Những năm gần đây, cứ việc nàng biết được một bí mật, cũng không hiểu sao Hiên Viên Mặc lại chậm chạp không xuống tay với Đường Quả. Chẳng lẽ Đường Quả thật sự chỉ là một tấm bia?
Là con gái, nàng không nghĩ mọi chuyện đơn giản như thế.
Nàng vô ý thức sờ lên bụng, nàng đã mang thai.
Đường Quả chú ý đến động tác của An Ngưng Hương, cong mắt cười, An Ngưng Hương đây là muốn song hỉ lâm môn.
Mạnh Đức phi, Doãn Thục phi không ai hé răng. Thật ra từ nhiều năm trước, các nàng đã phát hiện ra địa vị của An Ngưng Hương trong hậu cung không bình thường.
Cứ việc Hoàng thượng không sủng ái An Ngưng Hương, nhưng các nàng là nữ tử, sao lại không thấy được Hoàng thượng đối xử với An Ngưng Hương rất khác biệt.
Nhất là Mạnh Đức phi, nàng còn biết đến một bí mật đáng sợ hơn cả việc địa vị của An Ngưng Hương không giống với vẻ ngoài.
Hơn nữa, mấy năm này nàng cũng hiểu được vì sao Hoàng thượng lại đối xử với Hoàng quý phi như thế.
Vì An Ngưng Hương, đã từng là An mỹ nhân, An Quý nhân, An tần, hiện giờ là An Hiền phi.
Hoàng thượng thật đúng là kẻ si tình, vì người yêu nhưng lại đẩy một người khác yêu mình sâu đậm xuống vực.
Mạnh Đức phi không có lòng dạ, ăn không vào. Hoàng quý phi tốt như thế, không hiểu được.
Nàng có thể làm được gì nữa. Mấy năm trước, Hoàng quý phi đã dạy nàng cái gì gọi là đế vương bạc tình, dẫn nàng ra một thế giới khác.
Nàng không hề để ý đến chuyện Hiên Viên Mặc sủng ái.
Nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối, Hoàng quý phi thần thông quảng đại như thế, lại phải gặp tình cảnh này.
Đường Quả thấy được ánh mặt thương hại của Mạnh Đức phi, không khỏi buồn cười. Nhưng quả thực, nguyên chủ rất đáng thương.
Thân là con gái, đối với người không yêu mình, ở chung nhiều năm thế chẳng lẽ lại không thể phát hiện ra?
Có lẽ đã thấy được điểm khác thường, nhưng chỉ là quá chìm đắm trong giấc mộng đẹp mà thôi.