Tuy nhiên một lát sau, sáu người liền về trận doanh của mình
Bí bảo Thiên cấp thứ chín vẫn đang bị cướp đoạt, hiện tại phân nửa đã có sở hữu, chỉ còn lại có một phần nhỏ lưu lạc bên ngoài, càng không ngừng bị qua tay đổi chủ, trường hợp so với vừa rồi càng thêm kịch liệt náo nhiệt.
Võ giả trong sáu doanh trại không ngừng xuất hiện thương vong
Hoắc Tinh Thần đã trở lại , Hoắc gia tổn thất nhân sự không nhiều lắm, hai Thần Du Cảnh ngũ tần tuy rằng đều bị thương, nhưng thương thế không nghiêm trọng, những Chân Nguyên Cảnh khác chết hai ba người
-Khai thiếu!
Hoắc Tinh Thần vẻ mặt vẻ lo lắng:
– Có muốn ta bảo cha đem phế Hướng gia, Nam gia?
Dương Khai quay đầu nhìn y một cái, có chút không biết vì sao y nói vậy
-Hướng Sở và Nam Sênh dẫn theo hai nhóm người ngựa, chỉ đối địch với người của chúng ta, đến bản công tử cũng không thèm để mắt. Dương thiếu ngươi nói một câu, ngày mai ta sẽ bảo cha ta dẫn người tiêu diệt hai nhà Hướng, Nam
Dương Khai cười cười một tiếng:
– Chịu không nổi à? Chịu không nổi cũng đừng có tới tham gia đoạt đích chi chiến!
Hoắc Tinh Thần liếc mắt, rầu rĩ nói:
– Cái gì mà chịu không nổi, chỉ là bọn họ như vậy hại người không lợi mình, chỉ ứng phó với ngươi. Ta cũng biết quy tắc đoạt đích chi chiến, không cho phép lén trả đũa các nhóm tham dự. Nhưng bản công tử là ai, Hoắc Tinh Thần vô lại lưu manh ta không quan tâm quy tắc đó.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
– Không cần, bọn họ sớm hay muộn cũng sẽ trả giá.
Tình trạng này hắn cũng biết, biết Hướng Sở và Nam Sênh oán niệm với mình rất lớn cho nên mới nhằm vào mình như vậy. Nhưng nếu âm thầm đi trả đũa hai nhà Hướng Nam, khẳng định là không được. Cứ như vậy, sẽ liên lụy đến tất cả thế lực, đến lúc đó ai còn dám tới tham gia đoạt đích chi chiến?
– Được, ngươi nói vậy cũng được,
Hoắc Tinh Thần không có ý kiến gì:
-Tuy nhiên Dương thiếu, ngươi nhớ kĩ, không riêng gì hai nhà Hướng Nam, còn có tên Lã Tống có mắt không tròng kia cũng vậy. Đợi đến ngày nào đó, đối đầu với bọn họ, bản công tử nhất định không tha. Tất cả mọi người phải chết!
– Sẽ có một ngày như vậy đấy.
Dương Khai cười lạnh một tiếng.
– Mặt khác, tiểu tử Thu Tự Nhược, cũng có điểm gì là lạ, tuy rằng không giống ba nhà Hướng Nam Lã nhằm vào ngươi một cách rõ ràng, nhưng cũng đối địch với chúng ta mọi nơi. Ta phỏng chừng y là muốn mượn việc đánh bại ngươi để củng cố địa vị kế vị của y ở Thu gia
Thở dài:
-Phía trên còn có tỷ tỷ Thu Ức Mộng, y không dễ dàng đâu, đều là người của Trung Đô, về sau tha mạng chó cho y
Khi nói chuyện, giống như có lẽ đã nhìn đến cảnh tượng mình thắng lợi
– Không nói chuyện này, tình hình bí bảo như thế nào?
Dương Khai đưa mắt nhìn về phía Phá Kính Hồ. Nhẹ giọng hỏi
– Còn ở dưới
Hoắc Tinh liếc bốn phía
– Tất cả mọi người đang ngó chừng, nhưng không ai dám đi xuống.
