Lăng Hàn không khỏi mất kiên trì, cái này phải dằn vặt tới khi nào?
– Ta tới đi.
Tiểu Tháp xuất hiện, nhẹ nhàng chấn động thân tháp.
Đùng!
Một màn để Lăng Hàn kinh ngạc xuất hiện, thạch nhân quỳ xuống trước Tiểu Tháp, rõ ràng là thạch nhân, nhưng Lăng Hàn lại có thể nhìn ra vẻ thành kính trên mặt của nó.
Ta sát!
Sớm biết Tiểu Tháp trâu bò như thế, nên để nó ra tay a!
Trong lòng Lăng Hàn rõ ràng, loại tồn tại thiên sinh địa dưỡng như Thạch linh, căn bản không có sợ hãi tử vong, đối với bọn chúng mà nói, tử vong chỉ là quay về thiên địa mà thôi. Bọn nó kiêu ngạo, vì chúng nó là thiên sinh địa dưỡng, cao cao tại thượng, bao quát chúng sinh.
Vì lẽ đó mặc cho Lăng Hàn trấn áp ra sao cũng vô dụng, chỉ có thể làm Thạch linh nổi giận cùng bất khuất.
Nhưng cấp độ của Tiểu Tháp hơn xa Thạch linh, thật giống đế vương trời sinh, như vậy Thạch linh thấy tự nhiên chỉ có quỳ lạy.
Tiểu Tháp run rẩy, phóng thích từng đạo gợn sóng, Thạch linh không ngừng gật đầu, thật giống như hai người đang câu thông vậy.
Một lát sau, thạch nhân bò lên, ngoan ngoãn đi tới bên người Lăng Hàn, thân mật dùng đầu cạ vai của hắn, thật giống như một con chó nhỏ.
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, trước còn kiêu căng khó thuần, lúc này lại ngoan như chó nhỏ, để hắn có chút không kịp phản ứng.
– Chủ… chủ nhân!
Thạch nhân truyền đến một tia thần thức.
Thạch linh giống Hỏa linh, sẽ không mở miệng nói chuyện, nhưng cái này không cần thiết, bọn nó trời sinh có thể dùng thần niệm, cái này vượt qua ngôn ngữ cản trở.
Lăng Hàn cười ha ha, hỏi Tiểu Tháp:
– Ngươi nói với nó cái gì, để nó nghe lời như thế?
– Ta nói với nó, ngươi là chủ nhân của ta, tự nhiên cũng là chủ nhân của nó.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
Chỉ đơn giản như vậy!
Lăng Hàn thở dài, tràn đầy cảm khái, Hắc Tháp thực sự là quá trâu bò, một Thạch linh Sinh Hoa Cảnh chỉ đơn giản như vậy liền thu phục! Thay đổi một người, coi như Phá Hư Cảnh đến cũng vô dụng, nhiều nhất một cái tát đập nát Thạch linh, nhưng căn bản không thể thu phục.
– Chủ nhân, đói bụng, ăn, thạch đầu!
Thạch nhân lại nhìn Lăng Hàn truyền đến thần thức.
Sát, tại sao lại thu thêm một kẻ tham ăn rồi?
Lăng Hàn lấy tay đặt trán, nhưng tên to xác này không tham ăn giống Hổ Nữu, mà như Dị Hỏa, đây là nhu cầu để bản thân mạnh mẽ. Dị Hỏa có thể nuốt chửng Dị Hỏa khác, từ đó tăng lên mình, mà Thạch linh thì nuốt chửng linh thạch khác.
Hắn lập tức nghĩ đến Thiên Vận Thạch, cái này đồng dạng là trân thạch do thiên địa súc tích, nhưng hắn vội vàng lắc đầu, đồ chơi này có thể bồi dưỡng được một thiên tài, cho thạch linh nuốt thì quá lãng phí.
Thiên hạ kỳ thạch còn nhiều mà.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Theo lão đại như ta, sẽ có thạch đầu để ăn.
Thạch nhân cười cộc lốc, ngốc như một tên đại hán thô lỗ vậy.
Lăng Hàn nhìn đối phương, không khỏi nảy sinh ý nghĩ bất chợt, vội vàng nói:
– Ngươi có thể tùy ý biến hóa thân thể đúng không, đúng rồi, trước tiên cho ngươi cái tên, hiện tại đã có Tiểu Tháp cùng Tiểu Hỏa, ngươi liền gọi Tiểu Thạch đi.
Thạch nhân đương nhiên sẽ không phản đối, chỉ gật đầu, truyền đến một tia thần thức khẳng định.
Lăng Hàn bảo nó ở trên đỉnh đầu sinh ra ba mươi sáu trụ đá, ngắn thôi, chỉ cỡ một ngón tay là được.
Tuy thạch nhân không rõ, nhưng không hỏi, ngoan ngoãn làm theo, thật giống như đột nhiên mọc ra tóc.
Quả nhiên!
Lăng Hàn lại lan truyền thần niệm, để nó biến động vị trí của trụ đá, hình thành một đồ án rất huyền diệu.
Hắn không phải đang chơi.
Trước đó hắn nảy sinh ý nghĩ bất chợt, thân thể của Thạch linh kiên cố như thế, chỉ kém trân kim cùng cảnh giới một chút, như vậy hắn khắc Thiên Đô Lôi Cương Trận lên trên thì sẽ thế nào?
Đây là một loại thử nghiệm, nếu như có thể được, vậy sau này hắn còn có thể khắc xuống trận pháp cấp sáu, cấp bảy…
—————