Trùng thi từ trên trời rơi xuống như mưa, tạo thành một lớp dày đặc trên mặt đất.
Thật sự làm cho người ta kinh tâm động phách!
Hàn Lập nhíu mày, hiện lên một tia âm lệ.
Mặc dù chỉ mới một ngày mà hắn đã tổn thất gần vạn con Phệ Kim Trùng. Cứ mỗi khoảng cách hắn đi qua gần như đều gặp một bầy Thiết Hỏa Kiến. Số lượng không cố định, khoảng từ hai, ba vạn con.
Mà lần này bầy ” Thiết Hỏa Kiến” có siêu đại quy mô, số lượng khoảng năm, sáu vạn con.
Phòng chừng sau khi kết thúc đại chiến, Phệ Kim Trùng của hắn phải thương vong tối thiểu bảy tám ngàn con.
Khó trách Hàn Lập có điểm đau khổ. Chờ đợi Phệ Kim Trùng ấp trứng lần nữa là rất lâu, ai biết lúc nào mới có thể bổ sung xong bầy trùng.
Qua khoảng thời gian một chén trà nhỏ, bầy kiến đen cuối cùng cũng bại lui. Ngoại trừ còn sót mấy ngàn con phá vòng vây bay ra ngoài, còn lại đều bị cắn nuốt biến thành thức ăn của Phệ Kim Trùng không còn một mống.
Hàn Lập cũng không phí tay chân để đuổi theo bầy Thiết Hỏa Kiến, mà hướng về Hàn Băng Châu ở trên đầu bắn ra một ngụm tinh khí, làm cho âm hàn khí đại thịnh, chấn chỉnh tinh thần tiếp tục lên đường.
Mà theo phỏng chừng của hắn, bây giờ đã đi tới khu vực trung tâm sa mạc, cho nên mới gặp được nhiều đàn kiến như thế. Hắn nhanh chóng lên đường, nếu không pháp lực của hai kiện bảo vật ích hỏa bị tiêu hao, cần phải cật lực tiếp tục.
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập vừa đi được hai ba mươi dặm, sắc mặt liền ngẩn ra, nheo hai mắt nhìn về bên phải.
Một lát sau, hắn lộ ra tia nghi hoặc, đột nhiên đi về hướng có một vài cồn cát.
Hàn Lập đứng trước cồn cát, khẽ nhíu mày.
Bởi vì trong tầm mắt không ngờ xuất hiện một đám Thiết Hỏa kiến.
Số lượng kiến bay này không nhiều lắm, nhưng cũng đạt gần vạn con.
Chúng nó đang điên cuồng tấn công một người có quang đoàn màu lam bảo vệ, quang đoàn lung lay muốn ngã, lấp lóe bất ổn, nhân ảnh chớp động, bộ dáng khổ sở chống đở.
Hàn Lập lạnh lùng nhìn hết thảy, nét mặt không chút biểu tình.
Ngay lúc này thì Thiết Hỏa Kiến hóa thành một thanh trường kiếm sắc bén, dẫn theo hắc sắc hỏa diễm hung hăng chém vào quang đoàn.
Hàn Lập thấy dưới tình huống này người nọ hẳn phải chết, nhưng từ trong quang đoàn bắn ra một viên đạn màu bích lục.
Viên đạn này kích vào hắc kiếm, “choang” một tiếng biến thành một ngọn lửa màu lục to chừng nắm tay, bắt đầu hung hung thiêu đốt.
Trường kiếm bị lửa này bao vây nên nhanh chóng tản ra, gần trăm con Thiết Hỏa Kiến rơi xuống.
Hàn Lập kinh hải trong lòng.
Viên đạn màu lục là dị bảo gì mà không ngờ lại lợi hại như thế. Ngay cả Thiết Hỏa Kiến là linh trùng trời sinh hỏa thuộc tính cũng không thể ngăn cản được công kích của lục hỏa, thật có chút không thể tin nổi!
Xem ra trong tu tiên giới, kỳ trân dị bảo thật là vô cùng vô tận, hắn vẫn còn hiểu biết nông cạn lắm.
