Từ chuyện phục hồi hai chân cho Quân Vô Ý, Tàn Thiên Phệ Hồn quật khởi, Quân lão gia tử tiến giai, Quản Thanh Hàn thay đổi, tất cả chuyện Quân Mạc Tà làm đều là vì gia đình của mình.
Mà hắn còn muốn tiếp tục làm nữa!
Cho đến khi hoàn toàn rửa sạch tất cả mối nhục của gia đình này, đến khi gia đình này đứng trên đỉnh thiên hạ, phóng nhãn khắp thiên hạ cũng không có người sánh bằng! Chỉ có Quân gia ngạo thị thiên hạ, chúng sinh kính ngưỡng!
Đó mới là mục tiêu cuối cùng của Quân Mạc Tà!
Nhìn bóng đêm mờ mịt bên ngoài, Quân Mạc Tà cuối cùng thở dài thư thái, truyền lệnh cho cảnh vệ bên ngoài rút lui, tất cả khôi phục lại bình thường, sau đó thân hình nhoáng lên một cái đã biến mất.
Tối nay, hắn còn chuyện rất quan trọng phải làm. Ban ngày uy hiếp vẫn còn chưa đủ. Nếu muốn đem trường phong ba này hoàn toàn áp chế, còn cần ít nhất vài cái đầu của mấy nhân vật quan trọng nữa.
Hiện giờ tại Thiên Hương quốc một đám hủ nho cũng dám trắng trợn công kích Quân gia.
Mấy tên nhãi ranh cũng dám khi dễ, nói gì đến chuyện uy hiếp thiên hạ? Một siêu cấp thế gia hàng đầu nếu không lấy lại thể diện, như vậy sau này sao còn chỗ đứng nữa? Đây chẳng phải là chuyện nực cười sao?
Lần này Quân Mạc Tà đi chính là để xử lý việc này!
Định dùng danh dự để công kích ta sao?
Hắc hắc, ta thật muốn xem ai để ý đến danh dự hơn!
Nói ta đê tiện vô sỉ, vậy để ta xem ai mới là kẻ vô sỉ nhất!
Bầu trời u ám, không trăng không sao.
Trăng mờ gió nhẹ, chính là thời điểm tốt để phóng hỏa giết người!
Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia mặc dù không có ý định giết người phóng hỏa, nhưng nếu cần phải làm hắn cũng sẽ không chút do dự mà ra tay, huống chi chuyện lần này hắn muốn làm so với giết người phóng hỏa không chừng còn khủng bố hơn.
Mai phủ.
Mai Cao Tiết Mai lão đại nhân đang thở ngắn than dài, chuyện bên ngoài diễn biến đến mức này, Mai đại nhân không thể ngờ rằng, Quân Mạc Tà một tên nổi danh quần là áo lụa lại có thể mạnh mẽ cứng rắn như vậy, cứ như vậy mà làm càn không hề cố kỵ.
Lại dám ban ngày ban mặt làm chuyện coi thường vương quyền như vậy, chỉ có thể giải thích hoặc là hắn bản thân có đủ thực lực để thách thức với pháp luật, với thực lực của hoàng quyền, hoặc là phía sau hắn có chỗ dựa cường đại, vô luận thế nào cũng làm cho Mai đại nhân cảm thấy không vui!
Trong lòng Mai lão đại nhân cho rằng, Quân Mạc Tà đã làm ra chuyện tày trời như vậy, lại đối mặt với áp lực khổng lồ của dư luận, nên lo sợ mà tự trói mình hồi kinh xin được trị tội, sau đó chờ bệ hạ xử lý, đây mới là cách xử sự bình thường. Sau đó, quần thần sẽ tức giận phẫn nộ cùng đứng ra buộc tội hắn nhưng quân đội lại ra sức phản kháng, cuối cùng hoàng đế bệ hạ lên tiếng định đoạt, cho dù không diệt trừ Quân gia cũng phải làm suy yếu thế lực của Quân gia, từ đó giảm bớt ảnh hưởng của Quân gia tới Thiên Hương đế quốc, còn kẻ đầu sỏ là Quân Mạc Tà nhất định phải chết, cho dù là vì cứu người mà Quản Thanh Hàn phải hủy đi sự trong sạch của mình, Mai lão mặc dù có vài phần kính ý, nhưng tuyệt không thể nhân nhượng! Chuyện tai tiếng như thế nếu buông tha Quản Thanh Hàn, chẳng phải là tự vả vào miệng mà nói với người trong thiên hạ rằng Quân Mạc Tà vô tội sao?
