“Trải qua một đêm điều tra, quả nhiên trên vai trái của bạn gái cậu Hách có một dấu ấn máu. Chị em trong tổ tình báo đã tận mắt nhìn thấy, nhưng sợ bị Văn Quân phát hiện ra nên không dám tới gần chụp ảnh làm bằng chứng”.
Nghe vậy, Diệc Phi chuyển mắt nhìn Đông Phương Hạ. Hác Hiên là bạn của Đông Phương Hạ, nếu động tới Văn Quân thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm giữa bọn họ. Hác Hiên yêu Văn Quân như thế, anh ta sẽ không tin bạn gái mình lại làm chuyện ấy.
Thư Lăng Vy thì khác, cô ấy không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng suy cho cùng, ít nhiều gì cô ấy cũng hơi lo lắng, bởi vì Hác Hiên không chỉ là bạn, mà còn là anh họ của Đông Phương Hạ.
Nếu Đông Phương Hạ đối đầu với Hác Hiên thì cũng đồng nghĩa với chuyện phải đối đầu với cậu mình, cũng chính là bố của Hác Hiên.
Nhìn thấy vẻ khó xử của Đông Phương Hạ, khuôn mặt Bek Er hơi thay đổi. Cô ấy gằn giọng nói với Đông Phương Hạ: “Bek Ji, anh lo động tới bạn gái của anh em mình thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm, còn em thì không. Em đã từng làm không ít chuyện xấu, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao”.
Đông Phương Hạ lắc đầu: “Anh hiểu con người Hác Hiên, cho dù xa cách sáu năm, anh vẫn tin tưởng anh ấy. Yên tâm đi, anh ấy không phải người đầu óc mụ mị chỉ biết cắm đầu vào yêu”.
“Đúng là phải giải quyết chuyện của Tào Bang và nhà họ Tư Mã trước. Bọn họ nên trả lại những gì nợ anh, thời điểm chấm dứt món nợ máu giữa đôi bên cũng tới rồi!”
Chuyện đã đến nước này, Trần Tư Kiệt của Tào Bang lại nghĩ tới chuyện hợp tác với lũ người rừng nước R và sát thủ của Phong Ba, bắt cóc Trương Hàm và em gái anh, Đông Phương Hạ sẽ tính toán rõ ràng món nợ ấy.
Chuyện ở Yên Kinh nên kết thúc rồi.
Đông Phương Hạ bảo Thư Lăng Vy đi làm thủ tục xuất viện, đến khi xong xuôi tất cả thì đã là buổi trưa.