Cô lau nước mắt, bây giờ không phải là lúc yếu đuổi.
Cô không thể khóc sướt mướt như thế sẽ làm rối loạn ý chỉ chiến đấu, anh vẫn kiên cường như thể mình làm sao lại có thể dễ dàng bị đánh bại được. Anh bị liệt nửa người thì sao chứ, chỉ cần người vẫn còn tốt, không gặp chuyện gì xấu là được rồi. “Được, chúng ta cùng nhau.”
“Cho em nhìn vết thương phía sau lưng anh đi”
“không nên nhìn, vừa mới thay một lớp da, không đẹp. Chờ khỏi rồi lại cho em xem.”
“Nhưng mà…”
“Ngoan, nghe lời.”
Anh sở sở đầu cô, giọng nói cưng chiều như là dụ dỗ, lừa gạt trẻ nhỏ.
Rõ ràng chịu đau đớn là anh, nhưng chính anh lại đi an ủi ngược lại cô.
Cổ họng cô nghẹn lại, giống như bị hóc xương cá đau đớn vô cùng.
Cô khẽ cụp mắt xuống, chớp chớp mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, “Được… nghe lời “
“Chân em không sao chứ?”
Cô nói không nên lời chỉ có thể liều mạng lắc đầu.
Ở trước mặt anh, vết thương của cô không là gì
Cô đẩy anh xuống dưới lầu phơi nắng, suốt ngày trong phòng cho dù không bị bệnh thì cũng sẽ sinh bệnh.
Có lẽ lâu rồi không được nhìn thấy ánh mắt trời nên tâm trạng của anh thoải mái hơn nhiều.
Cô chạy đi mua cho anh rất nhiều trái cây, đút cho anh từng miếng từng miếng.
Bọn cô cũng không ở lại bệnh viện lâu, ngày hôm sau liền trở lại biệt thự, Cổ Chí Thanh cũng tới thăm hỏi một lúc, rồi đi với tâm trạng nặng trĩu.
Tuổi cao rồi nhìn con cháu phải chịu khổ là chuyện khiến ông cụ đau lòng nhất.
Hứa Trúc Linh tỏ ra rất kiên cường, tối thiểu là không có khóc trước mặt Cổ Thành Trung.
Bầu không khí trong biệt thự trở nên kỳ lạ.
Trước kia mọi người đều nói cười thoải mái nhưng hiện tại tất cả đều câm như hến.
Mọi người thở cũng không dám thở mạnh, ngay cả chú An cũng im lặng hằn.
Ở trên bàn cơm Hứa Trúc Linh cố gắng kể chuyện cười mới khiếm cho bầu không khí dịu đi một chút.
Cô biết tất cả mọi người đều có ý tốt, sở nhắc tới chuyện đôi chân khiến Cổ Thành Trung đau lòng.
Mỗi ngày của Cổ Thành Trung văn như mọi khi, vận đi công tác, chỉ là hành động không tiền, đi về sinh cần chủ An hỗ trợ.
Điều này làm cho cô nghĩ tới Diện.
Trước kia cũng không để ý nhiều, nhưng hiện tại
Có Thành Trung bị như vậy làm cho cô rất xúc động.
Vốn Cổ Thành Trung định chia phòng ngủ để cho chú An chăm sóc anh.
Phía sau lưng anh còn có vết thương phải nằm úp sắp đề đi ngủ, nếu nửa đêm muốn đi vệ sinh mà sức lực Hứa Trúc Linh có hạn thì cũng hơi khó.
Nhưng cô không muốn, nếu bây giờ không luyện tập về sau làm sao có thể chăm sóc anh cả đời.
Buổi tối bác sĩ mang thuốc đến cho Cổ Thành Trung, anh bảo cô canh ở ngoài cửa, rõ ràng là không muốn cô nhìn thấy.
Uống thuốc xong, bác sĩ liền rời đi.
Cô đẩy cửa đi vào, vừa lúc nhìn thấy Cố Thành Trung đã bỏ quần áo ở sau lưng xuống.
Cô không nhìn rõ chỉ thấy một mảng da non mới thay màu hồng hồng.
Màu sắc không được đồng đều so với vùng da xung quanh, hơn nữa còn có chỗ bị nhắn nheo đó là dấu vết của lửa đốt. Lúc ấy nhất định là rất đau đớn, nếu không anh cũng không kêu ra tiếng, khi đau đớn thì có thể rơi nước mắt.
Anh kiên cường như vậy, chắc chắn là sẽ không như thế.
Chỉ có cô vô dụng, gặp phải một chút việc cũng đã đò hết mắt. “Uống thuốc xong rồi chứ?”
“Uh, tốt hơn nhiều rồi, mấy ngày nữa là có thể ngủ bình thường.”
“Đau, còn đau không?”
Cô cần thận hỏi ra, hơi dừng lại một chút.
Cô không hề chớp mắt, đôi mắt trong veo của cô dừng lại trên người anh, thuần khiết trong sáng giống như một con thủ con vừa chào đời.
Trước kia cô vô tư không suy nghĩ, nhưng bây giờ cô lại trở nên nơm nớp lo sợ, sợ đụng vào điểm nhạy cảm của anh.
Hiện tại anh hành động không tiền, hai chân cũng không sử dụng được nhiều lực, nhưng anh cũng không cảm thấy quá khổ sở.
Bởi vì so sánh với những mất mát, đau khổ của cô điểm ấy cũng không tính là gì. Nghĩ như vậy dường như trong lòng cũng không còn luần quần gì nữa.
Thật ra anh lại thấy may mắn, may mắn là có bình an vô sự, không có việc gì, chỉ là anh hoạt động không được tiền nhưng vẫn có thể cùng cô dắt tay nhau tới già. Việc này có gì là không tốt, anh cảm thấy quá đủ rồi.