– Ngươi vừa mới tỉnh lại, phải đi tìm người an bài tắm rửa cho ta?
Mặc Y mỉm cười, trên mặt so với lúc trước thụ thương đã có một tia đỏ ứng:
– Đúng rồi… Ngươi chính là ngủ ở trong phòng soái trướng, cũng vẫn có thể bị người ngửi thấy được huyết tinh và mồ hôi thối trên người…
– A? Ha ha!
Thấy Mặc Y bình yên vô sự, Tần Tiêu cuối cùng cũng là yên lòng, phát ra một trận cười lớn sang sảng. Kêu gọi hai hỏa đầu quân kia đem thùng gỗ khiêng đến sau trướng. Sau đó thì có một đám hỏa đầu quân mang theo bồn nước, đem bồn tắm đổ đến tràn đầy, tất cả đều là nước nóng nhiệt khí bốc lên.
Người rảnh rỗi rời khỏi. Tần Tiêu đối với người ở bên ngoài trướng căn dặn hai câu, bất cứ kẻ nào cũng không được quấy nhiễu. Vì vậy còn sai Mặc Y đi thay thuốc, chính mình nhảy vào trong bồn tắm, thư sướng không gì sánh được ngâm mình tắm rửa. Tuy rằng không so được với ở trong bể lớn thoải mái, nhưng là khiến Tần Tiêu toàn thân trên dưới đều trầm tĩnh lại. Tắm rửa thật sạch.
Sau khi sửa lại giáp trở lại trước trướng, Lưu Địch đã rời đi. Mặc Y một cánh tay đang giúp Tần Tiêu chỉnh lý giấy bút văn án trên bàn soái. Tần Tiêu đi ra phía trước cầm lấy tay nàng, vừa cười vừa nói:
– Mặc Y, nghỉ ngơi một chút. Cũng đều bị thương rồi, đừng làm việc này. Ngươi hiện tại đúng là nhân vật anh hùng, ta nào dám lại sai khiến ngươi như thế?
Mặc Y cười khanh khách:
– Ta đâu so được với Tần Đại Tướng Quân anh hùng, ngươi hiện tại đúng là Đại Đường Kim Giáp Chiến Thần nha! A, Trương đại soái phái sứ giả, đang ở ngoài trướng chờ đợi.
– A?
Tần Tiêu cầm lấy một tấm khăn mặt, đem tóc trên đầu lau khô rồi buộc lại. Cuối cùng cũng là khôi phục dáng vẻ lúc trước. Mặc Y thay hắn cầm đến kim khôi:
– Trên chiến trường tìm được, đã tìm thợ thủ công sửa chữa lại rồi.
Trong ánh mắt của Mặc Y tràn đầy ôn nhu và quyến luyến. Có thể đồng thời nhìn thấy Tần Tiêu ở trên chiến trường điên cuồng bá đạo cùng tuấn nhã uy nghi lúc hòa bình, Mặc Y cảm giác rất là thỏa mãn.
Tần Tiêu tiếp nhận mũ giáp đội lên, quay về phía Mặc Y cười ôn nhu:
– Ngươi nghỉ ngơi thêm một lát đi. Ta nên đến gặp Trương đại soái một lát.
Mặc Y gật đầu cười yếu ớt. Tần Tiêu đi nhanh bước ra khỏi soái trướng. Cùng với người mang tin tức kia nói chuyện hai câu, rồi để hắn dẫn đến đại doanh của Trương Nhân Nguyện.
Ở bên mặt trái của Tả Ủy Vệ doanh, đã thiết lập trướng trại của Hữu Uy Vệ. Tần Tiêu một đường đi qua đó, toàn bộ binh sĩ đều lộ ra nhãn thần tín nhiệm và ngưỡng mộ không gì sánh được với hắn. Còn có người từ xa xa đã hô lên “Kim Giáp Chiến Thần”!
Trương Nhân Nguyện thụ thương, cánh tay bó thuốc, cuốn một băng vải treo trên cổ, đang nồi ở trước thư án nhìn địa đồ. Tần Tiêu tiến đến, Trương Nhân Nguyện cao giọng cười to:
– Ha ha, Kim Giáp Chiến Thần của chúng ta đã đến, mau mời ngồi.
Tần Tiêu cũng cười ha ha:
– Đại soái cũng đừng trêu đùa ta, thương thế của đại soái tình hình thế nào rồi? Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com
– A, một chút thương tích nhỏ mà thôi, không có chuyện gì.
Trương Nhân Nguyện gọi Tần Tiêu đến bên cạnh bàn soái ngồi xuống, chỉ vào địa đồ nói rằng:
– Vừa lúc có chút việc muốn tìm ngươi thương nghị, ngươi trước hãy nhìn một mảnh địa đồ này.
Tần Tiêu thoáng nhìn vài lần, chính là địa đồ hành quân do Đường Hưu Cảnh vẽ. Địa phương Trương Nhân Nguyện đang chỉ, chính là vùng Hạ Lan Sơn lưỡng quân đóng quân doanh trại hiện nay. Tần Tiêu nói rằng:
– Hai ngày trước, ta cũng một mực nghiên cứu địa đồ, một khối địa phương này địa hình không sai biệt lắm đều đã nhớ kỹ trong lòng. Đại soái có thiết kế cùng dự định gì không?