Dương Khai gật gật đầu, cấm chế bí bảo và Nguyên Phong Chú khiến mọi người sợ ném chuột vỡ đồ, hiện tại không ai dám xuống lấy, chỉ nhờ bên ngoài xem ai là người tiên phong
Muốn gách vác tấn công của cấm chế gây ra, tối thiểu cũng là một vị Thần Du Cảnh bát tầng mới có thể đỡ nổi. Nhưng đỡ được những công kích này cũng không làm nên chuyện gì, còn có Phong Nguyên Chú, đến huyết thị đều trúng chiêu rồi, Thần Du Cảnh bát tầng bình thường sao có thể thoát được?
Nói cách khác, muốn phá vỡ cấm chế bí bảo và Phong Nguyên Chú phải hi sinh ít nhất một vị Thần Du Cảnh bát tầng
Không ai nỡ
Dương Khai chau mày, âm thầm cảm thấy sự tình có chút khó khăn.
Không chỉ có hắn, năm người khác cũng giống như thế, đều là vẻ mặt tham lam thêm u sầu.
Dương Khai đã đoạt hai bộ Huyền cấp bí bảo. Về sau việc tấn công và phòng thủ sẽ chiếm được một vài ưu thế. Bây giờ một bộ bí bảo cuối cùng chưa ai sở hữu, ai cũng đang trông chờ
Lúc mọi người cảm thấy bó tay bỗng ở dưới đáy Phá Kính Hồ bỗng truyền đến dao động năng lượng cực lớn
Sáu người Dương gia tụ tập ở ven hồ biến sắc, ngẩng đầu đánh giá lẫn nhau
Dao động này hiển nhiên là cấm chế bí bảo gây ra
Không ngờ có kẻ lẻn xuống đáy hồ? Là ai?
Quét mắt qua một cái, Dương Khai thần sắc không khỏi ngẩn ra, bởi vì hắn phát hiện ánh mắt năm huynh trưởng cũng giống mình đều hoài nghi người khác.
Không kịp nghĩ nhiều, thần thức đều thăm dò đáy hồ
Đoàng
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, toàn bộ Phá Kính Hồ đã xảy ra biến cố nghiêng trời lệch đất. Nước hồ bị máu tươi nhuộm đỏ, dưới sự thôi động của năng lượng kịch kiệt phụt lên cao mười mấy trượng như con giao long xuất hải rồi lập tức đổ xuống, cảnh tượng hùng tráng.
Dương Khai ánh mắt bình tĩnh, tìm kiếp khắp hồ
Một đạo ánh sáng âm u ập vào mắt, là Huyền cấp bí bảo rớt xuống hồ nước
Bí bảo xuất hiện bắn ra năng lượng màu lam
Phong Nguyên Chú!
Một luồng Phong Nguyên Chú không ngờ trực tiếp quấn lên hư không, sau khi vây quanh tầm vài vòng, một đạo thân ảnh mơ hồ như ẩn như hiện trong lớp nước hồ đầy trời, bị Nguyên Phong Chú trói buộc không thể động đậy.
– Là y!.
Từ trước đến nay trầm mặc ít lời, Ảnh Cửu không kìm nổi kinh hô một tiếng.
Dương Khai không hề nghĩ ngợi, bay lên trời, xông lên phía Phá Kính Hồ, miệng nở một nụ cười lạnh, thúc dục chân nguyên
Soạt, Tu La Kiếm xuất hiện trên tay, tập kích bất ngờ, kiếm quang che trời phủ đất rải tán ở bên người Dương Khai, trường kiếm huy động, kiếm quang bắn một lượt.
Hắn cũng nhận ra thân ảnh mơ hồ này rồi.
Chính là cao thủ thần bí vụng trộm lẻn vào đan phòng
Không nghĩ tới người này lá gan lớn như vậy, không ngờ cũng lẻn vào đến nơi này, chỉ e khi mình giao chiến với Liễu Khinh Diêu đã lẻn xuống đáy hồ
Nhóm huyết thị bị Phong Nguyên Chú phong bế không nhận thấy được sự hiện hữu của y, duy chỉ có người có thể thăm dò được khí tức như Dương Khai lại phân tâm bị y chiếm tiên cơ.
Tuy nhiên, bí bảo thuộc về ai, còn chưa xác định!
Nếu đã lộ tung tích, trước mắt bao người, muốn xem ngươi trốn như thế nào! Dương Khai cười lạnh.
Vẻ tươi cười vừa mới hiện ra, thân ảnh mơ hồ bị Phong Nguyên Chú trói buộc kia lại ầm ầm bạo vỡ, hóa thành hơi nước như tình hình lúc sáng.