……..
Phía này, Diệp Thành đã tìm tới một khu rừng sâu, hắn nghỉ ngơi được một canh giờ rồi mới thở phào và từ từ mở mắt.
“Cảnh giới Chân Dương”, Diệp Thành khẽ nắm tay, hắn cảm nhận sức mạnh từ nắm tay và tinh nguyên dồi dào trong cơ thể, hắn bất giác mỉm cười, sức mạnh này khiến hắn cảm thấy hân hoan.
Diệp Thành vươn vai triệu gọi Tử Huyên.
Tử Huyên vẫn như trước, xuất hiện với vẻ mặt không hề có tình cảm, nó như cây lao đứng thẳng, đôi mắt vô hồn.
Mặc dù là hình nộm nhưng Diệp Thành nhớ rất rõ hình nộm của mình đã chém chết hai tên Huyết Vu ở cảnh giới linh hư, vả lại sau khi trải qua tẩy lễ của thiên kiếp, nó càng bất phàm hơn, cơ thể rắn chắc thấy rõ, bên cơ thể còn có từng đường lôi điện bao quanh.
“Tốt lắm, tốt lắm”, Diệp Thành mỉm cười hài lòng với hình nộm hiện tại.
Diệp Thành cất Tử Huyên đi và triệu gọi tiên hoả, thiên lôi.
Ngay sau đó, tiên hoả và thiên lôi huyễn hoá thành hình người, một hình người rực cháy nhờ ngọn lửa màu vàng kim, ánh sáng chói loá còn hình người khác với lôi điện màu đen khắp cơ thể, lúc này còn có thể nghe ra âm thanh roẹt roẹt trên cơ thể này.
Vả lại sau khi trải qua tẩy lễ của thiên kiếp, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng tiên hoả và thiên lôi mạnh hơn rất nhiều, đặc biệt là thiên lôi vốn dĩ là một phần của thiên kiếp, lại nhận được sức mạnh từ sấm sét trong thiên kiếp nên càng trở nên bá đạo hơn.
“Tốt lắm”, Diệp Thành vỗ vào vai đạo thân tạo ra từ tiên hoả và thiên lôi: “Hôm nào đó ta sẽ dạy các ngươi cách thi triển bí pháp huyền thuật”.
Hắn thu lại ánh mắt rồi lật tay lấy ra Bá Long Đao.
Vút! Vút! Vút!
