Vừa vào lốc xoáy không gian, Lâm Minh lập tức cảm nhận được lực xé rách rất mạnh, cùng cảm giác không gian thác loạn, đường hầm không dài, chỉ vài hơi thở, Lâm Minh vừa chớp mắt, trời đất xoay chuyển, hắn đã đến một thế giới sáng rực.
Mảnh thế giới này chính là chiến trường thượng cổ, cũng là Ma Thần đế cung sau này.
Cửa vào đường hầm không gian mở ra ở trời cao, Lâm Minh đứng giữa không trung, nhìn xuống mặt đất bên dưới. Mặt đất là rừng rậm bao la, trong đó có những sông hồ xen lẫn, xinh đẹp như nguyên thủy.
Rừng rậm?
Trong lòng Lâm Minh ngẩn ra, mấy ngày trước Lâm Minh tiến vào tiểu thế giới độc lập không thấy được sinh vật gì, càng đừng nói rừng rậm rộng lớn.
Điều này có nghĩa, mảnh thế giới tàn phá này củng cố hơn tiểu thế giới trước đó, ít nhất không có khe nứt không gian khắp nơi. Bằng không dưới gió lốc không gian hỗn loạn, bất kể động vật hay thực vật đều rất khó sinh tồn sinh sôi.
Lâm Minh đã là nhóm võ giả tiến vào cuối cùng, phóng mắt nhìn ra, võ giả phía trước đã bay xa. Bọn họ hoặc là một mình hoặc là hai ba nhóm, một mình có chỗ tốt là tìm được cơ duyên thì là của mình, tụ tập nhóm thì lấy được tài nguyên phải phân chia, nhưng mà an toàn hơn.
– Lâm Minh, ta đoán ngươi muốn đi một mình, nhưng mà… Ha ha, sư phụ đặc biệt dặn ta phải đi cùng ngươi.
Mục Thiên Vũ ở ngay sau Lâm Minh, nghịch ngợm nháy mắt, thực lực Lâm Minh chênh lệch rất xa Toàn Đan, một mình ở trong thế giới này có chút nguy hiểm.
– Đi cùng Mục sư tỷ cũng tốt.
Lâm Minh cười, dù có đưa toàn bộ cơ duyên cho Mục Thiên Vũ, Lâm Minh cũng hoàn toàn không để ý.
– Ừ, chúng ta đi thôi, còn không biết Ma Thần đế cung ở nơi nào, chúng ta tiến vào vùng trung tâm thế giới này thôi.
– Được!
Hai người cùng bay đi, chỉ là bay một lúc, Lâm Minh cảm thấy không đúng, quay lại nhìn, phát hiện Mục Thiên Vũ cũng có vẻ nghi hoặc.
– Tình huống không đúng, chân nguyên trong người ta bị áp chế nhiều lắm.
Mục Thiên Vũ nhíu mày nói.
– Nguyên khí thiên địa xung quanh rõ ràng dày đặc, nhưng chân nguyên trong người lại như bị lực lượng vô hình đè nén, tốc độ vận hành chậm hơn bốn thành…
Lâm Minh cảm thụ kỹ càng, nói.
– Ta cũng là bốn thành, chẳng phải là… Chỉ có sáu thành thực lực bình thường?
– Nếu mọi người đều bị áp chế ở sáu thành thực lực, như vậy cũng công bằng, nhưng mà… Sao ta cảm thấy… Dường như cảm giác cũng bị ngăn chặn…
Lâm Minh thả ra cảm giác, tra xét tình huống xung quanh, hoảng sợ phát hiện cảm giác của mình chỉ vươn ra được hai mươi, ba mươi trượng, gần như vậy có cảm giác cũng vô dụng!
Cảm giác của hắn dưới Luân Hồi võ ý và Thái Nhất Linh Hồn quyết tăng phúc, đã mạnh hơn võ giả cùng cấp rất nhiều, vậy mà chỉ gần như thế, vậy những võ giả khác còn không thảm hại hơn.
