Chu Cửu sở dĩ tức giận như vậy, ghen là một mặt, mặt khác là nàng đem hi vọng phục quốc đặt ở trên người Tống Thanh Thư, nếu như Tống Thanh Thư thật sự làm ra chuyện như vậy, nếu bị toàn bộ võ lâm gièm pha, thì hắn sẽ không còn có chỗ dung thân, còn nói gì đến chuyện tranh giành thiên hạ.
-Chu Cửu, muội thật sự đã hiểu lầm ta, ta đối với Hoàng phu nhân không có làm cái gì hết.
Tống Thanh Thư phiền muộn cực kỳ, nói đến thí tất cả đều do lão biếи ŧɦái Âu Dương Phong kia, suýt chút nữa làm mình xong đời.
-Ngươi vào lúc này còn gạt ta sao, lúc ta vào trong hang động thì rõ ràng nhìn thấy. . . nhìn thấy Hoàng phu nhân mặt ửng hồng như vừa trãi qua cơn khoái hoạt, xiêm y xốc xếch, làm sao mà tin được là ngươi không hề làm qua cái gì cả với Hoàng phu nhân chứ..
Chu Cửu cắn môi, đem đầu nghiêng qua một bên nói.
-Đó chỉ là diễn trò cho Âu Dương Phong xem mà thôi…
Tống Thanh Thư liền vội đem toàn bộ sự việc đầu đuôi câu chuyện sơ lược giải thích qua.
-Ngươi nói là thật sự?
Chu Cửu bán tín bán nghi nhìn hắn.
-Muội cứ đi hỏi Hoàng phu nhân thì sẽ biết…
Tống Thanh Thư cười khổ nói,
-Chẳng lẽ muội cho rằng Hoàng phu nhân kết hợp cùng ta nói dối sao?
-Hừ, ta sẽ đi hỏi.”
Tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng Chu Cửu đã tin hơn nửa.
Chú ý tới Chu Cửu sắc mặt trở nên nhu hòa lại, Tống Thanh Thư vội vàng hỏi:
-À… làm sao muội lại xuất hiện được ở trong hang động vậy? Còn Hoàng phu nhân thì đi đâu rồi?”
-Ngươi đoán thử xem…
Chu Cửu đắc ý nói.
-Muội đào một địa đạo sao?
Tống Thanh Thư thử dò xét, toàn bộ hang động thông ra cửa động chỉ có một lối ra, mà hắn thì vẫn thủ thế ở nơi đó, hơn nữa bên ngoài cón quần hùng con mắt nhìn chằm chằm, Chu Cửu không thể từ bên ngoài lẻn vào mà không ai hay biết, còn lại duy nhất chỉ là một con đường đào địa đạo mà thôi.
-Thật là chán…. lập tức liền bị ngươi đoán trúng.
Chu Cửu phiền muộn cong miệng lên nói.
Thì ra Chu Cửu lúc trước thời gian đảm nhiệm làm thánh nữ Minh Giáo, tâm tư thì lại không hợp với Tứ Đại Pháp Vương của Minh Giáo, đám người Ngũ Tán Nhân nàng cũng không có hảo cảm gì, trái lại là người của Ngũ Hành Kỳ kỷ luật nghiêm minh lại khắc sâu ấn tượng với nàng, trên chiến trường thì quân Ngũ hành kỳ lại thường dùng ít thắng nhiều, chẳng những không rơi xuống thế hạ phong, mà thậm chí còn có thể đánh thắng đè lên kẻ thù đông gấp mấy lần mình ..
Chu Cửu sau khi rời khỏi Minh Giáo, chuyện thứ nhất chính là thành lập Ngũ Hành Kỳ cho riêng mình, chỉ tiếc là nhân thủ có hạn, hiệu quả không quá cao, thế nhưng một ít chuyện đơn giãn, ví như tương tự Hậu Thổ Kỳ đào lấy một địa đạo thì là vô cùng ung dung dễ dàng….
Lúc Chu Cửu biết được Tống Thanh Thư bị quần hùng bao quanh trước sơn động, nàng liền lập tức triệu tập người của mình, ở bên phụ cận đào một địa đạo, kéo dài tới trong hang động đem Hoàng Dung thay đổi đưa đi ra ngoài, sau đó Chu Cửu lại vào thay thế, rồi nàng quang minh chính đại mà đi ra ngoài cửa động.
-Chu Cửu, lần này thật sự nhờ có muội, nếu không thì sau này hậu quả là không thể tưởng nổi.
Tống Thanh Thư cũng khϊếp sợ nói, rồi không nhịn được ôm Chu Cửu vào trong lòng.
-Tống lang, trải qua chuyện lần này, sau này làm chuyện gì cũng phải cẩn thận nhiều hơn.
Chu Cửu má kề sát ở lồng ngực Tống Thanh Thư, đột nhiên nhớ tới, nghi hoặc hỏi:
-Nghe Chu tỷ nói, không phải là ngươi cùng Triệu Mẫn có quan hệ rất tốt sao? Tại sao vừa rồi Triệu Mẫn lại làm như vậy?
Nghe Chu Cửu nhắc tới Triệu Mẫn, Tống Thanh Thư trong lòng tà hỏa dâng lên:
-Yêu nữ này vừa rồi làm hại ta thảm như vậy, ta phải đem mối hận này báo lại mới được..
Vừa rồi hắn không có ngăn cản Triệu Mẫn rời đi, vì khi đó là nơi thị phi không thích hợp ở lâu, hắn lo lắng nếu còn tiếp tục nói nữa thì không chắc sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nên mới nhìn theo Triệu Mẫn rời đi, bây giờ thì Tống Thanh Thư đã rảnh tay, nào có đạo lý không báo thù?
-Chu Cửu …muội đi về trước, một chút sau ta sẽ quay trở về..
Tống Thanh Thư âm thầm bất chấp, nếu không làm cho Triệu Mẫn cầu xin, thì tự mình cũng không tha thứ cho chính mình …