– Chờ lát nữa các ngươi sẽ biết!
Lan Hầu nghiêng đầu liếc nhìn Đào bà bà cách đó không xa, đột nhiên lớn tiếng quát nói:
– Trước hết nhốt ba người bọn họ lại!
Ba người hết sức ngạc nhiên, Bồ Nhất Công đã đưa tay nói:
– Xin mời!
– Chậm đã!
Một thanh âm già nua vang lên, chỉ thấy Đào bà bà chống pháp trượng đầu rồng màu vàng, tập tễnh đi tới.
Những cung chủ khác nhìn nhau cũng có chút tò mò đi tới, rõ ràng là muốn chờ xem náo nhiệt.
Đào bà bà mặt mũi nhăn nheo, chân mày rũ xuống thật dài, tuổi già sức yếu đứng lại ở trước mặt Lan Hầu, cười hắc hắc nói:
– Lan Đại Đô Đốc làm như vậy là vì sao, bắt thủ hạ của lão thân ngay trước mặt lão thân, chẳng lẽ không chuẩn bị cho lão thân một câu trả lời hợp lý, cứ như vậy bắt người mang đi sao?
Lan Hầu khẽ nhíu mày, bất quá cũng biết không có câu trả lời là không được, lập tức gật đầu ra hiệu với Bồ Nhất Công.
Bồ Nhất Công lập tức thi lễ với chư vị cung chủ, sau đó mới kể chuyện xảy ra với bọn thị nữ Miêu Nghị trước đây một lượt. Cuối cùng trọng điểm là, Hô Diên Thọ bị nhốt trong đại lao đã chết bất đắc kỳ tử trước đây không lâu, hơn nữa chết rất kỳ lạ, rõ ràng cho thấy tu sĩ gây nên.
Phần lớn chư vị cung chủ kinh ngạc, không nghĩ tới trước đó còn xảy ra chuyện như vậy.
– Thì ra là như vậy!
Đào bà bà thở dài một tiếng, có vẻ lấy làm kỳ bèn hỏi:
– Nghe các ngươi nói như thế, người nọ mới vừa chết đây, nhưng ba tên thủ hạ ta đây rõ ràng ở nơi này ra mắt Quân Sứ, không hề có mặt tại trường. Rất nhiều người nhìn thấy, Lan Đại Đô Đốc cũng đã tận mắt nhìn thấy, vậy vì sao Lan Hầu kết luận là ba người bọn họ gây nên, có lý do gì thuyết phục lão thân không?
Bên cạnh Trương Thiên Tiếu đột nhiên cười khanh khách nói:
– Có vài người muốn lợi dụng công báo thù riêng mà thôi!
Lan Hầu không lý tới nàng, chỉ nói với Đào bà bà:
– Nếu tu sĩ muốn hạ thủ với một phàm nhân, có thể dùng rất nhiều thủ đoạn. Lan mỗ cũng cũng không nói là ba người bọn họ làm, chẳng qua là ba người bọn họ có liên quan với chuyện này, đều có hiềm nghi, tự nhiên phải mang về tra hỏi một phen, cây ngay không sợ chết đứng.
Đào bà bà chống quải trượng, cố sức hơi lắc lắc đầu nói:
– Nói cách khác Lan Hầu cũng không có chứng cứ, không biết lão thân nói như vậy có đúng hay không?
Lan Hầu nhướng mày, hỏi:
– Chẳng lẽ Đào bà bà muốn ngăn cản bản Đô Đốc tra án?
Đào bà bà khoát tay nói:
– Ta cũng không nói như vậy, chẳng qua là ngươi không có chứng cứ dựa vào cái gì bắt người của ta, chẳng lẽ cho là lão thân già dễ bắt nạt sao? Ngay cả Quân Sứ cũng tận mắt nhìn thấy bọn họ, có thể chứng minh bọn họ không có ở hiện trường, nếu như lão thân để mặc cho ngươi bắt người mang đi, thể diện già nua của lão thân biết để đâu?! Lan Đại Đô Đốc, ta nói thế này, nếu như ngươi có chứng cứ, cho dù là sau này đến Thủy hành cung ta bắt người, lão thân cũng sẽ không nói một tiếng nào. Về phần hiện tại, nếu ngươi không có chứng cứ…
Bà quay đầu nói với ba người Miêu Nghị:
– Tạm thời không có chuyện của các ngươi, sớm đi nhậm chức đi! Nếu có chuyện sẽ tới tìm các ngươi, đến lúc đó các ngươi cũng chạy không thoát!
Ba người Miêu Nghị lập tức chắp tay lĩnh mệnh, ai ngờ sắc mặt Lan Hầu trầm xuống, đưa tay cản lại:
– Chậm đã, tra rõ hãy đi cũng không muộn, cũng không mất bao nhiêu thời gian!
– Nghe tiếng Lan Đại Đô Đốc chấp pháp minh bạch rõ ràng đã lâu, hôm nay mới biết trăm nghe không bằng một thấy!
—————