“Tứ Thính” không phải là một cái tên mà là một dòng họ, dùng để chỉ một loài yêu thú hiếm có. Tứ Thính thú trong Huyền Tâm phủ đều dùng họ “Tứ Thính”, lấy một cụm chữ độc nhất làm tên. Ví dụ như trước mắt chính là “Tứ Thính Tu” nên được gọi là “Tứ Thính đạo hữu”, cũng giống như “Hạc đạo hữu” ở Ngọc Hoài Sơn vậy.
“Sạch sẽ không chút tỳ vết?”
Tu sĩ Huyền Tâm phủ hiển nhiên cũng quay đầu nhìn về phía phi chu, dường như cũng chưa hiểu được thâm ý trong đó. Tứ Thính bên cạnh gật đầu nói tiếp.
“Ta đã từng gặp không ít người có đạo hạnh cao tuyệt, cũng nhiều lần nhìn không thấu các vị kia, nhưng vị tiên trưởng này lại mang đến cho ta một cảm giác còn đặc thù hơn nữa. Đó chính là thế hệ tu chân.”
Tu tiên và tu chân chỉ khác nhau một chữ, dù ở tu hành giới cũng bị giả mạo khá nhiều nhưng nếu do chính Tứ Thính nói ra, ý nghĩ tất nhiên sẽ khác hẳn.
Hơn nữa, tiên khí chính là bảo vật trấn môn của tất cả các tiên môn. Tiên khí có tư tưởng và sở thích riêng của mình. Thậm chí, linh tính của nó còn không thua một người tiên tu bình thường. Hơn nữa, còn có loại linh khí hóa hình nữa đấy. Ngoại trừ đời chủ nhân đầu tiên, tiên khí thường rất hiếm khi nhận chủ lần nữa, chẳng qua chỉ nhớ nhung tình bạn cũ rồi ẩn núp nơi tông môn mà thôi.
Chỉ có một vài trường hợp đủ điều kiện để mang theo tiên khí đi ra bên ngoài, cũng không phải chỉ có thể dùng một từ “phi phàm” để miêu tả hết được.
Nghe Tứ Thính nói như vậy, tu sĩ Huyền Tâm phủ cũng thoáng suy nghĩ.
…
Ở trên phi chu rất náo nhiệt, cũng có các cửa hàng mặt tiền và phiên chợ nhỏ, lại còn có một vài điểm đặc sắc của khu vực khác. Những phàm nhân buôn bán trên thuyền thỉnh thoảng sẽ dùng tiếng địa phương thét to một hai câu, mời các vị tiên tưởng hay phàm nhân mới lên thuyền đi vào cửa hàng của bọn họ.
Tuy thế gian này được những người tu hành giáo dục và cảm hóa, chữ viết tương tự, các nơi cũng có thể trao đổi bằng tiếng phổ thông, nhưng khẩu âm của những địa vực cách xa nhau vẫn có sự khác biệt rất lớn. Thế nên, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi gặp tiếng địa phương của từng người khác nhau tại đây. Nhưng dù là tiếng địa phương hay phổ thông, đa phần là Kế Duyên đều có thể hiểu được.
Một số người trên phi chu ở đây có thể âm thầm nói tiếng địa phương với nhau, và mật độ phương ngữ mà họ dùng nhiều đến nỗi Kế Duyên không thể hiểu được. Vì vậy, Kế Duyên liên tục cau mày. Trước đây hắn từng nghĩ rằng, tập quán ngôn ngữ ở mọi nơi đều không quá khác nhau; ngay cả khi hắn gặp đội tàu tìm kiếm Tiên Hà Đảo trên Đông Hải cũng vậy, tuy khẩu âm hơi nặng nhưng cũng có thể giao tiếp được.
Ngụy Nguyên Sinh và Thượng Y Y cũng nghe không hiểu. Mấy tu sĩ trẻ tuổi nhìn nhau ngơ ngác. Sau đó, Ngụy Nguyên Sinh hỏi thẳng Cừu Phong ở bên cạnh.
“Sư phụ, bọn họ nói gì vậy ạ?”
“Đúng vậy, hoàn toàn nghe không hiểu luôn á.”
Thực ra Cừu Phong cũng không rõ lắm. Y cũng không mấy khi rời khỏi Vân Châu, đành phải nhìn sư huynh mình. Mà sư huynh của y cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân. Vì thế, Cư Nguyên Tử phải giải thích.
“Cách đây rất lâu, Vân Châu từng được cai quản bởi một vương triều siêu cấp, kể cả Thần đạo cũng vậy. Trong quá trình từ từ khai khẩn Vân Châu, vương triều này do mâu thuẫn tích tụ theo thời gian mà xảy ra nội loạn. Nhưng sau khi vương triều ấy sụp đổ, người dân Vân Châu vốn dĩ đã có một nguồn gốc nhất lưu, cộng với quyền hành thống nhất trăm ngàn năm và bộ ngôn ngữ của tổ tiên đã ăn sâu bén rễ trong ký ức. Dù bản thân họ không biết về đoạn lịch sử xa xưa kia, tuy ngôn ngữ ngày nay có nhiều khác biệt, nhưng về cơ bản vẫn giống nhau.