– Ta cũng vậy…
Mục Thiên Vũ cảm thấy rất không thích ứng, võ giả quen dùng cảm giác để thăm dò xung quanh, không còn cảm giác, cũng như người thường mất đi ánh mắt.
Hai người cẩn thận đi tới, nhưng chuyện càng quỷ dị hơn nhanh chóng xảy ra, độ cao của họ ngày càng thấp, hơn nữa một khi độ cao giảm xuống cũng không bay lên lại được.
– Không bay được!
Lâm Minh bay là dựa vào Phong chi ý cảnh, nhưng bây giờ hắn có cảm giác mặc kệ hắn khống chế gió thế nào, độ cao của hắn vẫn không ngừng giảm xuống.
Hơn nữa độ cao giảm xuống lại càng không bay lên được, cuối cùng Lâm Minh gần như mất khả năng bay, thân thể rơi xuống ngày càng nhanh. Mục Thiên Vũ cũng không khá hơn, thực lực của nàng đương nhiên mạnh hơn Lâm Minh nhiều, nhưng nàng bay là dựa vào chân nguyên chứ không phải Phong chi ý cảnh, dường như bởi vì một chút khác biệt này làm cho năng lực bay của nàng bị mất nhanh hơn!
Hiện giờ bọn họ cách mặt đất mấy ngàn trường, ngã xuống như thế dù không chết, nhưng tuyệt đối cũng không dễ chịu.
– Đưa tay cho ta!
Lâm Minh chụp lấy tay Mục Thiên Vũ, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào Phong chi ý cảnh giảm tốc độ mà thôi.
Đến độ cao năm trăm trượng, Phong chi ý cảnh của Lâm Minh cũng hoàn toàn mất tác dụng, hai người nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ.
Dứt khoát thúc chân nguyên hộ thể, cứ ngã xuống thế này đi.
“May mà không gian củng cố, không có những khe nứt không gian, bằng không rớt trúng một cái khe nứt không gian thì đúng là chết oan”.
Lâm Minh nghĩ vậy, nghe tiếng gió vút bên tai, rơi xuống rừng rậm bên dưới với tốc độ cực nhanh.
Lâm Minh ngắm trúng một thân cây to, vung tay chụp lấy.
Rắc rắc rắc!
Dưới lực đánh cực mạnh, thân cây to cỡ bắp chân mà Lâm Minh chụp lấy trực tiếp kéo cong như cánh cung, phản lực thật lớn làm tốc độ của Lâm Minh giảm mạnh.
“Hả? Không gãy?”.
Trong lòng Lâm Minh vừa xẹt qua ý nghĩ này, bỗng nghe rắc một cái, thân cây kia cuối cùng vẫn gãy. Tốc độ Lâm Minh giảm đi phân nửa, đáp mạnh xuống đất, chỉ nghe một tiếng trầm muộn, hai chân của Lâm Minh đã ngập vào đất phân nửa, có chân nguyên hộ thể bảo hộ, chỉ là hơi run lên thôi.
Thân thủ của Mục Thiên Vũ không thua Lâm Minh, nhưng không được hoàn mỹ là nàng mặc váy dài, trong lúc rơi nhanh giữa rừng rậm liền roạt một cái, váy dài của nàng bị xé rách một mảng lớn, lộ ra chân mịn như ngọc.
“Cây cối nơi này, độ bền của thân cây thật quá sức tưởng tượng”.
Cây cối bình thường làm sao chịu được lực đánh vào như vậy, va chạm tốc độ cao như thế, dù là gậy sắt cũng sẽ bị kéo cong.
– Cây cối nơi này hoàn toàn không giống thế giới bên ngoài, không thấy qua một loại này, dường như là loại cây thời kỳ thượng cổ…
Lâm Minh vừa nói, vừa đi nhìn quanh, bỗng khẽ hô một tiếng, gốc cây Thiết Tích mộc này không phải là loại cây có ở Thần Vực hay sao?