– Lão thân tuổi tác đã cao, cũng không bồi tiếp đám tiểu oa nhi các ngươi nữa!
Đào bà bà chống trượng xoay một vòng, khẽ gật đầu chào mọi người, thân hóa lưu quang lướt nhanh về cuối chân trời.
Chúng cung chủ không biết nói gì, trong đó cũng có lão đầu tử lớn tuổi một chút, có thể nói là nở nụ cười khổ. Ta đã từng tuổi này còn bị người kêu tiểu oa nhi, quả thật là hết sức khó nghe. Thế nhưng rõ ràng là người ta lớn tuổi hơn, đúng là có tư cách nói như vậy, mọi người chỉ có thể á khẩu nghẹn lời.
– Ôi, tu vi Đào bà bà không cao nhưng tính tình hết sức nóng nảy.
Trương Thiên Tiếu quyến rũ che miệng cười một tiếng, tựa hồ rất thích thấy Lan Hầu nếm mùi đau khổ, nhạo báng nói:
– Lan Đại Đô Đốc, ngươi cần gì khổ sở như vậy. Đào bà bà cực kỳ coi trọng thể diện, lớn tuổi như vậy ngồi ngang hàng với chúng ta, sợ nhất là người ta xem thường bà. Ngươi làm như vậy trước mặt bà ấy, nếu bà ấy để cho ngươi bắt người của mình đi làm sao chịu nổi. Lan Đại Đô Đốc, có muốn mời Quân Sứ ra mặt giúp ngươi một tay hay không?
– Hừ!
Lan Hầu phất tay áo xoay người, chắp tay nhìn về phía chân núi, trong mắt thoáng qua vẻ buồn cười không dễ phát giác.
Y thừa biết tính tình Đào bà bà thế nào, nếu thật sự có thể mang người đi trước mặt Đào bà bà, y đã không làm như vậy, chính là biết Đào bà bà nhất định phải đứng ra ngăn trở mới làm như vậy. Nếu không người chết ở trong đại lao, y không có biện pháp báo cáo kết quả, có người ra mặt để nghi phạm đi vậy không thể trách y làm việc bất lợi được, Hô Diên Thái Bảo có bản lãnh cứ đi tìm Đào lão thái bà đi…
Bất kể Hô Diên Thọ trong ngục là ai giết, suy đoán Hô Diên gia sẽ không bỏ qua bất cứ người nào có hiềm nghi. Có Đào lão thái bà ra mặt bảo vệ, đúng như lời bà đã nói, đừng nói Hô Diên gia, cho dù là lão tổ tông Hô Diên gia Hô Diên Thái Bảo đích thân ra mặt cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Lan Hầu nhìn bề ngoài sa sầm nét mặt nhưng trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Mất chút mặt mũi không đáng kể gì, quan trọng là dưới tình huống không tổn hại nguyên tắc đã chu toàn phó thác của bằng hữu…
———–
Trên đường xuống núi, ba người Miêu Nghị gặp phải ba người Cổ Tam Chính chờ đợi. Nơi này không có những đệ tử ba đại phái khác, bọn họ cũng không cần kiêng kỵ, Cổ Tam Chính thấp giọng hỏi:
– Tình huống thế nào?
Miêu Nghị lạnh nhạt nói:
– Hô Diên Thọ chết rồi!
Ba người cả kinh, Diệp Tâm hỏi:
– Người nào giết?
Miêu Nghị lắc đầu nói:
– Không biết!
– Vậy Lan Hầu giữ ba người các ngươi làm gì?
Ba người Cổ Tam Chính tỏ vẻ nghi ngờ.
Tư Không Vô Úy ở bên cạnh cười hắc hắc nói:
– Không cần biết là ai giết, một tên công tử bột ăn chơi trách tán đắc tội bao nhiêu người, bị người ta giết cũng là bình thường. Chết thì chết, không có gì là lớn chuyện, mấu chốt là vị cung chủ Đại nhân kia thật là khí phách, Tư Không ta bội phục năm vóc sát đất!
– Cung chủ Đại nhân nào vậy?
Đàm Lạc hiếu kỳ bèn hỏi.
Ba người Miêu Nghị nhìn nhau cười một tiếng, lắc đầu một cái dừng lại không nói. Dù sao Đào bà bà đã từng giúp bọn họ, lại là cấp trên trực tiếp của họ, không tiện nói sau lưng như vậy.
Thấy ba người không nói, ba người Cổ Tam Chính cũng không có ý hỏi, dù sao thì… cuối cùng Cổ Tam Chính vẫn nói:
– Triệu huynh, ta biết các ngươi chọn Thủy hành cung là muốn làm gì, ba người chúng ta không thể đồng hành với các vị, thật sự vô cùng xấu hổ.
—————