“Tôi có thể! Anh chỉ là giám kỹ thuật, lương tháng là bao nhiêu? Đừng cho là tôi không biết, tôi đã tới tài vụ dò xét được rồi. 2500 đồng! ha ha, ngay cả một bộ quần áo cũng mua không nổi! Còn tôi, lương chính là 5000 đồng, % mỗi tháng là hơn 1 vạn! Anh lây cái gì cạnh tranh với tôi!”
Lý Hiểu Cương cười to nói. Nguồn: http://thegioitruyen.com
Tôi không nói gì, người này rất có tâm kế, lại dám tới tài vụ xem lương của tôi bao nhiêu tiền!
“Được rồi, tôi biết anh là người rất giỏi, nhưng anh có chắc chắn mình sau này có thể thu thập được nhiều như vậy nữa không?”
Tôi thản nhiên nói.
“Sau này? Có ý tứ?”
Lý Hiểu Cương không hiểu ý của tôi, nói:
“Mỗi tháng tôi đều có %, sau này còn nhiều hơn!”
Tôi lắc đầu không nói gì, bởi vì trong lòng tôi, Lý Hiểu Cương đã không còn là người trong công ty Tập đoàn Thể Kỷ Mới.
“Đang nói chuyện với anh, anh có nghe thấy không? Sau này tránh xa Dương mân ra một chút, mẹ kiếp, tán cái gì mà tán!”
Lý Hiểu Cương nhìn bóng lưng của tôi, tức giận quát.
Vừa đi về tới, thì thấy Sở Cao cau mày lo lắng nhìn tôi, tôi nhìn hắn gật đầu, Sở Cao lập tức hiểu ý.
“Lý Hiểu Cương, ngày mai anh tới tài vụ nhận lương, sau đó không cần tới tập đoàn làm nữa”
Sở Cao gọn gàng dứt khoát nhìn Lý Hiểu Cương nói.
“Cái gì? Sở tổng, ngài không lầm đó chứ?”
Lý Hiểu Cương vẻ mặt không tin hỏi:
“Anh đang nói đùa đó ư? Ha ha, cái chuyện đùa này không buồn cười chút nào!”
“Tôi không nói giỡn, tôi đang nói chuyện nghiêm túc!”
Sở Cao nghiêm túc nói.
“Sở tổng, tôi đem lại cho Tập đoàn mỗi tháng hơn 10 vạn lợi nhuận, tại sao lại đuổi tôi?”
Lý Hiểu Cương có chút không hiểu nói.
“Tập doàn không chào đón những người nhân phẩm có vấn đề!”
Sở Cao nhất châm kiến huyết nói.
“Nhân phẩm có vấn đề? Ngài nói tôi và Lưu Lỗi? vì hắn mà ngài khai trừ tôi?”
Lý Hiểu Cương sắc mặt có chút xám lại.
“Không sai! Những lời nói của anh lúc nãy tôi đã nghe xong, cho dù anh có năng lực giỏi, nhưng tôi không muốn có những người chỉ giỏi gây xích mích giữa đồng nghiệp!”
Sở Cao gật đầu nói.
“A! Mày thật giỏi!”
Lý Hiểu Cường biết sự tình không thể vãn hồi, ngữ khí trở nên cường ngạch:
“Tao nhớ rồi, mày khai trừ tao đúng không, vậy thì mày đừng có mà hối hận!”
Nói xong, Lý Hiểu Cương nhìn tôi một cái nói:
“CÒn mày nữa, Mày ỷ vào quan hệ với Sở Cao tưởng tao không biết hay sao! Mẹ nó! Mày chớ đắc ý, tao cho mày biết, nếu như có vấn đề gì thì đừng trách là tao không nói trước! Thức thời thì nhớ kỹ những lời ngày hôm nay tao nói, cách xa Dương Mân ra một chút!”
Sau đó hướng mắt nhìn Dương Mân nói:
“Dương Mân, cô hãy xem, Lý Hiểu Cương tôi là người nổi bật như thế nào! Sau này tôi còn tìm cô!”
Lý Hiểu Cương nói xong, vung tay đẩy cửa sòng bạc đi ra ngoài.
Sở Cao lắc đầu, hướng về mọi người nói:
“Đi thôi, chúng ta đi ăn, đừng vì chuyện này làm mất hứng!”
Bởi vì….chuyện không thoải mái này, tâm tình của mọi người có chút giảm xuống, nghe Sở cao nói như vậy thì đồng thanh đáp ứng.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 463: Lý Hiểu Cương