Nhìn Đế Nguyên Quân đứng ở trước mắt, Vân Diệp cúi đầu thi lễ rồi lên tiếng.
“Tiền bối,…”.
Nhìn dáng vẻ băn khoăn trên gương mặt cô, Đế Nguyên Quân trong lòng ngầm hiểu ý định của cô là như thế nào nhưng hắn cũng chẳng để ý, hắn bước đi lướt qua hai người rồi dõng dạc nói.
“Rời khỏi đây thôi, nơi này sát nữa sẽ có không ít người kéo đến?”
Đi theo sau, Vân Diệp có chút tò mò lên tiếng hỏi hắn.
“Tiền bối, không biết ngươi có dự định gì hay chưa?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên cao rồi thở ra một hơi.
“Trước mắt thì ta muốn tìm một nơi yên tĩnh để bế quan một đoạn thời gian, cả hai ngươi cũng thế? Có lẽ sắp tới sẽ phải đối mặt với một thứ hung hiểm nhất từ trước cho đến giờ nên cần phải chuẩn bị cho thật kỹ”.
Cả hai người nghe thấy vậy thì giật mình, trong ánh mắt họ hiện lên vẻ ngờ vực rồi liếc mắt nhìn nhau lộ vẻ khó hiểu.
Dực Hoành lên tiếng, hỏi.
“Tiền bối, chuyện mà ngươi đang nói có phải đối phó Lý Mộ Viên?”
“Không”.
Đế Nguyên Quân lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa và trên gương mặt hiện lên vẻ ngưng trọng, đáp lời.
“Chuyện đối phó Lý Mộ Viên thì không khó, cái mà ta đang nói đến ở đây còn đáng sợ, nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần. Đơn giản dễ hiểu hơn là nếu như thứ đó xảy ra thì tất cả những người ở đây đều có thể bị giết chết”.
“Nếu như không có sự chuẩn bị, không có thực lực thì kết quả chỉ có như thế mà thôi”.
Hít vào một ngụm khí lạnh, cả hai người lúc này đã hoàn toàn tìm sâu vào dòng suy nghĩ. Họ không biết lời nói của hắn có ý là gì nhưng trong lòng họ cũng bắt đầu cảm thấy có chuyện không ổn sắp sửa diễn ra.
Rời khỏi ngũ chỉ sơn, Đế Nguyên Quân dẫn theo hai người đi đến một nơi khác. Trên đường đi, hắn không ít lần ngẩng đầu nhìn lên cao và tự hỏi ở trong đầu.
Không biết Lâm Tuyết Nhi hiện tại đang ở đâu?
Có tinh huyết ở trong tay, hắn tự tin có thể khiến huyết mạnh trong người cô có thể thức tỉnh. Tuy trải qua nhiều đời và huyết mạch ngày càng loảng nhưng hắn dám chắc vẫn có cơ hội.
Tuy không có linh dược để luyện đan nhưng với khả năng của hắn hiện tại cùng với kim quang trong người cô thì việc thức tỉnh sẽ không gặp quá nhiều khó khăn nhưng việc đó sẽ cực kỳ đau đớn và có thể khiến cô chết đi nếu không chịu đựng được.
Nhưng nếu như Lâm Tuyết Nhi có thể vượt qua, thức tỉnh huyết mạch và kết hợp với thiên phú hiện tại thì hắn đã có thể nghĩ đến viễn cảnh của cô sau này. Chân chính trở thành một vị thiên kiêu và được các đại tông môn săn đuổi.
Thậm chí, cô cũng chẳng cần được tông môn hậu thuẫn, dựa vào truyền thừa Thánh Hoàng và lượng kim quang từ cổ điện phát ra kết hợp với linh đan diệu dược thì cô có thể trở thành cường giả đứng đầu một phương.
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, Đế Nguyên Quân lắc đầu, hắn gạt bỏ hết tất cả suy nghĩ ở trong đầu rồi chăm chăm nghĩ đến việc đột phá.
Hiện tại, vấn đề mà hắn cần phải đẩy nhanh chính là Thiên Ma chi khí ở trong cơ thể nhưng hắn cũng không cảm thấy quá nhiều lo lắng vì lúc còn ở trong bảo tháp thì hắn có thu được một cái chum lớn chứa đựng vô vàn ma khí ở bên trong.
Dựa vào khả năng của giới chi, Mộc Cô Nhai và Thánh Hoàng thần niệm thì hắn chắc chắn ma khí đã được lọc hết rất nhiều tạp chất. Hắn bây giờ chỉ cần tìm đến một nơi yên tĩnh và thoải mái luyện hóa thì viễn cảnh đột phá Tinh Cực cảnh sẽ không còn xa nữa.
“Nơi an toàn để đột phá nhất để đột phá hiện tại cũng chỉ có đến Hoang Đảo mà thôi? Nếu như Lâm Tuyết Nhi còn sống thì chắc hẳn đã hội với La Thiên và Thanh Lương các chủ?”
“Có lẽ, họ bây giờ cũng đang tìm kiếm ta rồi cũng nên. Nếu đúng là thế thì họ chắc đã đến Hoang Đảo rồi”.
Ngoái đầu nhìn hai người, Đế Nguyên Quân lên tiếng.
“Bây giờ ta dẫn hai ngươi đi tìm người đối phó với Lý Mộ Viên, nhưng để đảm bảo thì hai ngươi tốt nhất đừng gây ra bất cứ phiền phức gì cả”.
Cả hai người nghe thấy vậy thì vui mừng gật đầu, trong ánh mắt họ sáng lên giống như vừa nhìn thấy gì đó tốt đẹp.
Đạp không bay về phía Hoang Đảo, cả ba người đứng trên bờ nhìn ra ngoài biển lớn. Đế Nguyên Quân lúc này lên tiếng.
“Nếu không muốn chết thì hãy gắng đi gần ta nhất có thể? Ở những nơi khác sẽ không có nhiều nguy hiểm như nơi này có không ít ngũ cấp hung thú đang ẩn mình dưới biển sâu”.
“Với thực lực của hai ngươi hiện tại chỉ xứng trở thành miếng mồi trong miệng chúng mà thôi?”