Nhưng nếu qua khỏi Vân Châu, đôi khi sẽ có sự khác biệt rất lớn về tiếng địa phương. Tất nhiên, tiếng phổ thông theo nghĩa thông thường vẫn khá tương đồng.”
Không chỉ có đám người Ngụy Nguyên Sinh thụ giáo những lời này, mà ngay cả Kế Duyên cũng mới biết. Trong số những tin tức mà hắn đã từng tiếp xúc qua, các tư liệu ấy không hề nhắc đến chuyện này, hoặc có đề cập đến nhưng lại không ghi đầy đủ.
Khi đi vào phòng khách trong phi chu của mình, cả đoàn người, ngoại trừ Cư Nguyên Tử, đều rất hiếu kỳ. Ngay cả Kế Duyên cũng vậy, chỉ là hắn không thể hiện lên trên mặt mà thôi.
Phi chu là một loại pháp khí cực lớn, bên trong đúng là có càn khôn. Chiếc phi chu này của Huyền Tâm phủ cũng giống như mấy cái khác, bên trong còn lớn hơn bên ngoài rất nhiều. Bên trong khoang thuyền chia làm nhiều tầng, có tất cả các công dụng vô cùng kỳ lạ. Khu vực dành cho người ở phần lớn nằm ở khu vực thân thuyền.
Theo điểm này, diện tích sử dụng thực tế của phi chu nhỏ hơn phần lưng cự thú Thôn Thiên nhiều, nhưng cũng không chênh lệch nhiều như kích thước của hai bên.
Kế Duyên hết nhìn đông nhìn tây một hồi rồi mới đến nơi ở của mình. Hắn có thể hiểu vì sao nơi này gọi là phòng khách mà không gọi là khoang thuyền. Nơi này là một tòa kiến trúc có tường có tiểu viện, còn lớn hơn cả Cư An Tiểu Các của hắn.
Một vị Chân nhân của Ngọc Hoài Sơn ở phía trước vung nhẹ tấm lệnh phù về phía tiểu viện. Trong nội viện hiện ra một đạo pháp quang mông lung. Cửa sân cũng tự động mở ra, bên trong còn có hoa, có bàn, có cây cảnh.
“Cũng không tệ lắm, mọi người vào phòng mình nghỉ ngơi đi. Muốn ra vào thì chỉ cần lệnh phù trên người là được.”
“Vâng!” “Vâng!”
Các đệ tử đáp lời, xong cực kỳ hào hứng đi tìm nơi ở của mình. Các sư huynh đệ cùng nhau đi tìm phòng, nhưng đều rất thức thời chỉ tìm những căn ở bên ngoài, còn ở phía trong thì để lại cho các trưởng bối.
Một ngày sau, Kế Duyên đang nằm tu hành trên giường, bỗng cảm thấy chung quanh khẽ chấn động. Mặc dù thanh âm rất nhỏ, khó có thể nghe thấy đối với phàm nhân, nhưng hắn lại nghe rất rõ ràng.
Động tĩnh này chứng tỏ một chuyện, đó là phi chu vượt giới của Huyền Tâm phủ đã bắt đầu rời cảng bay lên không rồi.
Kế Duyên lập tức rời giường đứng lên. Lúc mở cửa, hắn nhìn thấy Cư Nguyên Tử và những tu sĩ được xưng tụng ở hàng Chân nhân của Ngọc Hoài Sơn cũng đang đi ra.
Cừu Phong còn gọi cửa gian phòng của Ngụy Nguyên Sinh.
“Nguyên Sinh, phi chu xuất phát rồi, muốn ra xem không?”
“Sao ạ? Giờ luôn ạ? Con ra đây!” “Ta cũng đi, ta cũng đi!”
Các đệ tử cũng rối rít đi ra ngoài, sau đó cùng với các trưởng bối dùng pháp Súc địa đi thật nhanh đến boong tàu của phi chu.
Ở ngoài xa, phiên chợ trên bến Đỉnh Phong vẫn hối hả như trước. Mà bên này, phi chu chậm rãi bay lên. Phía dưới mây mù như sóng vỗ vào đáy thuyền, sau đó cùng tách ra hai bên.
Những ngọn núi trong dãy Nguyệt Lộc hiện ra trong lớp sương mù mênh mông. Ở thời điểm phi chu bay lên cao một chút, cảm giác lúc ấy lại tựa như trong lòng có gì đó hụt hẫng vì rời xa cảnh đẹp tựa trong tranh này.