“Đầu chàng bị gạch nện trúng nên bất tỉnh nhân sự. Thế nhưng Ngự y đã nói chàng chỉ bị chấn động thôi, không có vấn đề gì lớn. Nguyên nhân chủ yếu là khi chàng có mang theo rương thuốc, bên trong có thuốc mê. Thiếp đã lấy cho Ngự y Tây Hạ dùng nên chàng mới không có cảm giác”.
“Thảo nào toàn thân ta không còn sức lực” Đỗ Văn Hạo cố gắng cử động ngón chân. Hắn cảm thấy có thể cử động được thì trong lòng thầm vui mừng. Rõ ràng thần kinh không tổn thương. Chỉ cần nhìn miếng kẹp chân. Chân của hắn đã được xử lý nẹp lại theo cách thường dùng. Hắn chỉ mong kỹ thuật của Ngự y không tồi, không biến hắn thành người què là được.
Dù gì người ta cũng là Ngự y, hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Đỗ Văn Hạo suy nghĩ miên man. Đột nhiên hắn nhớ ra một vấn đề, hắn ngạc nhiên nói: “Ta nhớ cái xà đập trúng chân ta rất to, phải hai người ôm mới hết. Một cây cột to như vậy nhất định phải đập chân ta nát nhừ. Tại sao chỉ là gãy cương thông thường vậy?”Lâm Thanh Đại cười nói: “Lần này chàng phải cảm tạ cẩu Tướng quốc dại gái Lương Ất Thông”.
“Vì sao phải cảm tạ hắn?”
“Có cái chân mập mạp có hắn chống đỡ cây xà nhà cho chàng. Chân của hắn bị đập nát vụn nên lực tác dụng vào chân chàng mới nhẹ, chàng chỉ bị thương qua loa”.
“Thật vậy sao?”
“Cổ của hắn bị chàng rạch hơn phân nửa, lại bị đống gạch ngói vụn đè lên nên đương nhiên là chết, cả Huệ Tông đế cũng đã chết”.
“Hả?” Đỗ Văn Hạo kinh hãi hỏi: “Chết như thế nào?”
“Bị phòng sụp xuống đè chết”.
“Vậy bây giờ Tây Hạ nằm trong tay ai?”
“Con trai của Huệ Tông đế tên là Kiền Thuận. Khi ấy xảy ra động đất, tất cả đều rối loạn. Thị vệ Tây Hạ vốn tấn công chúng ta nhưng phần lớn người của chúng bị toà đại điện đổ sụp cản lại bên ngoài, trong khoảng thời gian ngắn không thể tiến vào bên trong. Số người của chúng ở bên trong cũng không hơn chúng ta nhưng lực chiến đấu của chúng ta lại hơn chúng. Với lại bọn họ cũng phải moi Hoàng thượng, Lương Ất Thông, Lương Hoàng hậu bị chôn vùi dưới đống đổ nát nên cũng ngừng đánh nhau, cùng đào móc cứu người. Khi chúng ta tìm được chàng lên thì bọn họ cũng bới được thi thể của Lương Ất Thông ở bên cạnh. Sau khi lấy được thi thể của Lương Ất Thông lên thì lại tìm thấy Huệ Tông đế. Nhưng khi móc được hắn ra thì đã chết, chỉ cứu được con hắn là Kiều ThuậnKhi đó Huệ Tông đế ôm Kiền Thuận trong người nên nó không việc gì, không bị bất kỳ một vết thương nào. Tên tiểu gia hoả này cũng rất bình tĩnh, không phủ phục khóc trên thi thể, nhìn thấy chúng ta và thị vệ Tây Hạ tiếp tục đánh nhau, nó liền cầm một thanh đao, cắt ngay đầu của cữu cữu Lương Ất Thông. Nó trèo lên lan can đứng, giơ cao đầu của Lương Ất Thông nói: “Lương Ất Thông đã chết, phụ hoàng của nó cũng đã chết, bây giờ nó là Hoàng thượng. Nó lấy danh nghĩa Hoàng thượng ra lệnh cho tất cả dừng tay. Vừa nghe những lời này thị vệ Tây Hạ liền dừng tay, đương nhiên bọn thiếp cùng dừng tay”.
Đỗ Văn Hạo cười nói: “Đứa bé này cũng có bản lãnh”.
“Đúng vậy. Ngay cả bọn thiếp cũng rất ngạc nhiên. Lúc đó mới biết Huệ Tông đế có một đứa con như vậy. Huệ Tông đế mới chết, đượng nhiên ngôi vị Hoàng đế do nó kế vị. Hơn nữa Lương Ất Thông cũng đã chết, không còn Nhiếp Chính Vương. Văn võ đại thần tranh thủ thời cơ tranh công nên lập tức quỳ xuống khấu đầu trước tân Hoàng đế. Hoàng đế Tây Hạ đã được lập như vậy. Phụ hoàng, mẫu hậu của tiểu Hoàng đế đã chết. Tổ mẫu Lương Thái hậu mới chết trước đó, không còn trưởng bối chính cing buông rèm nhiếp chính. Tân Hoàng đế liền chỉ định ngay tại chỗ sáu phụ chính đại thần, trợ giúp mình sử lý quốc sự. Sau khi tiểu Hoàng đế thương lượng với sạu vị phụ chính đại thần thì tuyên bố cải niên hiệu từ Thiên Nguyên sang Trì Bình”.
