thông đạo, biến hóa mười phần cường liệt, giống như một loại ba động vặn vẹo thời không nào đó.
Khi ra khỏi thông đạo, Quỷ Hoàng tới trước hỏi:
– Sao rồi?
Vân Thiên Hà cũng hỏi:
– Trong Quỷ Cốc, có vị tiền bối nào dùng chân khí để sản sinh chấn động, mà cỗ ba động này phải hoàn thành trong một tức?
Quỷ Hoàng nghe vậy liền lắc đầu, nói:
– Loại phương pháp này lão phu đã từng nghe nói, dùng phương pháp bình thường lão phu cũng có thể miễn cưỡng làm được, nhưng không có phương pháp hệ thống rèn luyện cụ thể, như ngươi nói, trong một tức có thể làm được rất khó khăn, trong cốc chưa có người nào thử qua, hơn nữa cực độ nguy hiểm, chấn động huyết khí và nội tức, thậm chí là tủy chất, lực lượng trong cơ thể cũng sẽ tùy theo sản sinh ba động kịch liệt, nếu không cẩn thận có thể tạo thành nội thương nghiêm trọng, thậm chí kết quả tự bạo mà chết!
Vân Thiên Hà nói:
– Vậy điện hạ có biết loại phương pháp này?
Cơ Hi Nhân đột nhiên đi tới, nói:
– Ngươi không đề cập tới, chúng ta thực sự đã quên một việc, tổ phụ, người có từng nhớ kỹ nữ nhân điên đã từng muốn tự bạo đồng quy vu tận với ta nhưng không thành công, hình như nàng biết loại phương pháp này!
Quỷ Hoàng nhất thời nghĩ tới, có chút động dung nói:
– Ngươi đang nói tới nữ nhân điên tên gọi Liên Tinh bị nhốt vĩnh viễn trong Khốn Thần Động, lẽ nào nàng còn chưa chết?
Cơ Hi Nhân gật đầu nói:
– Đúng vậy, nàng còn sống!
– Ta có thể gặp nữ nhân này hay không?
Lúc này Vân Thiên Hà chen vào hỏi.
– Trăm triệu lần không thể!
Lời này vừa nói ra, mấy trưởng lão ở đây đều biến sắc, cùng lên tiếng ngăn cản.