Ninh Thư chỉ cười hai tiếng ha ha, cô đến bên cạnh cửa sổ thì nhìn thấy người nhà của Trương Gia Sâm đang ầm ĩ trước cửa công ty.
Mẹ của Trương Gia Sâm thường dùng kiểu khóc lóc om sòm, bà ta ngồi trước cửa khóc đến kinh thiên động địa, chẳng qua là lần này bà ta còn khóc thảm thương hơn nhiều so với lúc Đàm Hợp Vũ bị bắt, Trương Gia Sâm là miếng thịt trong người bà ta chui ra cơ mà.
Không chỉ riêng mẹ của Trương Gia Sâm mà cả nhà hắn đều tới, em gái Trương và anh của cô ta, còn có cả Trương Vấn Lan đang ôm đứa con gái của mình trong lồng ngực.
Trương Vấn Lan âm thầm rơi lệ, cô ta ôm lấy con gái của mình mà khóc.
Nói thật thì Ninh Thư không hề thích Trương Vấn Lan, cô ta lúc nào cũng khóc sướt mướt bằng dáng vẻ nhu nhược yếu đuối đó trước mặt con mình mà không hề nghĩ rằng việc này sẽ để lại bóng ma tâm lý trong lòng nó.
Cô ta luôn tỏ ra đau khổ như vậy, nhìn thật khó chịu.
Việc mẹ của Trương Gia Sâm thích làm nhất là khiến Ninh Thư xấu hổ, bà ta ngồi dưới mặt đất vỗ vỗ, gào khóc om sòm rằng, con dâu của bà ta là một người tâm địa đen tối, đẩy chồng và anh rể của mình vào tù, làm cho tất cả những người đàn ông ở nhà chồng đều bị bắt giam.
Những người ra vào công ty đều vây lại xem cả nhà Trương gia, nhất là khi nghe thấy mẹ của Trương Gia Sâm mắng trưởng phòng quản lý công ty, bọn họ đều cảm thấy hết sức lộn xộn.
Ninh Thư bảo thư ký xuống gọi cả nhà họ lên, mẹ của Trương Gia Sâm làm vậy chính là hại người hại mình, nói thật, xúc phạm kiểu này không là gì đối với Ninh Thư.
Nhưng Ninh Thư có một cách.
Cả nhà họ được đưa đến phòng tiếp khách, Ninh Thư bước vào thì nhìn thấy mẹ chồng mình đang lau nước mũi, sau đó bà ta vẩy nước mũi lên tường rồi bà ta lại lau tay lên giày của mình.
Ninh Thư:…
Nhìn thấy Ninh Thư đi vào, cả nhà Trương Gia Sâm đều xanh mặt, em gái Trương biết rõ tính nghiêm trọng của việc này, nếu không có anh trai mình, cô ta sẽ không có tiền mua những thứ tốt, trong thành phố này có quá nhiều đồ tốt, nhưng muốn mua cũng cần rất nhiều tiền.
Em gái Trương nói với Ninh Thư: “Chị Miêu, sao anh em lại bị bắt vậy.”
Ninh Thư nhẹ nhàng nói: “Anh ấy tham ô tiền của công ty rồi bị người ta tố cáo.
“Tham ô tiền của công ty gì chứ, con đã lấy Gia Sâm rồi thì chúng ta chính là người nhà, công ty này cũng xem như là của Gia Sâm, lấy tiền trong nhà mình mà cũng gọi là tham ô à?” Cha của Trương Gia Sâm lạnh lùng nói.
“Chuyện này vốn dĩ không phải là tham ô, con dâu à, bây giờ không phải là lúc các con giận dỗi nhau, việc cần làm lúc này là cứu Gia Sâm ra ngoài.” Thái độ của cha Trương Gia Sâm rõ ràng tốt hơn nhiều so với người khóc lóc ầm ĩ trách mắng Ninh Thư là mẹ hắn.
Lúc Đàm Hợp Vũ bị bắt, ông ta cao ngạo bắt cô thả người, còn bây giờ thì thái độ của ông ta hòa nhã hơn nhiều rồi.
Rõ ràng trong lòng cha Trương Gia Sâm, hắn là người quan trọng nhất trong gia đình, cũng có khả năng là mẹ Trương Gia Sâm đấm, còn ông ta thì xoa.
Ninh Thư không quan tâm những người này muốn gì, cô nói: “Chuyện này con thực sự không còn cách nào khác, Gia Sâm là chồng con, con đương nhiên sẽ tìm cách giúp anh ấy ra ngoài.”
“Với lại việc này phải tốn rất nhiều tiền.” Ninh Thư vuốt tay: “Con cũng không biết tốn bao nhiều tiền, căn bản là không chắc.”
“Vậy thì con dùng tiền đi, nhà con không phải là có rất nhiều tiền sao?” Mẹ của Trương Gia Sâm thẳng thừng nói với Ninh Thư.
Nghe bà ta nói thế, những người khác cũng không nói gì, rõ ràng trong lòng bọn họ cũng nghĩ thế.
Ninh Thư chớp mắt, cô luôn cảm thấy rằng mẹ của Trương Gia Sâm là người chua ngoa không có giáo dục, bà ta muốn nói gì thì nói nấy.
Nhưng tác dụng của bà ta chính là thăm dò giới hạn của người khác, giúp chồng mình có tính toán để an tâm.
Giống như việc bà ta bảo Miêu gia lấy tiền cứu người lúc nãy vậy, mặc dù nói thẳng như vậy sẽ làm người ta khó chấp nhận, nhưng đó lại là việc cha của Trương Gia Sâm không thể nói ra miệng được.
Những người này đã hình thành một hình thức sinh tồn cố định, hơn nữa họ còn có ý thức duy trì hình thức này nữa.
“Con dâu à, bây giờ Gia Sâm vẫn còn đang phải chịu khổ trong nhà giam, trước tiên hãy tìm cách đưa nó ra ngoài rồi hẵng nói những chuyện khác, không có gì quan trọng hơn con người.” Cha của Trương Gia Sâm thấy Ninh Thư không nói gì, ông ta lại hít một hơi nói: “Đợi đến khi Gia Sâm ra ngoài rồi, các con có thể sống hạnh phúc, đứa con đầu tiên của các con sẽ mang họ Miêu, dù sao thì cũng đều là con cháu của Trương gia và Miêu gia.”
Bây giờ ông ta đang ra điều kiện với Ninh Thư.