Dù là ở Trì Xuân Uyển, họ cũng phải hạn chế lớn tiếng, đây là điều mà mọi người đều ngầm hiểu.
Thẩm Nguyệt bước lên bậc thang, phủi tuyết trên quần áo xuống, quay người đứng trước cửa, lúc đẩy cửa ra, trong đầu nàng hiện ra bóng dáng của hắn.
Nàng thản nhiên mỉm cười, dịu giọng nói: “Đúng thế, hôm nay ta gặp được chàng rồi”.
Ngọc Nghiên liên tưởng tới gì đó từ đôi môi đỏ thẫm của Thẩm Nguyệt, vừa ngượng vừa bất lực: “Công chúa quay về rồi thì không nên gặp hắn nữa”.
Không nên gặp! Nhưng chuyện tình cảm mà, làm sao nói buông là buông được?
Chắc Ngọc Nghiên có hiểu lầm gì đấy với Thôi thị và Tô Vũ, nhưng đối với người đàn ông mà mình đã chọn, Thẩm Nguyệt sẽ không bao giờ thay đổi.
Nàng nghĩ sớm muộn gì Ngọc Nghiên cũng hiểu được điều này thôi.
Tần Như Lương ra ngoài tìm Thẩm Nguyệt vẫn chưa về, sau đó quản gia sai người lên phố tìm rồi cũng không tìm được.
Thẩm Nguyệt không gặp Tần Như Lương trên đường về nhà, càng không biết được rằng Tần Như Lương lòng vòng trên phố chẳng bao lâu thì gặp được Hạ Phóng đến truyền ý chỉ, nói là Hoàng đế cho vời hắn ta vào cung.
Mà dù cho hôm nay Hạ Phóng không đến, ngày mai Tần Như Lương cũng phải tự mình vào cung báo cáo.
Nhưng giờ chỉ một ngày thôi mà Hoàng đế cũng không muốn chờ, điều này không khỏi khiến lòng Tần Như Lương chùng xuống, gương mặt không tỏ vẻ gì cả.
Sau khi hắn ta vào cung, Hoàng đế đã đợi khá lâu.
Tần Như Lương bái kiến Hoàng đế rồi bẩm báo chuyện hành quyết hôm nay.
Lúc trưa, chợ thực phẩm khá đông đúc nhưng mọi việc vẫn diễn ra rất suôn sẻ, dân chúng theo dõi quá trình hành quyết, quan binh cũng giữ trật tự, không có hỗn loạn gì cả.
Sau khi xác nhận Liễu Thiên Hạc đã chết, thi thể bị ném vào bãi tha ma.
Hoàng đế vui mừng nói: “Ngươi làm việc thì trẫm yên tâm. Từ sau khi về kinh, ái khanh vẫn chưa được nghỉ ngơi, bây giờ mọi việc đã qua, ái khanh cũng vất vả, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi”.
Tần Như Lương nói: “San sẻ gánh nặng với Hoàng thượng là trách nhiệm của thần!”
Hoàng đế nói: “Trẫm định cho ái khanh nghỉ ngơi ở nhà một thời gian, tay Tần ái khanh còn có vết thương, vẫn nên tĩnh dưỡng, kỹ càng điều trị”.
“Tay thần giờ thế, thần đã chấp nhận rồi”.
“Tần tướng quân nên dừng hết mọi sự vụ, dù sao cũng chỉ là một vài việc linh tinh, đợi khi nào sức khỏe ổn định rồi hẵng nhậm chức lại”.
Tần Như Lương đã có sự chuẩn bị trước về chuyện này, dù Hoàng đế không chủ động ngừng chức vụ của mình, hắn ta cũng không muốn chiếm giữ vị trí khi chẳng thể làm gì.
Không làm đại tướng quân, ở góc độ nào đó, Tần Như Lương vẫn cảm thấy nhẹ nhõm.
Hắn ta không muốn làm một thần tử bất trung bất nghĩa nhưng lại càng không muốn làm trái tâm ý của mình.
Thế là Tần Như Lương bình thản tuân lệnh.
Sau đó, Hoàng đế sai người dâng lên một thứ đựng trong hộp gấm, hộp đã được mở sẵn, bên trên còn phủ một tấm vải màu đỏ.
Cung nhân lật mở tấm vải, bên trong là một củ nhân sâm.