Lục sắc hỏa diễm xuất hiện dường như càng chọc giận đàn kiến hơn. Chúng nó tản ra lần nữa, sau đó điên cuồng đánh sâu vào quang đoàn, không hề thoái lui nửa bước.
Mà tu sĩ trong quang đoàn thì dường như cũng không nhiều đạn lắm, sau khi đánh tan Thiết Hỏa Kiến biến hình cũng không thấy bắn ra lần thứ hai mà vẫn khổ sở chống đỡ.
Có điều dường như hắn nhận biết sự tồn tại của Hàn Lập, dưới sự công kích của Thiết Hỏa Kiến vẫn di chuyển từng chút tiến gần về hướng cồn cát nơi Hàn Lập đứng.
Sau khi Hàn Lập thản nhiên nhìn vài lần, không để ý người này nữa, quay người tiếp tục lên đường.
Bây giờ hắn không có ý đồ chiếm đoạt bảo vật của đối phương, cũng không có hứng thú lãng phí Phệ Kim Trùng để cứu giúp người xa lạ.
Ở tại nơi sa mạc quỷ dị này, giá trị Phệ Kim Trùng của hắn hữu dụng hơn nhiều so với bảo vật bình thường, hắn cũng không muốn phải tổn thất thêm nữa.
Nhưng hắn vừa đi được hai bước, trong quang đoàn truyền đến âm thanh có chút quen thuộc của một người con gái.
“Hàn đạo hữu, khoan đi đã! Ta là Nguyên Dao, làm phiền đạo hữu ra tay cứu giúp, tiểu nữ nhất định sau này sẽ xin trọng tạ!” Thanh âm Nguyên Dao tràn ngập lo âu và kinh hoàng.
“Nguyên Dao?” Hàn Lập vừa nghe nói thế, thân hình sững lại một chút, chần chờ một lúc lâu rồi cũng chậm rãi quay trở lại.
Thế giới này thật là nhỏ bé!
Dung Nham lộ to lớn như thế mà hết lần này đến lần khác đều gặp vị tu sĩ này, cũng miễn cưỡng coi như là quen biết, thật sự làm cho hắn hết chỗ nói rồi.
Đối phương xem như là chỗ quen biết, Hàn Lập không phải là lãnh huyết đến mức thật sự thấy chết không cứu.
Sau một đoạn thời gian tự đánh giá, huống hồ hắn trước đó cũng có ý tìm Nguyên Dao có việc, hiện tại chính là nhất cử lưỡng tiện đây.
Nhìn quang đoàn đang giảm đi rất nhiều, hắn hơi trầm ngâm, sau đó đưa tay xuống hông, sờ vào túi linh thú.
Vô số Phệ Kim Trùng ào ào phóng ra, một màn đại chiến của quần thể côn trùng diễn ra trước mặt Nguyên Dao như đang biểu diễn vậy!
Nữ tử trong quang đoàn nhìn xem mà trợn mắt há mồm!
Phệ Kim Trùng chỉ hơn ngàn con vậy mà dễ dàng tiêu diệt hoàn toàn bầy Thiết Hỏa Kiến. Điều này làm cho nàng kinh hãi cả nữa ngày, hồi lâu nói không ra lời.
Cho đến khi Hàn Lập không hoảng hốt, không vội vàng thu hồi Phệ kim Trùng, nàng mới thanh tỉnh, vội vàng triệt trừ lam sắc quang đoàn hộ thể.
Nguyên Dao sắc mặt có chút tái nhợt vì pháp lực tiêu hao quá nhiều, có vẻ nhu nhược vài phần, nhưng càng nhìn càng thêm kiều mỵ động lòng người.
Nguyên Dao trước đó đã bỏ hắc bào, thay bằng bộ quần áo bạc bạc bó sát người, lộ ra thân hình tuyệt đẹp, toàn thân đổ mồ hôi, tản phát mùi thơm có sức hấp dẫn trí mạng.
Hàn Lập vừa thấy không khỏi ngẩn ngơ, nhưng lập tức thần sắc khôi phục bình thường.
“Đa tạ Hàn đạo hữu ra tay cứu giúp, Nguyên Dao thật sự cảm kích vô cùng!” Nguyên Dao hướng Hàn Lập thi lễ, sau đó nũng nịu cười nói.