Cố Yên bày ra thái độ có chút không tốt.
Bạch Thư Hân dùng sức gật đầu, móng tay cắm thật sâu vào da thịt.
Một lúc lâu, cô mới nặng nề thốt ra ba chữ.
“Tôi biết rồi.”
Cố Yên dùng tốc độ nhanh nhất đưa Bạch Thư Hân đi.
Nhìn cô ta lên máy bay, trái tim Cố Yên lúc này mới nhẹ nhõm được.
Trên máy bay, nữ tiếp viên nhắc nhở mọi người tắt máy.
Bạch Thư Hân vẫn đang soạn tin nhắn, xóa tới xóa lui vẫn không biết nên nói gì.
[Anh, tới tận bây giờ vẫn là anh bảo vệ em, lần này em muốn thử một mình mình có thể sống tốt hay không. Em muốn ra ngoài du lịch một năm, hy vọng khi trở lại thì anh đã kết hôn. Đừng lo, em sẽ định kỳ viết thư cho anh.] Tràn ngập trong lòng, cuối cùng… chỉ hóa thành một câu ngắn ngủi như vậy.Giấy ngắn tình dài…
Lúc Lệ Nghiêm nhận được tin nhắn, anh nhìn suốt một hồi lâu mới tiếp thu được chuyện Bạch Thư Hân rời khỏi Đà Nẵng.
Cô chưa từng đi xa như vậy, từ sau chuyện của bố mẹ, bọn họ liền đến đây sống cùng chú.
Mỗi lần anh rời nhà đi xa, trong lòng vẫn luôn bận tâm về người thân máu mủ duy nhất vẫn đang ở Đà Nẵng này của mình, vì vậy kỳ nghỉ hàng năm vẫn rất chờ mong trở về.
Trước giờ đều là anh phiêu bạc khắp nơi, vì anh biết Bạch Thư Hân sẽ vẫn ở đó chờ anh.
Nhưng bây giờ, anh ở lại còn người rời đi khắp chốn kia lại là Bạch Thư Hân.
Anh cũng không đuổi theo, anh biết cô đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định như vậy, nếu không sẽ không nhất quyết rời đi.
Cô ấy vì tâm bệnh của mình sao? Cô ấy muốn tự mình trị khỏi cho mình?