Đỗ Văn Hạo thoáng thấy lạnh lưng khi nghe Lâm Thanh Đại kể lại. Hắn thầm nghĩ tên tiểu gia hoả này tuổi còn nhỏ mà đã xử trí tỉnh táo, quyết đoán làm người khác phải sợ hãi. Đột nhiên Đỗ Văn Hạo nghĩ ra một chuyện, hắn không khỏi rùng mình hỏi: “Ta đã giết chết mẹ của nó. Nó không hận ta sao? Bây giờ chúng ta đang ở đâu? Các huynh đệ ở đội đặc chiến ở đâu?”
“Đừng lo lắng. Mọi người vẫn an toàn. Khi ấy bọn thiếp thấy quần thần đều ủng hộ tiểu Hoàng đế, nhị phu nhân đã quyết định rất nhanh, bảo thiếp khống chế tiểu Hoàng đế, đổi lấy sự an toàn của chúng ta”.
Vương Nhuận Tuyết tức giận, nàng bất bình nói: “Khi đó mẫu hậu của tiểu Hoàng đế muốn giết chàng nên chàng mới phản kích giết chết. Tại sao lại đổ tội lên đầu chúng ta?’Lâm Thanh Đại nói: “Đúng vậy. Khi đó nó đối xử với chúng ta rất khách khí”.
Đỗ Văn Hạo cười gượng nói: “Đó là bởi vì nó nằm trong tay chúng ta. Hắn tận mắt nhìn thấy mẫu hậu và cữu cữu của mình bị ta giết chết nhất định trong lòng nó hận ta thấu xương. Không được! Chúng ta phải lập tức rời khỏi đây, tránh để đêm dài lắm mộng”.
Vương Nhuận Tuyết nói: “Không thể đi được. Trận động đất đã phá huỷ hơn một nửa kinh thành. Thiếp nghe nói đường xá cũng sụp, xe ngựa không đi được. Chân của chàng lại gãy, không để đi đứng, phải nằm yên tĩnh dưỡng nếu không lệch xương thì sẽ thành người què”.
Lâm Thanh Đại cũng nói: “Chàng cứ yên tâm. Ngôi Mã đã được chỉ định làm phụ chính đại thần. Ông ta đã nói trước mặt tiểu Hoàng đế cùng các phụ chính đại thần khác rằng mấy người chúng ta cùng đội đặc chiến đều do Huệ Tông đế mời tới để đoạt lại Hoàng quyền. Ông ta cũng đọc chiếu thư của Huệ Tông đế tự tay viết cho chúng ta. Tiểu Hoàng đế nghe xong thì nói đây là ý định của Phụ hoàng, tự nguyện ở lại làm con tin của chúng ta. Hơn nữa tiểu Hoàng đế còn hạ chỉ tất cả thị v trong Hoàng cung ra ngoài cảnh giới, trong Hoàng cung chỉ để lại thái giám và cung nữ. Tường bao quanh Hoàng cung bị đổ cũng đã tu bổ lại suốt đêm. Tiểu Hoàng đế có nói chờ khi chân của chàng liền lại, sẽ tự mình hộ tống chúng ta tới biên giới. Bọn thiếp lo lắng tiểu Hoàng đế giở trò sau lưng nên đã cẩn thận đề phòng. Trận này chúng ta giết chết năm trăm người Tây Hạ. bảy mươi huynh đệ của chúng ta chết trận. Hơn một trăm người bị thương. Số lượng này đã tính cả những người chết vì động đất. Các huynh đệ còn lại của đội đặc chiến đã được bố trí cảnh giới các nơi ở Hoàng cung. Tiểu Hoàng đế ở ngay trong lều vải bên cạnh lều của chúng ta. Trưởng công chúa Ngọc Lan, cô cô của tiểu Hoàng đế bên cạnh. Lý Phố chỉ huy các huynh đệ canh phòng bên ngoài. Trước mắt Ngôi Mã chủ trì chính sự. Ông ta vẫn cư xử rất hữu hảo với chúng ta”.
Lúc này Đỗ Văn Hạo mới thở dài nhẹ nhõm nói: “Chỉ mong tất cả đều là sự thật”.
Vương Nhuận Tuyết thấy Đỗ Văn Hạo có vẻ uể oải khi nói chuyện thì dịu dàng nói: “Phu quân đừng nói nhiều nữa. Vết thương ở chân của phu quân chảy máu rất nhiều. Chuyện đã như này, nói nhiều cũng không có ích gì. Phu quân hãy đi ngủ đi, cũng để Thanh Đại tỷ chợp mắt một chút. Thanh Đại tỷ canh phu quân ba ngày chưa chợp mắt”.
“Ta hôn mê đã ba ngày ba đêm sao?” Đỗ Văn Hạo kinh hãi hỏi.
“Đúng vậy”.