Gian phu dâm phụ tất cả phải chết!
Nói cả ngàn vạn lần thì một quốc gia nếu phải dựa vào một cường thế gia tộc, thần mạnh vua yếu thì tuyệt đối không phải chuyện gì tốt đẹp, cũng không phải là chuyện bình thường.
Trải qua thời gian lâu dài, nhất định là một mối tai họa.
Mà hiện tại Quân gia Quân Mạc Tà đã mạnh mẽ quật khởi, ông trời lại ban cho cơ hội tốt như vậy, hắn đã gây ra một chuyện tày trời, đây chính là cái cớ ngàn năm khó gặp.
Mai Cao Tiết tự cho là mình đoán trúng tính toán của bệ hạ, vì vậy không hề e ngại mà tỏ ra cứng rắn, thề phải hạ bệ Quân gia, có bệ hạ hậu thuẫn khác nào có cả Thiên Hương đế quốc hậu thuẫn, Quân gia cho dù cường thế cũng không đủ làm ta sợ hãi.
Huống chi bây giờ Quân gia vừa mới vùng dậy, cánh chim non còn chưa lớn mạnh, đúng là thời cơ tốt nhất! Thời cơ đến nếu để trôi qua, sau này có hối cũng không kịp.
Nhưng khi sự tình đã hoàn toàn vỡ lở, thái độ của bệ hạ vẫn rất không rõ ràng, chẳng lẽ chỗ dựa vững chắc của mình không thể dựa vào sao? Hay là còn có nguyên nhân nào khác?
Mà tên Quân Mạc Tà kia cũng cuồng vọng đến nỗi rợn cả người!
Hiện giờ sự tình đã tới bước không thể vãn hồi.
Từ lúc ba vị tài tử chửi mắng ân sư ngoài đường, cái gọi là văn nhân khí khái đã chẳng còn sót lại tí nào.
Văn Tinh thư viện lừng danh thiên hạ lại xảy ra xì căng đan lớn như vậy. Tai tiếng bực này so với chuyện Quân Mạc Tà thông dâm với chị dâu càng thêm kinh khủng. Càng khiến người ta khó mà chịu được!
Đúng là không sợ loại bất trị, sợ nhất loại dựa hơi! Đối với dự tình của Quân gia, Mai Cao Tiết cảm thấy mình đã tính toán hoàn toàn sai lầm rồi, lại có thể dạy ta mấy tên môn đồ tệ hại thế này!
Chỉ qua một ngày ngắn ngủi, không ngờ thế cục đã thay đổi hoàn toàn!
Mai Cao Tiết lo lắng, chắc hẳn lão hữu Khổng Lệnh Dương của mình cũng đang rất tức giận.
– Mai đại nhân quả nhiên rất hăng hái a. Gió lạnh trăng mờ, ma quỷ khắp nơi, Mai đại nhân lại một mình hiên ngang độc đối trời xanh. Ha ha, ngôi sao cô độc vì ai mà chiếu sáng trong đêm?
Một thanh âm nhàn nhạt theo gió truyền đến, giọng nói mờ ảo tràn ngập ý cười ôn hòa, nhưng khi tiếng nói này vang lên, gió thổi bốn phía tựa hồ ngưng trệ lại, thiên địa thoáng chốc tràn ngập hàn ý lành lạnh.
Mai Cao Tiết thở dài một hơi, tựa hồ không bất ngờ chút nào, vẫn như cũ đứng trước chiếc bàn đá trong tiểu viện tay bắt sau lưng, hắn ngay cả đầu cũng không quay lại, giống như nói chuyện với không khí trước mặt, khẽ nói:
– Quân Mạc Tà?
d
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành